Chu Thư Nhân ngồi thẳng lưng lại, trên mặt không còn tươi cười, từ từ chuyển sang vẻ mặt rầu rĩ:
- Kế hoạch vạch ra ban đầu là để mấy cuốn sách cổ bị hư hao vào thư quán. Chỉ là, hầy, hư hao nặng quá, cũ nát hết rồi, thư quán bị lỗ cho nên...
Câu nói kế tiếp, Chu Thư Nhân không nói ra, ai cũng là người thông minh nên hiếu hết ấy mà!
Tiêu đại nhân hiểu ra, trong lòng nghĩ thầm: quả nhiên Chu Thư Nhân không khiến lão thất vọng mà. Mấy vị hoàng tử ở đây đều là kẻ tiền bạc rủng rỉnh, của cải phong phú. Năm xưa nhà mẹ của mấy vị hoàng tử vơ vét đủ thứ nên hoàng tử giàu nứt đố đổ vách, cũng vì có nền tảng và tiền bạc thành ra mới liên tục làm mấy chuyện lén lút.
Nhị hoàng tử Trương Cảnh Dương chỉ muốn cắn Chu Thư Nhân một cái. Đồ lòng dạ nham hiểm, moi tiền thì thôi đi, còn tính moi cả đồ sưu tầm của hắn nữa chứ. Những món hắn sưu tầm toàn là đồ quý báu, cực kỳ có giá trị, món nào món nấy quý giá vô cùng.
Tam hoàng tử Trương Cảnh Thời nhếch môi:
- Chu đại nhân, ngươi nói lời này là đang ép người khác phải đổ máu đó!
Chu Thư Nhân nói với vẻ mặt rầu rĩ:
- Tam hoàng tử, thần lớn tuổi rồi, tới tuổi này ăn thịt còn thấy mệt. Tam hoàng tử, hạ quan hết cách với thư quán rồi chứ thật sự không có ý gì khác.
Kỹ thuật diễn của anh không tồi. Ừ, biểu cảm đau khổ trên mặt cũng thích hợp.
Tứ hoàng tử Trương Cảnh Tích có ý định rút lui, hai người Tiêu đại nhân và Chu Thư Nhân này giống như động không đáy vậy, hắn ta sợ không lấp đầy được!
Trương Cảnh Hoành nhìn trái nhìn phải, hạt dưa trong tay chỉ còn dư mỗi vỏ. Hôm nay y được mở mang tầm mắt, nhưng mà chắc chắn sau này sẽ không bước chân vào cổng Hộ bộ này lần nào nữa. Muốn vào là phải có tiền đó!
Tiêu Thanh thở dài:
- Cũng do Hộ bộ muốn làm thư quán tốt nhất có thể, tất cả đều vì Hoàng Thượng thôi!
Chu Thư Nhân: - Các vị hoàng tử, các ngài thấy thế nào?
Đến lúc nên bày tỏ lòng hiếu thảo rồi, Hoàng Thượng gài bẫy con trai không nương tay chút nào thì bọn họ đâu có lý do gì phải nương tay.
Sắc mặt mấy vị hoàng tử tái mét, nhất là Tứ hoàng tử. Hắn ta đã chuẩn bị chuồn rồi, nhưng bây giờ Tiêu đại nhân nhắc tới phụ hoàng thì sao hắn ta dám chuồn nữa chứ, chỉ có thể cắn răng trả lời tăng giá. Mấy món đồ sưu tầm của hắn ta, đồ sưu tầm của hắn ta!
Trương Cảnh Tích thấy đau tim, Nhị hoàng huynh chẳng qua chỉ thích sưu tầm, Tam hoàng huynh cũng thế, có mỗi hắn ta là thật sự thích sách và tranh chữ thôi, hắn ta cũng là người có học thức tốt nhất trong mấy vị hoàng tử!
Thành Lễ Châu
Xương Nghĩa chờ ở cổng thư viện, hắn đến Lễ Châu nhưng không gặp em vợ đầu tiên, mà sau khi điều tra cẩn thận, xác nhận những điều em vợ viết trong thư đều là thật thì hắn mới xuất hiện. Tiền Thuận Thanh ra khỏi thư viện, nhìn kỹ lại, thấy hơi quen mới chần chờ gọi:
- Tỷ phu?
