Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 752

Ninh Tự vẫn ráng nhịn không đi gặp Dung Xuyên, phụ thân nói rằng Chu Thư Nhân vừa mới nhậm chức, phủ Ninh Quốc Công cố gắng không tiếp xúc với Chu phủ thì sẽ tốt hơn, hôm nay đúng là khéo thật.

- Tới ngắm tranh sao?

Dung Xuyên bước lên một bước, đáp:

- Vâng, Hầu gia cũng có hẹn sao?

Ninh Tự gật đầu:

- Đúng vậy.

Dung Xuyên thấy hơi mất mát, hỏi lại một câu:

- Gần đây Hầu gia bận rộn lắm sao?

Đã lâu rồi Hầu gia không tới gặp hắn, từ khi cho rằng Ninh hầu gia là cha mình, người từ nhỏ không nhận được tình thương của cha mẹ lại đột nhiên có cha như hắn dần dần khát vọng sự quan tâm từ cha.

Trong mắt Ninh Tự hiện lên sự vui vẻ. Dung Xuyên rất quan tâm tới ông ấy, niềm vui trong lòng như muốn dâng trào ra ngoài. Ông ấy nhịn không được vươn tay xoa đầu Dung Xuyên:

- Đúng là gần đây bận thật, quân đội sắp hồi kinh rồi.

Ông ấy không hề nói dối, đúng là gần đây ông ấy bị Hoàng Thượng sai tới sai lui, điều này cũng chứng minh tạm thời Hoàng Thượng không muốn cho phủ Ninh Quốc Công và Chu phủ tiếp xúc với nhau. Hoàng Thượng coi trọng Chu Thư Nhân thật đấy.

Dung Xuyên thu cảm xúc vào, lùi ra sau một bước:

- Hầu gia đi làm việc của mình trước đi.

Ninh Tự gật đầu với Dương thị đang chào mình, sau đó thả rèm xe xuống:

- Đi thôi!

Trúc Lan chờ xe ngựa đi rồi, chuyển sang nhìn Dung Xuyên. Dung Xuyên vẫn còn chăm chú dõi theo xe ngựa, khi Trúc Lan và Đổng thị nói chuyện với nhau, nghe Đổng thị nói Xương Liêm và Dung Xuyên thường xuyên gặp được Ninh hầu gia. Lúc ấy cô cũng chẳng nghĩ nhiều, luôn cho rằng đấy chỉ là cậu ruột muốn quan tâm cháu trai thôi. Hôm nay gặp được mới thấy không đúng, sao ánh mắt người cậu này lại như người cha nhìn con trai vậy. Đến Dung Xuyên cũng nhìn Ninh Tự chẳng khác nào đang nhìn cha mình, nếu không phải đã xác định Dung Xuyên là con của Hoàng Thượng thì cô sẽ nghĩ khác đấy.

Trúc Lan lập tức nhớ tới Thẩm Dương, lại nhìn diện mạo của Dung Xuyên. Vỡ lẽ, Hoàng Thượng và Hoàng Hậu che chở Dung Xuyên thật đấy, không muốn liên lụy bất cứ chuyện gì tới Dung Xuyên nên mới ám chỉ cho Ninh hầu gia làm như thế!

Bên trong quán tranh, Trúc Lan dẫn mấy đứa cháu gái và con gái lên lầu. Quán tranh này có diện tích rất rộng, cửa hàng hai bên hông cũng thuộc quán tranh. Lên một tầng thì được nối thông hết với nhau nên đi dạo hồi lâu vẫn chưa tới điểm cuối. Đứng bên cửa sổ còn có thể nhìn thấy sân sau của quán tranh, những gian phòng ở sân sau không phải để ở, mà mỗi gian phòng đều được treo tranh.

Trúc Lan đứng cạnh cửa sổ, nói:

- Hôm nay đúng là đông người thật.

Ở sân sau toàn là người, người đến người đi.

Đổng thị có hơi hưng phấn, đây là lần đầu tiên thị tới quán tranh:

- Mẹ, chắc đây là quán tranh lớn nhất Kinh Thành nhỉ.

