Tiêu Thanh nghe xong thì thấy hối hận, biết thế đã đuổi Lý Chiêu đi từ lâu rồi. Để lão già này biết Hộ bộ lại có thêm bạc, chắc chắn ông ta sẽ ăn vạ mãi không chịu đi, cắn răng:
- Khâu Duyên, ngươi dẫn Lý đại nhân đi lấy bạc đi.
Khâu Duyên thấy xót tiền chết đi được, mười ngàn lượng lại chắp cánh bay đi rồi, Tim Khâu Duyên đập nhanh nhưng lại không thể phản bác lời Thượng thư đại nhân nói:
- Vâng ạ.
Lý Chiêu hơi không muốn đi, nhưng đối diện với ánh mắt uy h**p của Tiêu Thanh. Ông ta cân nhắc lại, thấy tốt nhất vẫn không nên chọc giận Tiêu Thanh thì hơn, nếu không Tiêu Thanh dám không đưa tiền thật đấy. Mấy năm đầu lúc ông ta vừa lên chức Binh bộ thượng thư từng bốc đồng đắc tội Tiêu Thanh, ông ta không muốn trải qua lần nữa đâu.
Chu Thư Nhân chờ Lý đại nhân đi ra ngoài mới cất giọng nói:
- Đại nhân, ta cũng về trước đây.
Tiêu Thanh nói:
- Ngươi ở lại, bây giờ không có thời gian thương lượng, ta tin tưởng năng lực của ngươi, nhớ moi càng nhiều bạc càng tốt.
Chu Thư Nhân ngộ ra, Thượng thư đại nhân giữ anh lại để giúp một tay:
- Vâng ạ.
Mấy vị hoàng tử bước vào, Chu Thư Nhân nghĩ thầm: đám người ở Hộ bộ toàn là nhân tài mà, người đi dẫn đường đi đủ rề rà. Thấy sắc mặt mấy người Nhị hoàng tử không được đẹp lắm, Tiêu Thanh đứng dậy:
- Mấy vị hoàng tử cùng tới đây, trông sắc mặt không được khỏe lắm, nhất định là do thấy nóng rồi.
Dừng lại một chút rồi nói với gã sai vặt:
- Ngươi không lanh lợi tí nào, còn không mau đi bưng trà lạnh lên cho mấy vị hoàng tử giải nhiệt đi.
Trương Cảnh Dương vừa mới ngồi xuống đã suýt bật cười vì tức. Tại sao sắc mặt bọn họ khó coi, con cáo già này biết rõ nhất còn gì. Người dẫn đường đi vô cùng chậm, không phải là đang kéo dài thời gian để thương lượng xem nên tính kế bọn họ thế nào sao?
Trương Cảnh Thời nhìn Tiêu đại nhân rồi lại nhìn Chu Thư Nhân, hai người này bắt tay với nhau, hắn thấy hơi sợ rồi đó.
Tứ hoàng tử Trương Cảnh Tích ngoài cười nhưng lòng không vui, trong lòng chỉ muốn mắng người. Hai kẻ lòng dạ hiểm độc ghép lại với nhau, phụ hoàng nghĩ ra được chiêu này cũng hay thật.
Trương Cảnh Hoành tới chỉ để hóng chuyện thôi, y tiếp lời Tiêu đại nhân:
- Chờ một chút, đừng bưng mỗi trà lạnh lên. Nghe nói Hộ bộ luôn chi tiêu hào phóng, bưng lên thêm tí trái cây và hạt dưa nhé. Đúng rồi, bưng thêm hai chậu băng luôn, thời tiết này nóng quá. Tiêu đại nhân nói xem có đúng không?
Tiêu Thanh:
- ...Phải.
Ngũ hoàng tử này không giống như tới tranh mà trông như tới hóng chuyện hơn, đến cả hạt dưa cũng kêu bưng lên. Song, mặc dù Hộ bộ dư dả những chi tiêu mỗi tháng luôn có giới hạn, xót quá!
