Chu Thư Nhân nghĩ thầm: vào thời chiến loạn, nhà mẹ của mấy vị hoàng tử vơ vét rất nhiều bạc. Cho dù mấy năm qua tiêu xài phung phí không ít, nhưng vì của cải phong phú và còn có nguồn thu thêm nên tiền bạc trong tay vẫn khiến người ta phải kiêng dè. Nhiều bạc quá cũng không tốt, có bạc thì có thể gây chuyện nên Hoàng Thượng đã hành động rồi!
*****
Hoàng cung
Hoàng Thượng nhìn sổ con mà Tiêu Thanh nộp lên, những năm qua mấy đứa Lão Nhị phải dùng bạc để thu mua lòng người, mấy năm nay tiêu xài rất nhiều, vậy mà Lão Tam vẫn có thể lấy ra ngay hai trăm ngàn lượng. Mấy đứa con trai đều tinh ranh, bọn chúng cũng không dám lấy ra quá nhiều, đưa vừa bằng số bạc mà hải thương bỏ ra. Vậy tức là trong tay mấy đứa con trai vẫn còn rất nhiều bạc, lần này mượn cơ hội để thử, đúng là có bất ngờ.
Trong lòng Hoàng Thượng nghĩ tới nhà mẹ Trần gia của thằng con thứ hai, nhà mẹ Tề gia của thằng con thứ ba, nhà mẹ Phùng gia của thằng con thứ tư. Từ sau khi lập triều đại mới thì Ninh gia luôn sống khiêm tốn, nhưng chừng ấy năm trời mà ba nhà này vẫn không biết tém lại là gì.
*****
Mới chớp mắt đã qua hai ngày, Chu Thư Nhân lại vào triều. Anh và Khâu Duyên thay phiên nhau vào triều, tháng này anh vào triều thì tháng sau tới lượt Khâu Duyên. Lần này quan viên vào triều ít hơn rất nhiều, hàng phía trước toàn là những quan viên cố định khi thiết triều, ví dụ như mấy người Lục bộ Thượng Thư!
Chu Thư Nhân hơi buồn ngủ, hôm nay dậy khá sớm. Thật ra lần này vào triều không có việc gì liên quan tới anh, hỏi bạc thì có Hộ bộ thượng thư ở đây rồi, anh chỉ tới góp mặt thôi. Hôm nay trên triều chỉ có một tin tức lớn là ba ngày sau đại quân sẽ hồi kinh. Đối với Hộ bộ thì đây không được xem là tin tức gì mới, Hộ bộ đã biết thời gian hồi kinh từ lâu rồi, ai bảo Hộ bộ phải chuẩn bị sẵn bạc chứ!
Hạ triều, Chu Thư Nhân đi bên cạnh Thượng thư, Lý đại nhân nhanh chóng bước tới:
- Tiêu đại nhân, chuẩn bị bạc xong chưa?
Tiêu Thanh chẳng thèm nhấc mí mắt lên, tiếp tục đi về phía trước. Lý Chiêu thấy Tiêu Thanh không trốn ông ta, tức là đã chuẩn bị bạc trợ cấp xong rồi. Tính ra thì ông ta và Tiêu Thanh quen biết nhau cũng nhiều năm, trong những chuyện lớn, Tiêu Thanh vẫn rất đáng tin, chỉ là:
- Lão ca ca, ngươi cần phải chuẩn bị nhiều bạc một chút nhé.
Tiêu Thanh vờ như không nghe thấy, đối với đám người đòi bạc này, lão có cho bao nhiêu cũng chê ít thôi!
Chu Thư Nhân đang tán gẫu với Binh bộ tả thị lang, Binh bộ tả thị lang cười ngây thơ:
- Ta nghe danh Chu đại nhân đã lâu, Lý đại nhân nói với bọn ta về ngài rất nhiều, nói bọn ta ngốc, bảo rằng nếu bọn ta có rảnh thì hãy học hỏi ngài nhiều hơn.
Chu Thư Nhân: "..."
Bảo anh tiếp lời này kiểu gì đây?