Trúc Lan: - Hồi nãy có nghe Dung Xuyên nói. Hình như là quán tranh lớn nhất, tranh ở chỗ này đều không tồi.

Nhưng tiếc là chi tiêu trong nhà không có dư, nếu không cô đã mua hai bức về rồi. Vừa nghĩ tới bạc, cuối mỗi tháng túi tiền của cô đều xẹp xuống.   

*****

Hộ bộ, Chu Thư Nhân và Khâu Duyên đang xem tấu chương xin bạc của các bộ. Đây là tấu chương trong cung vừa gửi tới, Khâu Duyên đã quen với chuyện này rồi:

- Xem cho biết thôi là được rồi.

Chu Thư Nhân cũng không tính làm gì, chỉ là thấy mấy lý do khá thú vị nên xem thêm vài lần. Lý do mà Lễ bộ đưa ra là vật dụng ở Lễ bộ đã cũ tồi, nên phải đổi mới, có vài thứ đã không dùng được nữa. Còn lý do của Công bộ thì không có gì đặc biệt, cũng đúng thôi, Công bộ thật sự không được quan tâm, ừm, là nơi nhỏ yếu nhất.

Chu Thư Nhân không tin lý do của Lễ bộ, đừng thấy Lễ bộ không có thực quyền gì mà nhầm. Xét trong Lục bộ thì bộ này đứng hàng thứ ba, nếu xin bạc thì nhất định có thể xin được, ngược lại thì Công bộ mới là nơi cần bạc để đổi mới vật dụng.

Tiêu Thanh hừ một tiếng:

- Khó lắm Hộ bộ mới kiếm được chút bạc, vậy mà mới đầu tháng cái đám này đã tới đòi rồi.

Chu Thư Nhân nói:

- Trong đống này không có tấu chương của Binh bộ.

Mặt mũi Tiêu Thanh xụ xuống, nói:

- Chờ xem, lát nữa là Lý lão đầu tới ngay ấy mà.

Không nên nhắc tới người, vì vừa nhắc xong là Binh bộ thượng thư Lý đại nhân đã bước vào:

- Tiêu lão ca khỏe không, đệ đệ vừa nghĩ tới việc đến thăm ca ca là ca ca đã nhắc tới đệ đệ rồi, đúng là tình cảm giữa hai chúng ta tốt thật đấy!

Nếu không phải Chu Thư Nhân cần chào hỏi thì nhất định anh sẽ dời mắt đi, miệng lưỡi của Lý đại nhân lợi hại thật!

Chu Thư Nhân chào Lý đại nhân một tiếng:

- Lý đại nhân.

Lý đại nhân cười hớn hở:

- À, hai người các ngươi cũng ở đây sao.

Sau đó ông ta lại nói với Tiêu Thanh:

- Ta hâm mộ lão ca chết đi được, phụ tá đắc lực toàn là người tài giỏi. Không giống như ta, hai gã phụ tá đều ngốc nghếch.

Đến chuyện một khóc hai quậy ba thắt cổ cũng không biết làm, vậy thì không có cửa ngồi vào vị trí của lão tử đâu. Không thể giao Binh bộ vào tay mấy kẻ khờ khạo được, nếu không chỉ có nước bị ăn h**p đến chết thôi.

Khóe miệng Tiêu Thanh run rẩy, chòm râu cũng rung lên theo. Lão nghiến răng nói:

- Quen biết nhiều năm như thế, ai mà không hiểu chứ. Cho dù ngươi nói ta là ca ca ruột của ngươi thì cũng không có bạc đâu, mạng thì có một cái đây.

Lý Chiêu trợn mắt:

- Huynh là ca ca ruột của ta chứ còn gì nữa. Lão ca, huynh không thể làm tổn thương trái tim của đệ được.

Chu Thư Nhân ngước nhìn trần nhà, nếu không anh sẽ cười ra tiếng mất. Quả nhiên có thể lên làm Thượng thư toàn là người tài, anh tự tin rằng da mặt mình đủ dày rồi, nhưng hôm nay cũng phải chịu thua. Anh không thể so với Lý đại nhân!