Đã lâu rồi Chu Thư Nhân không gặp Ngũ hoàng tử, nếu không phải anh còn nhớ dáng vẻ của Ngũ hoàng tử khi trước ra sao thì chắc hôm nay suýt không nhận ra. Ngũ hoàng tử bây giờ vừa mắt một cách kỳ lạ!
Trương Cảnh Dương cầm quạt, nói:
- Lão Ngũ à, hoàng huynh đối xử với đệ không tồi mà đúng không, đệ chiếm lợi từ chỗ hoàng huynh cũng nhiều đó.
Trương Cảnh Hoành: - À, đúng là Nhị hoàng huynh đối xử với tiểu đệ không tồi.
Ăn chùa uống chùa lâu như vậy, hắn vẫn chưa nhắc tới chuyện ném y đi.
Trương Cảnh Dương mở quạt ra phe phẩy, nói tiếp:
- Có lời này của đệ, trong lòng hoàng huynh cảm thấy tự tin hơn rồi.
Sống lưng Trương Cảnh Hoành lạnh toát:
- Chỉ cần không nhắc tới chuyện mượn bạc thì hoàng huynh vẫn là Nhị hoàng huynh của ta.
Trương Cảnh Dương nghẹn họng, tiểu tử này phản ứng nhanh thật.
Chu Thư Nhân cảm thấy Ngũ hoàng tử hiện tại quá là thú vị!
*****
Quán tranh, Trúc Lan chuẩn bị rời đi, nên xuống lầu bảo gã sai vặt đi tìm Dung Xuyên. Dung Xuyên đã chờ sẵn ở cửa, Trúc Lan nhìn thấy người đứng cạnh Dung Xuyên thì hơi ngạc nhiên, là Thẩm Dương.
Dung Xuyên đang thấy phiền muốn chết, Thẩm Dương đã xum xoe bên cạnh hắn một lúc rồi:
- Thẩm thẩm, thời gian không còn sớm nữa. Con đã bảo gã sai vặt đi đặt tửu lầu, chúng ta qua đó thôi.
Đúng là Trúc Lan đã thấy hơi đói bụng, đáp:
- Được.
Thẩm Dương ngẫm lại mới nhớ cô là ai, hắn ta còn đang thắc mắc tại sao Trương Dung Xuyên lại tới quán trà một mình, hóa ra là đi chung với người khác. Hắn ta vội vàng bước lên một bước:
- Tham kiến thục nhân.
Trúc Lan vốn tính xem như không thấy, nhưng cô cũng là người có kỹ thuật diễn đó:
- À, là Thẩm công tử sao, vừa rồi không để ý.
Thẩm Dương cười nói:
- Thục nhân cũng tới ngắm tranh, vậy có thích bức tranh nào chưa? Nếu thích cái nào thì người cứ chọn một bức.
Trúc Lan nhìn điệu bộ: nếu người có thích bức nào thì ta sẽ tặng ngài của Thẩm Dương, cô cạn lời rồi. Mặc dù cô đã lên hàng bà nội nhưng quán tranh này là nơi công cộng, muốn tặng người khác thì cũng phải biết tặng lén chứ. Bây giờ đang ở ngoài, nhỡ đâu người khác không nhận hắn ta mất mặt lắm đấy. Hơn nữa, vừa rồi Thẩm Dương gọi cô là thục nhân, tức là cho mọi người biết rõ cô là quan quyến tam phẩm. Thẩm Dương tưởng cô là một phụ nhân không biết gì sao? Cô nhận có khác gì Chu phủ nhận đâu?
Trúc Lan ngừng cười, nói:
- Tiền để mua tranh, Chu phủ vẫn trả nổi, cáo từ.
Ngươi muốn tính kế ta thì đừng trách ta không khách sáo.
Sắc mặt Thẩm Dương thay đổi, lời nương tử của Chu đại nhân nói giống như hắn ta đang khinh thường Chu phủ vậy, chỉ là không đợi hắn ta nói thêm cái gì thì đoàn người đã ra khỏi quán tranh.
