Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 759

Chu phủ

Hôm sau, Cao thị - nương tử của Chung đại nhân đến nhà thăm hỏi. Trúc Lan khá là bất ngờ, cô có tham gia tiệc chiêu đãi của Chung phủ, nhưng người tham gia nhiều quá, cho dù Cao thị cũng chiếu cố cô, song cả hai lại không nói được với nhau mấy câu. Tuy nhiên, Cao thị thật sự đã giới thiệu cho cô không ít quan quyến. Đúng là không ngờ, Cao thị lại đến nhà chơi.

Trúc Lan ra ngoài đón khách, tuổi tác Cao thị và Trúc Lan xấp xỉ nhau, Trúc Lan nói:

- Ta còn tưởng mình nghe lầm, cẩn thận xác nhận một lần mới tin là tỷ đến rồi. May vào trong này!

Cao thị vừa đi vừa nói:

- Ta chờ mãi mà không thấy muội đến, chỉ có thể tự mình đến đây, hồi nãy đi thẳng một đường qua đây luôn đó. Tòa phủ đệ này không hổ là được ban thưởng, trông thật bề thế.

Trúc Lan cảm giác được ngữ khí của Cao thị thân thiện hơn lần trước rất nhiều, đây là hiệu quả Chu Thư Nhân mang đến. Chu Thư Nhân có chỗ đứng vững vàng ở Hộ Bộ, hôm qua chỉ có mình anh được ban thưởng thêm, đều lan truyền khắp kinh thành rồi:

- Phong cảnh Chung phủ cũng là hạng nhất hạng nhì kinh thành, lần trước đi qua, ta vẫn luôn tự nhủ phải tu sửa lại sân vườn của phủ ta lần nữa đấy!

Trong lòng Cao thị cảm thán, tiếp xúc hai lần, Dương thị này thật sự không giống như xuất thân nhà nông. Rồi thị lại nghĩ, Chu đại nhân có thể làm cho lão gia muốn thân quen thì nương tử của Chu đại nhân hẳn là cũng không đơn giản:

- Mùa này tu sửa lại sân có hơi muộn, tốt nhất là đến mùa xuân.

- Đến lúc đó, ta phải tới nhà học hỏi kinh nghiệm. Ta có đến nhà nhiều quá, tỷ cũng đừng ghét bỏ ta phiền đó.

Cao thị mỉm cười:

- Ta còn mong sao muội đến nhiều đấy, chỉ cần muội hỏi, ta nhất định không giấu nghề.

Trúc Lan: - Thế thì quyết định vậy đi.

- Muội nói rồi đó.

–    –

Lúc này Đinh quản gia tiến vào, trong tay cầm không ít thiếp mời, Đinh quản gia nói:

- Chủ mẫu, đây là thiếp mời mới vừa nhận ạ.

Trúc Lan ra hiệu bảo Tống bà tử nhận lấy, lướt mắt nhìn qua, quả thật rất nhiều.

Cao thị nghĩ thầm: Chu gia đã hoàn toàn đứng vững ở đất Kinh Thành. Lão gia vừa được thuyên chuyển ra khỏi Hộ Bộ cho nên lão gia là người hiểu rõ nhất Hộ Bộ thiếu bao nhiêu bạc, lão gia rất khâm phục Chu Thư Nhân bởi những động thái trong mấy ngày qua của Hộ Bộ. Vợ chồng đồng lòng, lão gia muốn làm thân với Chu đại nhân, thì tất nhiên thị cũng muốn gây dựng mối quan hệ tốt với Dương thị. Nói ra, lúc trước thị mời Dương thị hay chiếu cố Dương thị chỉ là biểu đạt lòng cảm tạ, nhờ Chu Thư Nhân mà lão gia mới ra khỏi Hộ bộ để vào Lại bộ. Cũng may lần đó có mời Dương thị, nếu không hôm nay đến nhà sẽ rất đường đột.

*****

Phủ Ninh quốc công, Ninh Chí Tường cau mày:

- Nàng đừng có đi tới đi lui trước mặt ta nữa!

Đi tới đi lui khiến hắn ta rất phiền lòng, vốn dĩ đã hơi tức ngực, hiện tại càng khó chịu hơn.

Du thị nhướn mày, nói:

- Ta sốt ruột mà, không biết gần đây mẫu thân mắc giống ôn gì, lâu rồi không gọi ta qua chỗ mẫu thân. Mấy ngày nay toàn là Đại tẩu bầu bạn bên cạnh bà ấy. Ta có nhắc tới chuyện đó với mẫu thân, rõ ràng bà ấy đã mủi lòng rồi, chẳng biết xảy ra vấn để ở đâu, lại còn mắng ta một trận.

Ninh Chí Tường rũ mắt xuống:

- Không được nhắc lại chuyện nhận làm con nối dõi nữa.

Du thị không cam lòng, nói tiếp:

- Của cải của Tam thúc không hề thua kém phủ Quốc Công, mà Tam thúc còn có tước vị đấy.

- Đủ rồi, sau này không được nhắc lại.

Vì sao mẫu thân lại mắng Du thị, nhất định là ý của phụ thân. Chỉ khi phụ thân lên tiếng, mẫu thân mới có thể thay đổi xoành xoạch như vậy. Mà ý của phụ thân, cũng là ý của gia gia. Hắn ta hiểu rõ, giữa phụ thân và Tam thúc, phụ thân mới là người nghe lời gia gia nhất.

