Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 758

Ăn cơm tối xong, Chu Thư Nhân và con trai đi vào thư phòng, nhân tiện kiểm tra tiến độ của các cháu trai. Mấy ngày này bận quá, anh rất ít khi về nhà, lơ là mấy đứa nhỏ không ít.

Trúc Lan thì quay về phòng, lấy hộp đựng ngân phiếu ra. Ngân phiếu trong hộp không còn bao nhiêu, cô lấy ra đếm. Tính cả bạc vụn, là còn chưa đến bảy trăm lượng. Thoáng cái phải lấy ra năm trăm lượng, còn lại chưa đến hai trăm lượng bạc, đã lâu không có cảm giác bạc không đủ dùng.

Gần đây đến kinh thành tiêu có hơi nhiều, hơn nữa Chu Thư Nhân thăng chức lại tăng tiền tiêu vặt hàng tháng cho hạ nhân, tình hình kinh tế trở nên túng thiếu. Tuy rằng đãi khách thu lại được không ít quà cáp, nhưng đều là vật phẩm, không thể dùng như bạc. Chút ít bạc này, thật sự không đủ đến lúc thu hoạch đâu, chi phí tiêu dùng ở đất Kinh Thành rất nhiều.

Lúc Chu Thư Nhân trở về, trông thấy ngân phiếu trên bàn, anh chỉ lấy ra ngân phiếu bốn trăm lượng:

- Bạc lần trước cho anh còn chưa có cơ hội dùng, bốn trăm lượng là đủ rồi.

Trúc Lan: - Anh cứ cất ở đó đi, trước kia không có cơ hội là do Hộ Bộ bận rộn, qua mấy ngày nữa Hộ Bộ thảnh thơi rồi, chắc chắn sẽ phải đãi khách.

- Trong nhà chẳng còn bao nhiêu bạc phải không!

Trúc Lan: - Anh đừng lo lắng trong nhà, ngày mai em sẽ bảo Đinh quản gia đến ngư trường, xử lý một phần cá trong hầm băng là có bạc ngay ấy mà.

Chu Thư Nhân: - Phải xử lý trước rồi à!

- Ừ, ban đầu muốn đợi đến cuối năm mới bán, thời điểm qua tết bán được giá tốt. Bây giờ trong nhà cần bạc, không đợi được đến cuối năm.

Chu Thư Nhân cầm ngân phiếu đặt vào trong hầu bao, nói:

- Bán sớm thì cũng tiếc thật.

Trúc Lan cũng đau lòng, đáp:

- Lúc này giá cá đang rẻ, số bạc tổn thất cũng đáng kể đấy!

Nếu không phải không có cách, cô thật sự không nỡ bán đi.

Chu Thư Nhân cởi áo khoác, cảm khái nói:

- Bổng lộc của anh chẳng thấm tháp gì.

- Đừng nói như vậy, bổng lộc của anh có ích đấy chứ. Không có bổng lộc của anh, tiền bạc trong nhà đã dùng hết từ lâu rồi.

Chu Thư Nhân thấy Tống bà tử và nha hoàn đã vào, anh thì thầm nói:

- Người có tuổi rồi, thức khuya một chút là chịu không nổi, khí huyết hư tổn cũng khó lòng bồi bổ lại được. May mà cuối cùng vẫn còn gượng được, sau này có thể an tâm mà ngủ hơn rồi.

Trúc Lan dùng khăn tay che khóe miệng, ngước nhìn nha hoàn, chồng mình đang bán thảm đấy:

- Mấy ngày nay ta không gặp được lão gia, sao ta cảm thấy tóc của lão gia đã bạc hơn rồi?

Cô ngừng một nhịp, rồi dặn dò Tống bà tử:

- Buổi sáng ngày mai nấu cháo gạo đen.

Tống bà tử: - Vâng.

Chu Thư Nhân rửa tay, nói:

- Anh còn rụng không ít tóc nữa!

Trúc Lan đau lòng phối hợp:

- Vậy cần phải bổi bồ thật tốt, ta nhìn thế nào cũng thấy hình như lão gia gầy đi rồi.

Chu Thư Nhân: - …Ừ.

Tổng bà tử và nha hoàn lui xuống, Trúc Lan không diễn nữa. Chờ tiếng bước chân xa dần, Trúc Lan mới hạ giọng:

- Anh muốn tỏ ra đáng thương để được ban thưởng à?