Xương Nghĩa chỉ vào xe ngựa ở phía sau, nói:
- Lên xe ngựa rồi nói!
Tiền Thuận Thanh gật đầu, đi theo lên xe ngựa. Đối mặt với tỷ phu khiến y cảm thấy căng thẳng, ngày xưa y còn nhỏ, ngây thơ không biết gì, sau này vào thư viện rồi, học được tri thức, hiểu nhiều hơn thì y mới biết tỷ phu và tỷ tỷ cũng không thích y lắm.
Xương Nghĩa chờ em vợ ngồi xuống, ra hiệu cho xa phu có thể đi rồi:
- Chúng ta nhận được thư của đệ rồi, tỷ tỷ của đệ lo cho đệ nên bảo ta tới Lễ Châu thăm đệ xem sao.
Tiền Thuận Thanh kinh ngạc ngẩng đầu. Lý do đầu tiên mà y viết thư là vì tự mình hiểu mình không muốn tới Chu phủ để người ta thấy phiền, thứ hai là vì y là người có chí khí, dựa dẫm vào người khác còn không bằng dựa vào bản thân. Y không thiếu bạc, lại đọc sách ở thư viện, hơn nữa còn có Dương gia che chở nên y cũng có một chút tự tin. Y thật sự không mong ngóng rằng tỷ tỷ sẽ phái người tới Lễ Châu, không ngờ tỷ tỷ không chỉ cho người tới, mà người tới còn là tỷ phu!
Xương Nghĩa cười, thằng bé này vẫn còn nhỏ tuổi. Cho dù nhạc mẫu qua đời, Tiền Thuận Thanh vẫn trưởng thành hơn rất nhiều:
- Tỷ tỷ của đệ thật sự không thể rời khỏi nhà được, vậy nên ta tới để cúng bái nhạc mẫu thay nàng ấy. Chúng ta làm lễ cúng cho nhạc mẫu, tỷ tỷ và cháu gái của đệ còn viết kinh văn, ta cũng mang kinh văn tới đây này.
Tiền Thuận Thanh nhớ tới mẹ, lỗ tai đỏ lên. Hồi mẹ còn sống cứ nói mãi rằng tỷ tỷ hưởng phúc nhưng không biết giúp y, trước khi qua đời vẫn còn lặp đi lặp lại mẹ đã che chở tỷ tỷ thế nào, để y nhớ cho kỹ, nếu ở Chu phủ mà tỷ tỷ không đối xử tốt với y thì y hãy lôi ra nhắc lại.
Xương Nghĩa thấy phản ứng của em vợ, hiểu ngay chắc chắn nhạc mẫu chưa nói lời nào hay về nương tử. Thật ra hắn chẳng thèm để bụng, người cũng mất rồi, nương tử lại nhớ nhạc mẫu nên hắn không tính quay về nói cho nương tử biết chuyện này để khiến nương tử đau lòng. Hắn thấy hứng thú người em vợ này hơn.
Tiền Thuận Thanh thấy tỷ phu nhìn y, có cảm giác như bị nhìn thấu vậy, trong lòng luống cuống:
- Tỷ phu.
Xương Nghĩa thu hồi ánh mắt:
- Ta sẽ ở thành Lễ Châu vài ngày, mấy ngày này đệ đi theo ta đi, sắp xếp cho đệ ổn thỏa thì chúng ta cũng thấy yên tâm hơn phần nào.
Tiểu tử này là đứa bé có năng khiếu, tiên sinh và viện trưởng ở thư viện đánh giá rất cao về y. Bị từ hôn khiến đứa bé này chịu rất nhiều châm chọc, vậy mà còn nhỏ tuổi nhưng không trách móc gì, vẫn còn tập trung vào việc học hành được, nếu đứa bé này được nuôi dạy tốt thì sẽ có tương lai.
Tiền Thuận Thanh biết là tỷ phu muốn dẫn y đi gặp người khác, mà chắc chắn là gặp quan viên ở thành Lễ Châu. Y mấp máy môi:
- Cảm ơn tỷ phu.
