Chu Thư Nhân đi theo sau tiểu thái giám, thở dài một hơi. Mấy ngày nay anh tổn không ít tâm huyết, Hộ Bộ lại là chỗ cần khối óc và sức lực, giờ mới mấy ngày ngắn ngủn, anh đã cảm thấy như bản thân sống ít đi một năm rồi.
Trong chính điện, hoàng thượng thảnh thơi nhìn tấu chương. Hôm nay tâm tình tốt, không chỉ có năm mươi vạn lượng bạc vào sổ sách, hai ngày sau sẽ càng nhiều hơn. Sau đợt lũ lụt phía Nam, cũng có bạc chi ra để sắp xếp và tu sửa đê đập. Phần đầu tấu chương trước giờ không kiên nhẫn xem cho hết, hôm nay đã có thể xem vào rồi.
Hoàng Thượng nghe được tiếng bước chân cũng không ngẩng đầu, mà hỏi:
- Thăm dò ra không?
Thái tử xin nghỉ phép với phụ hoàng để đi gặp Chu Thư Nhân. Gặp đại thần ngay trong cung thì không thể giấu được bất kỳ ai, chi bằng cứ thoải mái mà làm.
- Không có, Chu Thư Nhân trả lời trông rất nghiêm cẩn nhưng giống như đang bỏ ngỏ gì đó, trong lòng nhi thần vẫn còn chưa hết nghi ngờ.
Hoàng thượng không muốn suy nghĩ nhiều nữa. Chu Thư Nhân có những hành động đằng sau cũng được, không có cũng được, kết quả đều có lợi cho ngài thôi. Ngài không nhất thiết phải đi truy hỏi tới cùng.
- Có đôi lúc hồ đồ một chút cũng tốt, tuổi của con vẫn còn rất trẻ.
Có mỗi chuyện này mà tốn không ít sức lực, không đáng!
Thái tử cúi đầu tiếp thu:
- Nhi thần hiểu rồi.
Hoàng Thượng tiếp tục nói:
- Chu Thư Nhân cũng vậy, bách quan cũng vậy, chờ bọn họ vượt qua ranh giới rồi diệt trừ cũng chưa muộn. Chỉ là, nếu cứ khiêu khích hết lần này đến lần khác, vậy cũng không cần nương tay với bọn họ. Con à, con phải có thước đo cùng tiêu chuẩn của bản thân để đánh giá các quan viên.
Thước đo của ngài không thích hợp với Thái tử, Thái tử cần phải đi tìm tòi thước đo và ranh giới của mình. Khi Thái tử hiểu cách sử dụng rồi nắm trong tay, ngài mới có thể yên tâm.
*****
Buổi tối, Chu Thư Nhân về nhà khiến cả nhà rất bất ngờ.
Trúc Lan hỏi:
- Sao hôm nay được về thế?
Chu Thư Nhân lay lay bả vai, đáp:
- Bạc đều tính toán xong rồi, hiện tại có Từ gia đóng góp bạc làm nền, hộ bộ cũng không túng thiếu, hôm nay ai cũng về nhà nghỉ ngơi.
Trúc Lan lấy quần áo cho Chu Thư Nhân tắm rửa, thừa dịp Tống bà tử đi ra ngoài rồi hỏi:
- Từ gia góp bao nhiêu bạc?
- Năm mươi vạn lượng bạc trắng.
Trúc Lan mở to hai mắt ra nhìn, nói:
- Trời ơi, trực tiếp lấy ra năm mươi vạn lượng bạc trắng à, Từ gia này giấu kỹ vậy.
Hơn nữa thời gian mới một ngày, hôm qua vừa được nhắc nhở, nghĩa là bạc này không phải gom góp mà có, đây là số bạc Từ gia có sẵn.
Chu Thư Nhân cảm khái:
- Anh cũng không ngờ tới lại nhiều như vậy. Lúc chúng ta mới quen biết Từ gia, Từ gia chỉ là tiểu thương. Mấy năm nay làm hải thương, lại dựa vào Thái tử, tăng lên không biết bao nhiêu lần.
Trúc Lan để ý trọng điểm, nói:
- Cho nên hải thương thật sự kiếm được rất nhiều bạc. Nhưng mà, Từ lão gia cũng là một nhân vật đáng gờm đó. Bộ mặt tiểu thương mà chúng ta nhìn thấy lúc trước có lẽ cũng là Từ gia giả vờ thôi!
Chu Thư Nhân thay quần áo xong, nói:
- Ai biết được, lần này Từ gia toại nguyện rồi.
Chu Thư Nhân thấy trong phòng không có ai, lại nhỏ giọng bên tai vợ kể chuyện gặp Thái tử:
- Đợi lát nữa đến thư phòng, anh sẽ nói với Xương Liêm, em cũng nói hai câu với vợ thằng Tư đi.
Trúc Lan gật đầu:
- Em biết rồi.
–
Trên bàn cơm, Xương Liêm đợi cha vào chỗ mới nói:
- Cha, về chuyện góp bạc, Hàn Lâm Viện đã thống kê xong rồi, ngày mai sẽ đưa đến hộ bộ.
Chu Thư Nhân ăn hai miếng đồ ăn lấp bụng rồi nói:
- Ngươi là Thứ cát sĩ, ngươi góp bao nhiêu?
Xương Liêm nói:
- Trong Hàn Lâm Viện, gia cảnh của chúng ta không tồi, con góp mười lượng. Gia cảnh của những thứ cát sĩ khác cũng không được khá lắm, một lượng, hai lượng đủ cả. Góp chút nào hay chút đó, nhưng mà, phòng trong chúng con nhiều nhất là mười lượng.
Dung Xuyên nói tiếp:
- Bên chỗ của con không có đông người, nhiều nhất cũng là mười lượng.
Chu Thư Nhân tỏ ý đã hiểu, đều biết lượng sức mà làm là tốt.
- Ngày mai đưa đi sớm chút, tránh cho phải xếp hàng phía sau.
Trước kia đi đến Hộ Bộ xếp hàng là để đòi bạc, còn bây giờ đến Hộ Bộ xếp hàng là để nộp bạc.
Xương Liêm không nhịn được tò mò, hỏi:
- Cha, người thì sao? Người phải quyên góp bao nhiêu bạc?
Chu Thư Nhân mới nhớ ra, anh còn chưa nói với vợ:
- Năm trăm lượng, Chu gia vừa mới vào kinh, tuy rằng phải chuyển nhà mấy lần, nhưng chưa từng bị kiểm kê.
Trúc Lan: “...”
Ôi, lại phải tốn năm trăm lượng à! Thoáng cái lại tiêu nhiều bạc như vậy, Trúc lan thật sầu. Cách thời gian thu bạc còn mấy tháng nữa, vốn dĩ đây là khoản bạc dùng cho chi tiêu, bây giờ thành ra có chút eo hẹp!