Thẩm Dương ngơ ngác nhìn nhìn đoàn người phía sau, nghe thấy sau lưng có tiếng bàn tán khe khẽ. Hắn ta xụ mặt, nhanh chóng ra ngoài. Chờ đi tới cửa thì xe ngựa của Chu phủ đã đi rồi, gió thổi qua khiến màn xe ngựa lay động, Thẩm Dương ngơ ngẩn. Gã sai vặt thấy khó hiểu nên hỏi:
- Công tử, người nhìn cái gì vậy?
Thẩm Dương lấy lại tinh thần, đáp:
- Không, không nhìn gì hết.
Trong xe ngựa của Chu gia, Tuyết Hàm thấy Ngọc Sương ngồi cạnh cửa sổ, bèn kéo Ngọc Sương ngồi sang đây. Nam tử hồi nãy chọc giận mẹ đang nhìn chằm chằm vào Ngọc Sương đấy! Tuyết Hàm nhìn Ngọc Sương, từ nhỏ Ngọc Sương đã được nuôi kỹ, không thiếu dinh dưỡng. Ngọc Sương lại di truyền chiều cao giống như Nhị ca nên vóc dáng của tiểu cô nương sắp vượt qua nàng rồi, nói mười ba mười bốn tuổi cũng có người tin.
Tuyết Hàm cau mày, hỏi:
- Dung Xuyên, người hồi nãy là ai thế?
Dung Xuyên trả lời:
- Hắn ta chính là Thẩm Dương mà ta thường nhắc tới với muội đấy.
Tuyết Hàm hiểu ra:
- Hóa ra là hắn ta à!
Người này đúng là ngốc nghếch thật.
Dung Xuyên ngồi bên cạnh Tuyết Hàm, trong lòng đang thấy hân hoan. Tay hắn và tay Tuyết Hàm chỉ cách nhau khoảng một nắm tay, hắn nén cảm giác vui vẻ trong lòng xuống, nói:
- Chúng ta đừng nhắc tới hắn ta nữa.
Tuyết Hàm: - Ừ, huynh đặt tửu lầu nào thế!
Dung Xuyên cười nói:
- Ta đặt ở Thực Lâu.
Lần trước ăn xong, hắn đã nghĩ lần sau phải dắt Tuyết Hàm đi ăn mới được. Hôm nay nguyện vọng này đã được thực hiện.
Vừa rồi Trúc Lan vẫn luôn nhìn sang chỗ khác để khỏi ăn "cơm chó", nhưng nghe thấy tên Thực Lâu thì quay đầu lại. Bấy lâu cô cứ xót tiền nên không đi ăn, tính nói lãng phí quá nhưng lời nói tới bên miệng lại nuốt ngược vào trong. Cũng đâu phải Dung Xuyên hiếu kính cô, người ta làm vậy là để lấy lòng Tuyết Hàm mà. Hơn nữa Dung Xuyên có bạc, sau này ai cũng có thể thiếu bạc chứ hắn thì không bao giờ. Bây giờ nghĩ lại số vàng được đưa tới cửa, cô vẫn còn thấy hơi ghen tị.
Tuyết Hàm cũng biết Thực Lâu, bèn hỏi:
- Là Thực Lâu mà huynh viết trong thư sao?
- Ừ, ta không đặt được tiệc toàn món cá, nhưng đồ ăn của Thực Lâu cũng không tồi.
Tuyết Hàm không biết giá cả, Dung Xuyên chưa từng nói nàng nghe. Nàng chỉ cảm thấy hạnh phúc, người trong lòng luôn nhớ nhung tới nàng nên mới muốn dắt nàng đi ăn.
*****
Hộ bộ, ánh mắt Chu Thư Nhân dời khỏi mấy cái hòm. Các vị hoàng tử giàu thật, khó trách Hoàng Thượng gài bẫy các vị hoàng tử một cách công khai.
Tiêu đại nhân tằng hắng một tiếng, nói:
- Thư quán này được giao cho Chu đại nhân. Chu đại nhân, ngươi cũng nói vài câu đi chứ?
Mấy vị hoàng tử: "..."
Không, bọn ta không muốn nghe!