Du thị siết chặt khăn tay, phú quý trước mắt, chỉ có thể nhìn mà không được sờ, ả ta vẫn không cam lòng vậy thôi.

Ninh Chí Tường nhắm mắt lại không nhìn nương tử nữa, nương tử không cam lòng, hắn ta lại càng không cam tâm. Thế nhưng hắn ta nghĩ thấu đáo hơn, khoảng thời gian trước Tam thúc làm gì cũng không e dè, nghĩa là thật sự coi trọng Tứ công tử Chu gia và Dung Xuyên. Hắn ta để ý Trương Dung Xuyên hơn, chỉ là vẫn không nghĩ ra mà thôi. Hắn ta lại không dám cho người theo dõi Tam thúc, Tam thúc cũng không phải là người dễ chung sống. Thôi không nghĩ nữa, càng nghĩ càng thấy khó chịu trong lòng.

*****

Hộ bộ

Chu Thư Nhân và Khâu Duyên đứng ở ngoài cửa phòng của Thượng Thư đại nhân. Hai người không muốn đi vào, cửa vẫn chưa đóng lại. Thượng Thư của Lục Bộ đều có mặt đông đủ, ngay cả Thượng thư của Công bộ cũng đến. Các ông lớn đang mắng mỏ lẫn nhau trong phòng, đấu khẩu hết sức ác liệt. Ban đầu bị gài bẫy quyên góp bạc, kết quả hôm qua Hộ Bộ được ban thưởng, thế là lửa giận được dịp thổi bùng lên.

Khóe miệng Chu Thư Nhân giật giật, cả đám đã một bó tuổi, cãi nhau giống như đám con nít. Mỗi lần Lễ bộ thượng thư ầm ĩ lệch chủ đề, Lại bộ thượng thư liền kéo về, Binh bộ châm dầu vào lửa, Hình bộ xoáy đúng chỗ ngứa, Công bộ cà khịa bâng quơ, thật đúng là phấn khích.

Khâu Duyên quen rồi, nhỏ giọng nói:

- Chúng ta quay về đi, nửa canh giờ nữa cũng chưa chấm dứt được đâu.

Chu Thư Nhân nghe giọng nói tức giận của Tiêu đại nhân, một người chấp năm, hoàn toàn không hề lép vế:

- Được.

Chỉ là, Chu Thư Nhân tưởng tượng đến cảnh cãi nhau thường ngày sau này, huyết áp của anh như muốn tăng cao!

Một lúc lâu sau, Tiêu đại nhân kêu Chu Thư Nhân và Khâu Duyên qua đây. Tiêu đại nhân ngồi bên cạnh chậu nước đá, cãi nhau xong cả người đầy mồ hôi, nóng không chịu được:

- Hai người các ngươi đến đây. Ngoại trừ Binh Bộ, các ngươi nói xem nên đưa bạc cho bộ nào trong số năm bộ còn lại?

Lão sẽ không đưa hết đâu.

Khâu Duyên đã quá quen với đủ thứ lý do đòi bạc, nói:

- Hạ quan cảm thấy, nên đưa cho Lễ bộ. Cúng tế là chuyện lớn, quả thật nên đổi mới một số đồ dùng của Lễ Bộ rồi ạ.

Chu Thư Nhân suy nghĩ một lát rồi nói:

- Hạ quan cho rằng nên là Công bộ. Hạ quan điều tra biết được hai năm vừa qua Công bộ là bộ nhận ít bạc nhất, Công bộ mới thật sự cần bạc.

Thật ra nếu muốn phát triển nhanh chóng thì Công bộ đóng vai trò chủ chốt, tiếc rằng thời xưa Công bộ chỉ toàn làm nền, không được coi trọng.

Tiêu Thanh sửng sốt:

- Ta tưởng ngươi cũng sẽ nói là Lễ bộ chứ!

Đại quân đã đến kinh thành, đang nghỉ ngơi hồi phục chuẩn bị vào kinh. Khâm thiêm giám chọn ngày lành để cúng tế, cho nên Lễ bộ cần bạc vô cùng chính đáng. Người hôm nay hung hăng cãi nhau với lão nhất cũng là Lễ bộ thượng thư.

Chu Thư Nhân: - Hạ quan cũng xem số bạc chi ra của Lễ bộ rồi trong mấy năm qua, chắc chắn Lễ Bộ còn bạc.

Tiêu Thanh nghĩ một chút, lấy tấu chương của Công bộ ra, số lượng bạc trong tấu chương của Công bộ không hề lớn. Lão nhíu mày, cuối cùng đồng ý:

- Giao cho đấy.

Chu Thư Nhân: - Vâng.

Ăn xong cơm tối, Trúc Lan nói:

- Em nói cho anh, thứ tử của Diêu hầu phủ đã tỉnh, nhưng bị khờ rồi.

Chu Thư Nhân sửng sốt:

- Em nghe ai nói vậy?

Trúc Lan: - Em nghe Đổng thị nói, Đổng thị đi tham gia tiệc chiêu đãi, lúc trở về nói với em. Anh nói xem là khờ thật, hay là khờ giả đây?

Bình Luận (0)
Comment