Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 756

Hoàng Thượng nhẩm tính trong đầu, Tiêu Thanh vẫn còn chuyện chưa nói. Mắt ngài nhìn đám đại thần trong triều, lại nhớ tới những thương nhân ở Kinh Thành. Từ gia quyên bạc hay lắm, mà còn quyên vừa khéo vào lúc đại quân hồi kinh. Ngài thấy tất cả đại thần đều đang nhìn mình, bèn nói:

- Đúng là nên thưởng, năm ngoái Từ gia đã lập công, năm nay còn quyên bạc cho triều đình để hóa giải chuyện quốc khố thiếu ngân lượng. Tấm lòng trung thành của Từ gia được chứng giám, truyền chỉ, cho phép đời cháu của Từ gia được tham gia khoa cử.

Đại thần cả triều im phăng phắc. Chà, cũng từng có tiền lệ rồi, bây giờ người ta còn làm việc ở Hàn Lâm Viện đó, đối với Từ gia làm thương nhân thì chuyện này đúng là ban ơn lớn.

Chu Thư Nhân biết ngay sẽ ban thưởng thế này mà. Nếu thưởng tiền bạc, đến năm trăm ngàn lượng mà Từ gia còn quyên thì nhà họ đâu thiếu bạc. Còn thưởng chữ do Hoàng Thượng viết thì chắc chắn ngài không muốn viết rồi, có đôi khi chữ của Hoàng Thượng sẽ có tác dụng lớn, vậy nên chỉ có thể là cơ hội thay đổi gia tộc thôi. Tới đây còn phải xem đời cháu của Từ gia có chịu phấn đấu hay không, hơn nữa chỉ trao cơ hội cho đời cháu của Từ gia, đến đời chắt có đổi đời được không thì phải dựa vào chính Từ gia rồi.

Đối với Hoàng Thượng thì phần thưởng này không lỗ chỗ nào, còn được cho miễn phí năm trăm ngàn lượng. Không, không chỉ là năm trăm ngàn lượng, sĩ nông công thương, quá nhiều người muốn thay đổi địa vị. Ừ, hành động ngầm này của anh quá tuyệt vời. Bây giờ Hộ bộ có bạc rồi, anh không cần lo về số bạc cần cho Giang Nam về sau nữa.

Tiêu Thanh: - Hoàng Thượng anh minh.

Sau đó cả triều lục tục hô Hoàng Thượng anh minh.

Tiêu Thanh lại bước tới một bước rồi nói:

- Mặc dù lão thần giác ngộ hơi muộn nhưng vẫn sẵn lòng hiến bạc, lão thần xin hiến một ngàn lượng, góp một phần sức cho triều đình.

Các đại thần trong triều: "..."

Vậy mới nói, không thể để Hộ bộ thượng thư chủ động mở miệng, vừa mở miệng là lớn chuyện. Các đại thần nhất phẩm im lặng, Hộ bộ thượng thư là Chính nhị phẩm, bọn họ phải đưa nhiều hơn một ngàn lượng mới được.

Mặt mũi Thượng thư của năm bộ khác trong Lục bộ sa sầm. Một ngàn lượng, đây là một con số không nhỏ. Cho dù ngày thường mua đồ cổ hay sách cổ không chớp mắt giống như không thiếu bạc, nhưng chuyện này vừa không được hồi báo, vừa bị gài bẫy phải quyên bạc. Trong lòng bọn họ không chỉ thấy khó chịu mà còn muốn ăn luôn Tiêu Thanh.

Chu Thư Nhân tính toán địa vị của mình, Tòng tam phẩm. Không đúng, phải tính thành Chính tam phẩm. Ai bảo anh đang tạm thời thay chức Chính tam phẩm chứ, toang, trong nhà chỉ còn mấy đồng bạc thôi!

Mấy vị hoàng tử mới thật sự muốn ói máu, vừa mới bị Hộ bộ chơi một vố, bây giờ lại chơi bọn họ thêm vố nữa. Mặc dù là hoàng tử còn chưa được phong vương, nhưng bọn họ cũng có tình báo rằng phụ hoàng có ý định phong vương, nếu không thì bọn họ cần gì phải liều mạng bày tỏ lòng hiếu thảo cơ chứ. Chuyện quyên bạc này không dễ chút nào, quyên nhiều thì trong lòng bọn họ thấy khó chịu, mà quyên ít lại sợ phụ hoàng bất mãn!