Xương Nghĩa xoa đầu đứa bé còn chưa tính là thiếu niên, nói:
- Chúng ta là người một nhà.
*****
Kinh Thành, Hộ bộ
Tiêu Thanh nhìn tranh chữ và sách cổ trên bàn, chòm râu ngoài miệng sắp vểnh lên rồi. Chu Thư Nhân cũng vô cùng hài lòng, dù là bản mô phỏng của những tranh chữ này thì cũng sẽ có người ra giá cao để mua.
Trong lòng Tam hoàng tử uất nghẹn, cho dù hắn thành Quán trưởng của thư quán nhưng bụng dạ hắn lại không thấy dễ chịu chút nào, nhưng khi so với Nhị hoàng huynh và Tứ hoàng đệ thì lại thấy thoải mái hơn rất nhiều. Nhị hoàng huynh và Tứ hoàng đệ chẳng vớt vát được gì, bạc thì thật ra lấy lại được, nhưng tranh chữ và sách cổ thì đưa mất rồi.
Nhị hoàng tử Trương Cảnh Dương không muốn ở lại Hộ bộ thêm một khắc nào nữa, nghiến răng:
- Chu đại nhân, miệng mồm của ngươi, bản hoàng tử được học hỏi rồi.
Chu Thư Nhân trả lời khiêm tốn:
- Hạ quan không nhận nổi sự khâm phục của Nhị hoàng tử.
Trương Cảnh Hoành hơi ngơ ra, giọng điệu của Nhị hoàng huynh là muốn ăn tươi nuốt sống Chu Thư Nhân luôn cơ!
Tiêu Thanh ho khan một tiếng, nói:
- Mấy vị hoàng tử còn việc gì không? Nếu không có việc gì thì bản quan phải viết tấu chương cho Hoàng Thượng rồi.
Chu Thư Nhân tiếp lời:
- Đây toàn là tấm lòng hiếu thảo của mấy vị hoàng tử đấy, chắc chắn lúc Hoàng Thượng nhìn thấy sẽ rất vui mừng.
Tứ hoàng tử Trương Cảnh Tích đứng lên:
- Cáo từ.
Trương Cảnh Thời cũng đứng dậy theo, trong lòng tự nói với mình: chỉ cần Hộ bộ vẫn còn Chu Thư Nhân thì chắc chắn hắn sẽ không tùy tiện tới cửa. Bây giờ tim hắn vẫn còn nhỏ máu đây này, mẫu phi cho hắn tất cả của hồi môn, của hồi môn của mẫu phi phong phú, ông ngoại cũng ủng hộ hắn hết mình. Hắn vẫn còn vốn liếng mà qua chuyện này cũng thấy xót túi.
Nhị hoàng tử Trương Cảnh Dương trừng mắt nhìn Trương Cảnh Hoành vẫn còn uống trà, nói:
- Hết vở diễn rồi.
Trương Cảnh Hoành cười gượng một tiếng:
- Ôi, thời gian không còn sớm nữa, đệ cũng nên về phủ thôi. - Nói xong thì nhanh chân chuồn mất.
Chu Thư Nhân nhìn theo mấy vị hoàng tử rời đi, sau đó nói:
- Lần này chọc giận hết mấy vị hoàng tử rồi.
Tiêu Thanh cười khẩy một tiếng:
- Đừng nói chuyện cứ như ngươi sợ vậy.
Bộ tưởng lão không biết gì thật hả!
Chu Thư Nhân cười tủm tỉm:
- Hạ quan chỉ cảm thán thôi mà.
Tiêu Thanh đã đếm xong ngân phiếu, phe phẩy ngân phiếu:
- Đúng là giàu có thật, kêu lấy hai trăm ngàn lượng là có thể lấy ra được ngay.
Lão tự nhận mình là người biết chi tiêu, mấy năm qua cũng dành dụm được kha khá của cải, nhưng khi nhìn ngân phiếu trong tay, lão lại thấy hơi ghen tị. Dù lão bán hết gia sản của mình cũng không gom được nhiều bạc như vậy.