Lý Chiêu nghe thuộc hạ nói to như thế không khỏi xụ mặt, cái tên ngốc này! Ông ta quay đầu lại nói:
- Hộ bộ và Binh bộ là huynh đệ một nhà mà, học tập lẫn nhau để phục vụ triều đình tốt hơn thôi.
Chòm râu của Chu Thư Nhân run lên, thật ra anh muốn cười lắm, có lẽ toàn bộ sự tinh ranh ở Binh bộ đều tụ tập trên người Lý đại nhân:
- Đại nhân nói đúng, học tập lẫn nhau, cùng nhau tiến bộ.
Trong mắt Lý Chiêu hiện lên sự tiếc nuối, sao người của Binh bộ không có đầu óc như Chu Thư Nhân chứ!
–
Chu gia
Từ Triệu thị đến, Trúc Lan tươi cười mời Từ Triệu thị vào:
- Chỗ của ta vừa có hai bức tranh mới, vậy nên mời ngươi tới để ngươi giúp ta mở mang tầm mắt.
Từ Triệu thị rất tự tin về tranh chữ, mặc dù là con gái nhà thương nhân, nhưng cái gì nên học thì thị đều học cả. Sau đó gả chồng, để có đề tài nói chuyện với một số quan phu nhân nên thị vẫn học tập không ngừng nghỉ.
Trúc Lan chỉ lấy tranh để mượn cớ mời người tới thôi, cô cầm bức tranh lại đây, hai bức tranh này là cô lấy từ Tứ phòng, chứ bây giờ cô lấy đâu ra tiền để mua tranh chứ. Trúc Lan ra hiệu cho nha hoàn mở bức tranh ra, rồi đứng dậy đi tới trước bức tranh. Hai bức tranh này đều vẽ núi non trùng điệp, Trúc Lan cảm thán:
- Bức tranh sông núi này, chỉ có nhiều khi cuộc sống yên bình thôi.
Từ Triệu thị không muốn nhớ lại thời chiến loạn, năm đó xảy ra loạn lạc, có rất nhiều người Từ gia mất mạng:
- Đúng vậy.
Trúc Lan bèn đổi đề tài:
- Đại quân sắp hồi triều rồi. Các tướng sĩ đánh lùi quân địch, bảo vệ núi sông không bị ngoại tộc giẫm đạp. Bọn họ toàn là những binh sĩ tốt.
Dừng một chút, cô lại nói với vẻ thương cảm:
- Chỉ là đã có chiến tranh thì ắt sẽ có thương vong, các tướng sĩ dùng máu tươi để bảo vệ non sông, bảo vệ dân chúng an cư lạc nghiệp.
Từ Triệu thị cũng không nghĩ nhiều, chỉ đáp lời theo lời cô nói, trong lòng bùi ngùi một hồi rồi sau đó cho qua. Trúc Lan không nói thêm gì nữa, mỉm cười tiếp tục ngắm tranh.
Chờ tiễn Từ Triệu thị đi rồi, Trúc Lan nghĩ thầm, cô đã nhắc nhở rồi, Từ lão gia có ngộ ra được hay không thì phải dựa vào bản thân Từ lão gia. Tối qua Chu Thư Nhân về nhà, Chu Thư Nhân nghĩ trước nghĩ sau, thấy vẫn nên dè chừng Từ gia một chút thì hơn, dù sao Từ gia cũng là người của Thái Tử. Hôm nay nhắc khéo thế này, nếu Từ gia hiểu thì sẽ tự biết sau đó nên làm gì. Còn nếu Từ gia không hiểu thì Từ gia đã để lỡ một cơ hội tốt, Hộ bộ bớt một khoản thu vào thôi.
*****
Từ gia, mỗi lần nương tử tới Chu gia thì Từ lão gia đều chờ nương tử trở về rồi dò hỏi. Nghe lời nương tử nói, Từ lão gia đứng lên, vẫn nói chuyện bình thường giống như trước đây, nhưng khi bước tới cửa thì khựng lại.