Tiêu Thanh thấy đau dạ dày, buồn nôn:

- Cửa ở sau lưng ngươi, mau cút khỏi mắt ta đi. Hộ bộ bọn ta đang bận rộn lắm, đi nhanh cho ta nhờ.

Lý Chiêu thấy mềm không được, kéo ghế tới ngồi xuống:

- Tiêu lão đầu, ngươi không đuổi ta đi được đâu. Hôm nay ta sẽ ở lỳ chỗ này của ngươi, không đưa mười ngàn lượng thì đừng hòng tống cổ được ta.

Hôm nay ông ta tới không phải vì tiền trợ cấp mà là vì tiền cho Binh bộ. Hộ bộ vừa kiếm được bạc, ông ta mà không tranh thủ xin một ít về thì chờ một khoảng thời gian nữa Binh bộ đừng hòng vét được tí nào.

Tiêu Thanh xụ mặt, lão còn muốn nói với hai trợ thủ về chuyện thư quán, cái giá mà hải thương đưa ra không khiến lão thấy hài lòng, lão đang tính lại xem nên làm thế nào để kiếm được nhiều bạc hơn từ thư quán. Dù sao chơi hoàng tử một vố hay là chơi ai cũng thế, chỉ làm được một lần thôi. Vì vậy phải khiến túi tiền của Hộ bộ dày lên mới được.

Lý Chiêu nghiền ngẫm nhìn Tiêu Thanh, ông ta vẫn luôn chú ý tới hành động tiếp theo của Hộ bộ, ông ta và Tiêu Thanh quen biết nhau bao năm, không thể nói là hiểu hết về Tiêu Thanh nhưng cũng được một nửa, ông ta tin chắc rằng mình có thể xin được bạc.

Chu Thư Nhân và Khâu Duyên liếc nhau, hai người vẫn nên làm phông nền thì hơn. Chu Thư Nhân ngẫm lại xem Hộ bộ còn bao nhiêu bạc, đừng tưởng hai trăm ngàn lượng là nhiều, chỗ cần dùng bạc còn nhiều hơn, mà đây chỉ mới là dùng tiền cho việc cần gấp thôi. Riêng chuyện lũ lụt ở phương Nam đã lấy ngay một trăm ngàn lượng rồi, còn phát bổng lộc, thêm mấy chuyện cần dùng bạc gấp, Hộ bộ thật sự chẳng còn bao nhiêu tiền.

Tiêu Thanh nghiến răng, Lý Chiêu mặt dày cỡ nào, không biết xấu hổ ra sao, lão đã được mở mang tầm mắt. Nhiều năm như vậy, nhờ vào Lý Chiêu mà Binh bộ là nơi lấy được nhiều bạc nhất từ tay lão. Lý Chiêu là người không có lòng riêng, nếu không ông ta đã không ngồi ở vị trí Binh bộ thượng thư lâu vậy mà không bị lung lay.

Lý Chiêu nhận lấy trà nước vừa được bưng lên, lần nào uống cũng thấy ghen tị, ông ta là một người thích trà:

- Lần nào uống trà của Hộ bộ ta cũng thấy hâm mộ, nghĩ lại thì Binh bộ bọn ta không thể so sánh được. Binh bộ bọn ta toàn là mấy gã thô kệch, những trò quanh co lòng vòng không chơi lại những bộ khác, lúc nào cũng bị ức h**p!

Tiêu Thanh cười khẩy một tiếng:

- Ngươi ngậm miệng lại đi, không ai chơi tính kế lại ngươi đâu. Còn nữa, nếu ngươi thấy hâm mộ thì ngươi tới trước mặt Hoàng Thượng mà xin!

Lý Chiêu cười gượng một tiếng, ông ta cũng biết Hộ bộ khó khăn và áp lực thế nào, chi phí của Hộ bộ là Hoàng Thượng đặc cách phê cho, ông ta không dám:

- Ta chỉ nói thế thôi.

Lúc này có người vào thông báo:

- Đại nhân, mấy vị hoàng tử tới ạ.

Bình Luận (0)
Comment