Chu Thư Nhân cởi giày nói:

- Ừ, em cũng đừng ôm hy vọng quá lớn. Toàn bộ việc này phải xem Hoàng Thượng, nhưng mà, anh cảm thấy hy vọng không lớn. Quan viên hộ bộ đều có công, thưởng cho một mình anh thì xác suất rất thấp. Cho dù biện pháp anh nghĩ không tồi, song anh là người làm việc ở Hộ Bộ, đó đều là những chuyện mà anh nên làm.

Trúc Lan kéo gối đầu qua, nói:

- Em nào có ôm hy vọng, anh bán thảm cũng tốt, đỡ phải cho rằng anh làm bằng sắt.

Mấy ngày này, cô nhìn thấy sự mệt mỏi của chồng, cô cũng đau lòng.

Chu Thư Nhân nằm xuống, nói:

- Vẫn là trong nhà thoải mái.

Trúc Lan thổi ngọn nến:

- Vậy thì nghỉ ngơi thật tốt đi.

Chu Thư Nhân thiếp đi rất nhanh, lúc ở Hộ Bộ không thể ngủ sâu. Bên cạnh không có vợ, trong đầu lại nghĩ quá nhiều chuyện, nên chưa từng được nghỉ ngơi thực thụ.

*****

Hộ Bộ

Hôm sau, Chu Thư Nhân vừa đến hộ bộ, ngoài cửa hộ bộ đã có một hàng dài. Từ cách ăn mặc có thể nhìn ra, người xếp hàng đều là thương nhân. Từ gia được ban thưởng xem như kích động toàn thể thương nhân.

Chu Thư Nhân bước vào hộ bộ, trong viện đã bắt đầu làm việc. Đợi một lúc thì các bộ đưa bạc quyên góp đến, tuy rằng thua kém thương nhân nhưng cũng là một số bạc không nhỏ. Không tính mười vạn lượng của Hoàng Thượng, Thái Tử lấy ra một vạn lượng, mấy vị Hoàng tử năm nghìn lượng, quốc công Hầu gia cũng không cao hơn các Hoàng tử, từ vài nghìn lượng. Tiêu Thanh cảm thấy, đây là ngày vui vẻ nhất từ trước đến nay từ khi ông ấy lên làm Hộ Bộ Thượng Thư.

Buổi chiều, số bạc mỗi hộ thương nhân quyên góp đã ít đi. Trong số những người này, có rất nhiều người là tiểu thương, và có rất nhiều người cho rằng hầu như tất cả đều quyên góp mà bản thân không đóng góp gì thì thật xấu hổ nên cũng quyên góp chút đỉnh.

Chu Thư Nhân thống kê xong mức tiền quyên góp buổi sáng:

- Thượng Thư đại nhân, thống kê xong rồi, ngài xem xem.

Tiêu Thanh cầm lấy xem thử, nói:

- Một trăm sáu mươi lăm vạn năm nghìn lượng bạc trắng, đây chỉ là số bạc quyên góp buổi sáng thôi ư!

Chu Thư Nhân: - Đúng vậy.

Tính cả số bạc của Từ gia, là hơn 200 vạn lượng. Đây là một con số lớn, mà chỉ mới là bạc thương nhân đóng góp.

Tiêu Thanh kích động:

- Con số này không thể để cho người ngoài biết, nếu không bọn họ sẽ càng có nhiều lý do để đòi bạc.

Chu Thư Nhân đứng dậy:

- Đại nhân, hạ quan đi về trước.

- Được.

Chu Thư Nhân mới ra khỏi cửa đã thấy Liễu công công tới:

- Sao công công lại đến Hộ Bộ?

Liễu công công khách khí nói:

- Nô tài tới truyền khẩu dụ của Hoàng Thượng.

Chu Thư Nhân nghe vậy, bèn nói:

- Mời công công, Thượng thư đại nhân đang ở trong.

Liễu công công gật đầu:

- Chu Đại nhân, ngài cứ đi làm việc của mình trước đi ạ.