Nhị hoàng tử nhìn chằm chằm Thái Tử, rồi lén nhìn phụ hoàng một cái. Nụ cười của phụ hoàng vẫn giống như mọi khi, nhưng hắn có thể cảm nhận được phụ hoàng thật sự đang vui, nếu hắn là phụ hoàng thì lúc này hắn cũng thấy thế. Nhưng vấn đề là hắn không phải phụ hoàng, hắn là Nhị hoàng tử, bên trên còn có Thái Tử. Hắn quay đầu nhìn lão Tam… Ờm, so với lão Tam xong thì lòng hắn thấy thoải mái hơn một chút.

Trương Cảnh Thời trừng mắt với Nhị hoàng tử. Nhìn cái gì mà nhìn, hắn biết mình thảm nhất rồi. Tốn hai trăm ngàn và mấy món sưu tầm, tự an ủi nỗi đau này bằng cách xem như tặng cho phụ hoàng, phụ hoàng cũng có thể nhìn thấy tấm lòng hiếu thảo của hắn. Tuy nhiên hành động của Thái Tử vào hôm nay, hay lắm, tất cả danh tiếng đều bị Thái Tử cướp hết rồi.

Tứ hoàng tử Trương Cảnh Tích lặng thinh, bọn họ nhảy nhót lung tung, nhưng Thái Tử mới là người thắng cuộc.

Hoàng Thượng xem hết biểu cảm của mọi người mới cất tiếng nói:

- Tấm lòng ái khanh dành cho triều đình khiến trẫm vô cùng cảm động, chỉ là không phải quan viên nào cũng có của cải, có của cải thì trẫm không nói làm gì, còn nếu không có của cải thì thôi. Chuyện quyên bạc này phải xem bản thân, cái gì cũng nên lượng sức mà làm. Tiêu ái khanh, khanh cần phải kiểm tra cẩn thận.

Tiêu Thanh trả lời nghiêm túc:

- Chắc chắn lão thần sẽ kiểm tra cẩn thận.

Chu Thư Nhân ngẩng đầu lên, trong lòng cảm thán. Anh không ngờ Hoàng Thượng lại cân nhắc nhiều đến thế, cứ tưởng là sẽ áp đặt chứ, chuyện này giúp anh hiểu nhiều hơn về Hoàng Thượng.

Hoàng Thượng tiếp tục nói:

- Quân thần một lòng, trẫm cũng quyên một trăm ngàn lượng bạc, sẽ đưa tới Hộ bộ sau.

Ngài đã chuẩn bị sẵn một trăm ngàn lượng này từ trước, là để đỡ đần Hộ bộ. Bây giờ Hộ bộ không thiếu bạc nữa nhưng lại có lý do tốt hơn để đưa tiền, so với đưa lén thì đưa thế này được lòng người hơn!

Lần này không cần Tiêu Thanh dẫn đầu nữa, ai cũng hô Hoàng Thượng vạn tuế.

Hạ triều, Chu Thư Nhân và Tiêu đại nhân đi chung. Hôm qua còn vây quanh Tiêu đại nhân đòi tiền mà bây giờ ai đi ngang cũng chỉ hừ một tiếng.

Tiêu Thanh thổi râu:

- Ngươi xem thái độ của bọn họ đi, còn không biết xấu hổ mà tỏ thái độ với ta. Cũng đâu phải ta tìm họ để tòi tiền đâu, đây là quyên bạc! Lão phu tức chết mất, về rồi ta sẽ đóng cổng Hộ bộ, ai cũng đừng hòng tới đòi tiền.

Chu Thư Nhân: - Đại nhân, chúng ta nên về nhanh thôi, chờ thu bạc xong hết rồi đóng cổng Hộ bộ cũng không muộn.

Nhưng tiếc là Chu Thư Nhân không về được rồi, một tiểu công công cản Chu Thư Nhân lại:

- Chu đại nhân, Thái Tử điện hạ cho mời.