Trong lòng Từ lão gia suy ngẫm lại lời mà thục nhân nói, lão siết nắm tay. Sao lão không nghĩ tới nhỉ, rồi lão nhanh chóng bước ra ngoài. Nghĩ thầm trong bụng: Chu gia đúng là quý nhân của Từ gia mà. Nếu hôm nay Dương thục nhân không mời nương tử sang đó ngắm tranh thì lão đã không được gợi ý rồi.
*****
Hộ bộ
Buổi chiều, lúc Chu Thư Nhân đang kiểm tra đối chiếu sổ sách đưa tới thì Khâu Duyên trở lại. Khâu Duyên nói nhỏ:
- Ta đi đưa sổ sách, không biết đại nhân gặp chuyện gì mà vui vẻ lắm.
Chu Thư Nhân ngẩng đầu:
- Chắc là có chuyện vui gì rồi!
Khâu Duyên thấy khó hiểu:
- Lúc này thì có chuyện gì vui chứ? Chẳng mấy chốc là đại quân hồi kinh, bạc lại cạn kiệt, vậy thì đó phải là chuyện vui lớn cỡ nào mới khiến Tiêu đại nhân có thể cười nổi?
Trong lòng Chu Thư Nhân biết rõ, chắc chắn là Từ gia đến đưa tiền:
- Ta làm việc trước, đến tối phải đưa cho Thượng thư đại nhân rồi.
- À, được.
Hôm sau, Chu Thư Nhân và Tiêu đại nhân cũng vào triều. Vừa tới cửa cung, Chu Thư Nhân liếc nhìn tấu chương của Tiêu đại nhân một cái, đây là tấu chương mà Tiêu đại nhân viết vào tối hôm qua.
Trên triều, Tiêu đại nhân nói:
- Thần có việc muốn tấu.
Hoàng Thượng nhìn tấu chương, đáp:
- Trình lên đi.
Tiêu Thanh đưa sổ con cho Liễu công công, sau đó cảm nhận được ánh mắt của đám đồng liêu, ừ, vẫn bình tĩnh.
Hoàng Thượng mở sổ con ra, chuyện này ngài đã biết rồi, hôm qua Thái Tử đã báo, chỉ là vẫn chưa nói bao nhiêu ngân lượng. Đầu ngón tay miết nhẹ số ngân lượng trên tấu chương, thương nhân nhiều tiền thật, vừa ra tay đã năm trăm ngàn lượng:
- Truyền xuống đi, cho mọi người cùng xem.
Quan viên bên dưới đều tò mò chết đi được, Hộ bộ thượng thư này rất hiếm khi chủ động mở miệng trên triều, phần lớn đều là chờ bị người trách móc mới đáp trả, nhưng lần nào Tiêu đại nhân mở miệng cũng là chuyện lớn.
Tấu chương được chuyền một vòng, trên triều chẳng có ai ngốc cả, Chu Thư Nhân thấy có rất nhiều đại nhân nhìn Thái Tử bằng ánh mắt u ám. Chu Thư Nhân cúi đầu, ôi, chuyện này thật sự chẳng liên quan gì tới Thái Tử, Thái Tử chỉ gánh chuyện này thay anh thôi, nhưng mà nó cũng có lợi cho Thái Tử.
Tiêu đại nhân chờ sổ con quay lại trong tay Hoàng Thượng mới nói:
- Gia chủ Từ gia quyên bạc cho triều đình, những lời gia chủ Từ gia nói với lão thần, từng câu từng chữ đều xuất phát từ tận đáy lòng. Lão thần nghe xong còn phải thấy hổ thẹn, đến thương nhân còn biết chủ động quyên bạc, vậy mà người nhận bổng lộc như thần lại có giác ngộ kém hơn thương nhân, thần hổ thẹn quá!
Tiêu đại nhân dừng một chút rồi tiếp tục nói:
- Hoàng Thượng, sự giác ngộ và cống hiến của Từ gia, lão thần nghĩ rằng đáng được thưởng. Xin Hoàng Thượng minh giám.
Chu Thư Nhân cúi đầu thấp hơn, anh cảm thấy mình còn phải học hỏi thêm!