Chu Thư Nhân quay về phòng không bao lâu, Thượng thư đại nhân đã bảo quan viên từ tứ phẩm trở lên đi đến hộ bộ. Tiêu Thanh thấy người đều đã đến đông đủ, mới cất giọng nói:

- Hộ bộ vất vả, Hoàng Thượng đều đã thấy hết. Trên dưới hộ bộ đều được ban thưởng, dựa theo cấp bậc ban thưởng: Tam phẩm và Tòng tam phẩm được thưởng ba trăm lượng bạc, Tứ phẩm và Tòng tứ phẩm là hai trăm lượng, Ngũ phẩm và Tòng ngũ phẩm thì một trăm lượng, từ Lục phẩm đến Thất phẩm thưởng năm mươi lượng, từ Bát phẩm đến Cửu phẩm hai mươi lượng, chưa có cấp bậc đều nhau mười lượng bạc.

Tiêu Thanh dừng lại rồi tiếp tục nói:

- Hữu thị lang Chu Thư Nhân vừa mới nhậm chức mà đã giải quyết được vấn đề thiếu bạc của Hộ Bộ, Hoàng Thượng đặc biệt ban thưởng thêm hai trăm lượng cho Hữu thị lang, hy vọng Hữu thị lang có thể tiếp tục cố gắng vì triều đình ban sai*.

(*Ban sai: việc bắt phu và trưng thu tài sản cho quan phủ ngày xưa.)  

Chu Thư Nhân vội vàng tạ ơn, trong lòng lại nghĩ: Hoàng Thượng thật đúng là biết tính toán, năm trăm lượng vừa vặn chính là số bạc anh quyên ra!

Đây là chuyện vui của Hộ Bộ, rất nhanh đã truyền khắp Hộ Bộ rồi.

Chu Thư Nhân tính toán sổ sách. Trong số lục bộ thì Hộ Bộ có nhiều phòng ban nhất, và cũng là bộ có nhiều quan viên nhất. Tòng lục phẩm trở xuống chiếm phần đông, cho nên Hộ Bộ đứng đầu trong việc quyên bạc. Anh nhanh chóng tính toán xong sổ sách, con số Hoàng thượng ban thưởng chỉ bằng hai phần ba con số quyên góp thôi!

Hoàng Thượng vẫn là Hoàng Thượng!

  –

Buổi tối, Chu Thư Nhân trở về, Trúc Lan vẫn mong chờ hỏi:

- Có không?

Chu Thư Nhân lấy ngân phiếu ra đưa cho vợ, đáp:

- Có.

Trong mắt Trúc Lan chứa đựng niềm vui bất ngờ, thế mà lại có thật này. Sau đó sững người, ơ ban thưởng ngân phiếu à! Cô đếm được 500 lượng, nói:

- Gì thế?

Chu Thư Nhân thay quần áo, nói:

- Cả hộ bộ đều được ban thưởng…

Trúc Lan nghe xong:

- … Phục rồi.

Chu Thư Nhân hỏi:

- Em không cần bảo quản gia đến ngư trường nữa!

- Vẫn chưa nói gì, ngoài miệng em nói không mong đợi, nhưng trong lòng vẫn có chút chờ mong. Cho nên em nghĩ cho dù có cũng không quá một hai ngày, hai ngày nữa mới bảo quản gia đi.

Chu Thư Nhân cười nói:

- Có số bạc này, hẳn là đủ rồi.

Trúc Lan tươi cười đáp lại:

- Cộng thêm bổng lộc của anh, hoàn toàn đủ rồi.

*****

Diêu hầu phủ

Diêu Dao chuẩn bị về nhà, hôm nay nàng ta và mẹ trông coi đệ đệ một ngày. Tiểu đệ bị hại, lâu lâu mới đi ra ngoài hóng gió lại bị đẩy rớt khỏi đình hóng mát, trán đụng vào tảng đá, người thì vẫn đang hôn mê.

Diêu Dao đứng dậy:

- Mẫu thân, con gái về trước, ngày mai con sẽ tới nữa.

Bạch thị khóc tới sức mắt, khản giọng nói:

- Được.

Diêu Dao liếc nhìn đệ đệ, trong lòng hối hận. Nếu không phải nàng ta hạ thuốc, đệ đệ cũng sẽ không yếu ớt tới mức bị hại. Nàng ta cứ đi trong trạng thái hoảng hốt mà không nhìn đường, lúc đi tới cửa đụng phải một tên đầy tớ, nha hoàn riêng của nàng ta vội vàng đỡ lấy. Nha hoàn hỏi với vẻ lo lắng:

- Tiểu thư, không sao chứ!

Diêu Dao cau mày nhìn chằm chằm người hầu bị quản gia mang đi, người này có hơi quen mắt.

 

Bình Luận (0)
Comment