Trong đầu Chu Thư Nhân toàn dấu chấm hỏi:

- Thái Tử?

- Vâng, Thái Tử ở đình nghỉ mát phía trước, mời đại nhân đi bên này.

Chu Thư Nhân không quen tiểu thái giám này nhưng Tiêu Thanh lại nhận ra:

- Đi đi!

Chu Thư Nhân yên tâm, có Tiêu đại nhân đảm bảo thì chắc là không thành vấn đề:

- Đại nhân, hạ quan đi gặp Thái Tử, ngài về trước đi!

Tiêu Thanh cười đáp:

- Được.

Còn về chuyện tại sao Thái Tử tìm Chu Thư Nhân thì lão không tò mò. Đối với những lão thần thân tín của Hoàng Thượng như bọn họ, chỉ cần Thái Tử tiếp tục đứng vững không tự tìm đường chết thì Hoàng Thượng đời tiếp theo chắc chắn là Thái Tử.

Chu Thư Nhân đến đình nghỉ mát, đúng là Thái Tử đang ở đây:

- Thái Tử điện hạ.

Trương Cảnh Thần đứng trong đình nghỉ mát, nhìn mặt hồ nói:

- Chu đại nhân, hôm qua chủ mẫu của Từ gia đến Chu phủ, cô nghe nói quý phủ của đại nhân có hai bức tranh không tệ. Cô cũng thích tranh, không biết có cơ hội được ngắm một lần không?

Trong lòng Chu Thư Nhân biết ngay Thái Tử sẽ nghi ngờ anh là người đứng sau chuyện này mà, nếu Thái Tử không nghi ngờ mới là có vấn đề đấy. Dù sao anh chỉ cần đánh chết cũng không nhận là được, cười nói:

- Có lẽ Thái Tử đã từng thấy bức tranh này rồi, một bức là do Ninh quốc công phủ tặng, bức còn lại là mua từ tiệm tranh. Hơn nữa cũng mua vào lúc Ninh hầu gia dẫn Xương Liêm và Dung Xuyên tới tiệm tranh. Hàn Lâm Viện được nghỉ, nương tử tới tiệm tranh nhưng không mua bức tranh nào, nhi tử hiếu thảo, vậy nên đã tặng cho nương tử bức tranh của nhà mình.

Đúng là tranh được lấy từ Tứ phòng, lần này không trả tranh về được rồi, chờ anh về nhà sẽ đưa một cuốn sách cổ trong mấy cuốn mình sưu tầm được cho Xương Liêm vậy.

Thái Tử nghe xong, chuyện này khớp với những tin tức mà y tìm hiểu được. Đúng là nương tử của Chu đại nhân có tới tiệm tranh nhưng không mua bức tranh nào, hình như là do trong nhà không đủ tiền. Vào đầu năm nay, Chu gia dồn một khoản tiền lớn vào Đông Bắc rồi.

Thái Tử nghe xong cũng không tin hết, nhưng mà, Chu Thư Nhân đúng là nhiều mưu trí, năng lực cũng rất cao, mới đến Hộ bộ chưa bao lâu mà tiền bạc ở Hộ bộ đã rủng rỉnh hơn rất nhiều:

- Vậy sao, gió nổi lên rồi, tức là sắp mưa, cô cũng phải về đây.

Chu Thư Nhân cúi đầu:

- Cung tiễn Thái Tử.

Trương Cảnh Thần đi được hai bước thì dừng lại, nói:

- Chu đại nhân cần phải giữ gìn sức khỏe đấy.

Nói xong thì nhanh chóng rời đi.

Chu Thư Nhân chờ tiếng bước chân đi xa rồi mới ngẩng đầu, một cơn gió nhẹ thổi qua, lạnh thấu tim gan. Trước kia đã cảm thấy hình như Thái Tử nhắm trúng anh rồi, lần này cảm giác ấy được chứng thực. Giữ gìn sức khỏe là để tiếp tục bán mạng cho hoàng thất, không, không, chờ con trai leo lên rồi chắc chắn anh sẽ về hưu. Xí, còn khuya anh mới vắt khô sức mình nhé.

Bình Luận (0)
Comment