Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 751

Tam hoàng tử ngồi xuống, nói:

- Nhị hoàng huynh đừng trách oan người khác chứ, chỉ vừa khéo là đệ cũng muốn đi Hộ bộ, vô tình gặp được hoàng huynh nên mới bước tới chào hỏi.

Trương Cảnh Dương hừ một tiếng:

- Bây giờ chào cũng chào rồi, đệ có thể đi xuống.

Tam hoàng tử ăn trái cây, nói:

- Không, đệ cũng không có việc gì gấp, hoàng huynh vẫn quan trọng hơn.

Trương Cảnh Dương cười khẩy hai tiếng:

- Giờ ta mới biết đệ quan tâm ta thế đấy, hoàng huynh cảm động quá đi mất!

- Đệ đối xử tốt với hoàng huynh, chỉ cần hoàng huynh nhớ kỹ là được.

Trương Cảnh Thời nhìn một vòng thùng xe rồi lại nhìn Trương Cảnh Dương đang nhắm mắt nghỉ ngơi. Hộ bộ thượng thư là con cáo già vạn năm, bây giờ có thêm Chu Thư Nhân, đến Nhị hoàng huynh còn chạy về thì hắn cũng không cần tới làm gì. Trương Cảnh Thời lên tiếng:

- Chu Thư Nhân có bản lĩnh thật đấy, hai biện pháp này không chỉ giải quyết vấn đề khó khăn của Hộ bộ, mà cách nào cũng được lòng phụ hoàng. Tiếc quá, Chu Thư Nhân là kẻ không thể mượn sức được.

Trương Cảnh Dương mở mắt ra, nói:

- Huynh đệ chúng ta không thân đến mức có thể thương lượng với nhau chuyện này. Cả tấm lòng của ta đều hướng về phụ hoàng, suy nghĩ này của tam hoàng đệ nguy hiểm đấy!

Trương Cảnh Thời thấy buồn nôn, nói:

- Nhị hoàng huynh à, trong lòng ai cũng có tính toán riêng cả thôi, đừng đeo mặt nạ trước mặt đệ.

Trương Cảnh Dương: - Hôm nay coi như hoàng huynh không nghe thấy lời Tam hoàng đệ nói, nể tình chúng ta là huynh đệ ruột, sau này có những lời đừng nên nói ra thì tốt hơn.

Trương Cảnh Thời cảm thấy bản thân thua rồi:

- Dừng xe.

  

Diêu hầu phủ

Diêu Văn Kỳ quay về từ triều hội, không chỉ một lần ông ta thấy hối hận vì khi xưa không g**t ch*t Chu Thư Nhân. Chỉ cần vừa nghĩ tới Chu Thư Nhân là đầu óc ông ta đau như búa bổ, nếu giết Chu Thư Nhân từ sớm thì mọi chuyện không phát triển tới mức trắc trở như hôm nay.

Diêu Văn Kỳ nhắm mắt lại, ông ta là người hiểu rõ tình hình Hộ bộ và quốc khố như thế nào hơn bất cứ ai. Chuyện lũ lụt ở phương Nam vừa sắp xếp đâu vào đó là Chu Thư Nhân nhậm chức! Mệt lòng quá đi, bây giờ ông ta không dám làm gì quá mức, tức thật chứ lại!

*****

Thời gian trôi qua rất nhanh, mới chớp mắt đã qua hai ngày. Hộ bộ gặp gỡ vài vị hải thương đến báo giá thu mua trang sức, giá được báo cũng không phải thử. Tiêu Thanh không cần nghĩ xem chủ nhân đứng sau những hải thương này là ai, lão chỉ cần nhớ lời Hoàng Thượng nói: rằng ai đưa nhiều bạc nhất thì chọn người đó là được.

Lúc Chu Thư Nhân nhìn thấy bạc là vào ngày được phát bổng lộc. Bổng lộc đã phát, Hộ bộ cũng có bạc, quan viên Hộ bộ đều thở phào nhẹ nhõm rồi về nhà nghỉ ngơi.

*****

Chu gia.

Buổi tối lúc đi ngủ, Trúc Lan tò mò hỏi nhỏ:

- Hải thương cho bao nhiêu bạc thế?

Chu Thư Nhân giơ hai ngón tay ra:

- Hai trăm ngàn lượng.

Trúc Lan hít vào một hơi:

- Em cứ tưởng nhiều lắm là một trăm ngàn lượng thôi chứ.

Chu Thư Nhân thì thầm:

- Đối với những hải thương này thì hai trăm ngàn lượng chẳng là gì. Thượng thư đại nhân còn cảm thấy cái giá này hơi thấp đấy, nhưng tiếc là không ai chịu ra giá cao hơn nữa.

Trúc Lan im lặng một lát rồi hỏi tiếp:

- Thư quán thì sao?

Chu Thư Nhân:

- Thư quán vừa dọn dẹp xong, bây giờ còn chưa thấy ai ra tay, nhưng mà cũng không vội.

Trúc Lan cười nói:

- Đúng là không cần vội, dù sao họ cũng không thể nhây tới lúc quân đội về kinh.

Chu Thư Nhân cũng vui vẻ, đáp:

- Đúng, ai có mà dè Hoàng Thượng đã nói thẳng với mấy vị hoàng tử rồi chứ!

Anh phục sát đất hành động này của Hoàng Thượng, nói thẳng ra như thế thì đúng là đang hại mấy vị hoàng tử!

Trúc Lan cũng không nén được mà bật cười ra tiếng:

- Chắc bây giờ mấy vị hoàng tử đang mắng anh dữ lắm đây.

Chu Thư Nhân lại không để bụng chút nào:

- Dù sao bọn họ cũng mắng anh nhiều rồi, Ừm, nói không chừng sau này sẽ có nhiều cơ hội để mắng anh hơn đấy.

Trúc Lan không cười nữa, nói vào chuyện chính:

- Hôm nay người của Từ gia lại tới. Lúc em nói chuyện với chủ mẫu Từ gia là Từ Triệu thị, bà ấy nhắc tới Thi Khanh vài lần. Giọng điệu lúc nói chuyện tràn ngập sự hâm mộ, luôn miệng nói đáng tiếc!

Chu Thư Nhân nói:

- Đúng là đáng tiếc, người của Từ gia bị hạn chế bởi thân phận.

Trúc Lan cười tủm tỉm, nói:

- Vậy nên em có một biện pháp giúp tình hình tài chính của Hộ bộ dư dả hơn một chút. Có tướng sĩ bảo vệ quốc gia thì người dân mới có thể an cư lạc nghiệp được, anh nói xem có phải không?

Chu Thư Nhân lập tức hiểu ra điều Trúc Lan muốn nói là gì:

- Biện pháp này không tồi.

Trúc Lan cười cong mắt:

- Em cũng cảm thấy không tồi, người đầu tiên đưa ra đề nghị mới có thể nhận được ưu đãi!

Chu Thư Nhân lẩm bẩm:

- Để anh nghĩ lại, phải suy xét cẩn thận.

*****

Hôm sau là ngày nghỉ của Hàn Lâm Viện. Chu Thư Nhân ở Hộ bộ, ngày nghỉ không trùng với Hàn Lâm Viện nên vừa ăn sáng xong là anh đã đi làm. Trúc Lan thấy Dung Xuyên ăn sáng xong vẫn chưa rời đi ngay, bèn nói:

- Hiếm lắm mới được nghỉ, ta không cần con ở lại bầu bạn đâu, mau về nghỉ ngơi đi!

Trong lòng Dung Xuyên xấu hổ, không phải hắn ở lại là để bầu bạn với thẩm thẩm. Bây giờ hắn và Tuyết Hàm không bị chia cắt hai nơi nữa, khó lắm mới có ngày nghỉ, hắn không tiện tới sân của Tuyết Hàm nên động não nghĩ ra một cách, đó là mời thẩm thẩm đi thưởng thức tranh.

Trúc Lan thấy Dung Xuyên đỏ mặt, cô nuôi thằng bé này nhiều năm rồi nên sao không hiểu được chứ, hóa ra là tự cô nghĩ nhiều:

- Tìm ta có việc gì sao?

Dung Xuyên có kinh nghiệm làm việc tại Hàn Lâm Viện nên chẳng mấy chốc đã khôi phục như bình thường:

- Dạ thẩm, con biết một quán tranh không tồi nên muốn mời thẩm đi thưởng thức.

Trúc Lan cũng thấy khá hứng thú, đáp:

- Được thôi, chỉ mời một mình ta à?

Dung Xuyên đỏ mặt, tính toán của hắn bị nhìn thấu cả rồi:

- Còn có, còn có Tuyết Hàm muội muội ạ.

Để không thấy lẻ loi một mình, cô cảm thấy nên dẫn theo mấy người nữa:

- Tính tới giờ đã đến Kinh Thành được nhiều ngày nhưng chưa ra ngoài lần nào. Hôm nay thời tiết không tồi, nếu dẫn mỗi Tuyết Hàm thì ít quá. Dẫn thêm Ngọc Lộ Ngọc Sương đi, hai con bé ấy cũng rất thích tranh, đúng rồi, cả tứ tẩu của con nữa.

Nói xong, Trúc Lan nhịn không được nở nụ cười. Trong mấy đứa con dâu ở nhà, đứa nhà lão Đại xem không hiểu ý nghĩa của tranh, đứa nhà lão Nhị thì không thích, còn đứa nhà lão Ngũ thì lười ngắm, chỉ có Đổng thị là có thể đi theo.

Dung Xuyên đếm số người, trong lòng tự nói với bản thân: đã tính ngó lơ thẩm thẩm thì thêm vài người nữa cũng không thành vấn đề, làm lơ hết luôn là được.

*****

Quán tranh Kinh Thành

Trong quán tranh không chỉ có thư sinh, mà còn có rất nhiều nữ quyến. Dung Xuyên giải thích:

- Nữ quyến đều ở lầu hai, nam sĩ ở tầng dưới đất sẽ không đi lên.

Cũng nhờ Ninh hầu gia dẫn Dung Xuyên tới nên hắn mới biết đến chỗ này. Ninh hầu gia không thích tranh, tất cả đều là vì hắn, mà tranh chữ của hắn vốn không tồi.

Dung Xuyên vừa nghĩ tới Ninh hầu gia thì đã thấy xe ngựa của Ninh hầu phủ tới. Xe ngựa dừng lại, trong lòng Dung Xuyên vui vẻ, đã lâu rồi hắn không gặp Ninh hầu gia:

- Bái kiến Hầu gia.

Bình Luận (0)
Comment