Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 750

Uông gia

Trúc Lan dẫn theo Ngọc Lộ tới viện của lão phu nhân, bà tử thân cận của lão phu nhân vừa đi vừa nói:

- Lão phu nhân cứ nhắc mãi, từ khi nhận thiệp cứ mong ngóng tới hôm nay thôi!

Trúc Lan nghĩ thầm, cũng may là gửi thiệp tới đây sớm. Trong lúc nói chuyện đã tới trước cửa phòng, nha hoàn vén màn trúc lên. Trúc Lan dẫn cháu gái vào phòng, vừa vào là lão phu nhân đã cất giọng nói:

- Hôm nay nghe tiếng chim khách kêu mãi, quả nhiên là có khách quý tới thăm.

Trúc Lan hành lễ trước, sau đó cười nói:

- Ta không gánh nổi cái danh khách quý, ta đoán chắc là phủ của phu nhân có chuyện vui gì đó rồi.

Lão phu nhân tươi cười đáp lại:

- Gánh được, gánh được chứ! Mau ngồi xuống đi, đây là nha đầu Ngọc Lộ đúng không?

Ngọc Lộ chào hỏi lần nữa:

- Ra mắt lão phu nhân.

Lão phu nhân vẫy tay:

- Nhìn dáng vẻ của con bé kìa, ta vừa nhìn đã thấy thích rồi. Cháu gái, tới đây ngồi đi, để ta ngắm kỹ nào!

Trúc Lan đã ngồi xuống, cô không lo cho Ngọc Lộ, con bé Ngọc Lộ này là đứa chín chắn nhất trong số mấy đứa cháu gái. Ngọc Lộ mỉm cười bước tới, lão phu nhân vươn tay nắm lấy tay nàng ấy. Nếu không phải sợ thất lễ thì chắc lão phu nhân đã giơ tay lên v**t v* khuôn mặt nàng ấy luôn rồi. Liễu thị vừa thấy diện mạo là hài lòng ngay, đứa bé này trông rất có phúc. Đôi mắt trong veo bình tĩnh, tính tình điềm đạm, phù hợp làm cháu dâu trưởng. Hành vi cử chỉ cũng tự nhiên hào phóng, Liễu thị càng có nhiều thiện cảm hơn.

Hôm nay Trúc Lan tới chỉ để làm nền, nhân vật chính là Ngọc Lộ. Trúc Lan thấy Ngọc Lộ đối đáp thong dong, trong lòng thấy rất kiêu ngạo. Công sức cô dành cho mấy đứa cháu gái không uổng phí chút nào, mấy đứa nó đều không tồi.

Ngọc Lộ cũng hiểu Phật pháp, tính tình nàng ấy chịu được yên tĩnh, có thể đàm đạo kinh Phật. Người bắt nguồn việc đọc kinh Phật ở đại phòng Lý thị, nhưng công lao thì phải tính cho Trúc Lan. Vì lần nào Trúc Lan đi lễ Phật cùng Đào thị cũng dẫn Lý thị theo, mặc dù Lý thị viết chữ không đẹp nhưng sẽ bảo Ngọc Lộ đọc hai trang để nghe. Liễu thị càng vừa lòng hơn, tiểu cô nương tuổi này thường thích những thứ mới mẻ thú vị hơn, rất hiếm đứa nào ngồi yên xem kinh Phật được.

Liễu thị cảm thán:

- Có thể hiểu được một chút đạo lý trong kinh Phật sẽ có ích cho tương lai.

Lúc còn trẻ bà không hiểu được nhiều, bây giờ già rồi, hiểu được nhiều chuyện nên càng thấy thích Ngọc Lộ có thể đọc hiểu một chút về kinh Phật.

Có đôi khi Trúc Lan cũng sẽ xem, cười nói:

- Lão phu nhân nói đúng lắm.

Đây là lần đầu tiên Ngọc Lộ đến Uông gia từ sau khi đính hôn, quà mà lão phu nhân chuẩn bị là một bộ trang sức cài tóc, đá quý đỏ như lửa khiến Trúc Lan thấy hơi chói mắt.

Trong mắt Liễu thị là sự hoài niệm:

- Đây là của hồi môn của ta lúc xuất giá, nhiều năm vậy rồi vẫn gìn giữ rất khá. Hôm nay tặng lại cho cháu, cháu phải giữ nó thật kỹ đấy.

Cuối cùng Ngọc Lộ cũng thấy căng thẳng:

- Cái này quý quá rồi ạ.

Nàng ấy thấy rất rõ, viên đá quý này còn to hơn cái bà nội cho nàng ấy, cho nên đây là món đồ rất quý.

Thật ra Liễu thị chuẩn bị hai phần quà, nếu được bà tán thành thì bà sẽ tặng phần này, còn phần khác là một cặp vòng tay, mà vòng tay thì không quý bằng trang sức cài tóc:

- Sớm muộn gì cũng là của cháu thôi.

Quan hệ thông gia này không chạy đi đâu được, mặc dù lão gia không nhắc tới chuyện chính sự với bà, nhưng chung sống nhiều năm nên bà vẫn có thể hiểu được lòng lão gia: lão gia đánh giá Chu Thư Nhân rất cao.

Trúc Lan không hé răng, lúc này Ngọc Lộ cứ nhận là được. Hai má Ngọc Lộ ửng hồng, nhưng vẫn thoải mái hào phóng nói cảm ơn:

- Cảm ơn lão phu nhân ạ.

Mắt Liễu thị đã hơi mờ nhưng đầu óc vẫn còn rất minh mẫn, Chu Ngọc Lộ không dùng ánh mắt để hỏi Dương thị mà thẳng thắn nhận lấy. Nha đầu này không chỉ chín chắn mà còn rất quả quyết, nụ cười của bà cụ tươi hơn:

- Tốt, tốt!

Trúc Lan cũng cười, có ai không hi vọng sau này cháu gái nhà mình sống tốt ở nhà chồng cơ chứ.

  

Về đến nhà, Trúc Lan thấy hơi mệt, hôm nay làm khách ngồi xem hai canh giờ, không chỉ ngồi mãi mà dáng ngồi còn phải tiêu chuẩn, phần eo và lưng luôn trong trạng thái gồng lên. Vừa thay quần áo xong, Trúc Lan đã nằm xuống. Tống bà tử xoa bóp cho cô, xoa bóp một hồi Trúc Lan mới thấy thoải mái hơn:

- Lâu rồi ta không ra ngoài, hôm nay mới ngồi một lát ở Uông gia đã thấy khó chịu rồi.

Tống bà tử im lặng. Lúc ở nhà chủ mẫu rất tùy ý, ngồi mệt rồi thì dựa lưng, còn mệt quá thì nằm nghỉ luôn. Lần này ngồi lâu quá nên tất nhiên sẽ thấy khó chịu.

Trúc Lan ngáp, thấy hơi buồn ngủ nên ra hiệu cho Tống bà tử đi ra ngoài. Trúc Lan mơ mơ màng màng ngủ mất.

*****

Hộ bộ

Chu Thư Nhân đang bận, dù anh không quản chuyện tăng thuế nhưng bên thư quán cần anh phải theo dõi sát sao. Chu Thư Nhân đang dẫn người đi phân loại sách.

- Chu đại nhân, Thượng thư đại nhân mời ngài qua đó.

Chu Thư Nhân nói với đại sứ của Tang phạt bộ:

- Nơi này giao cho ngươi giám sát.

Đại sứ kích động:

- Vâng ạ.

Hắn có thể cảm nhận được Chu đại nhân có ấn tượng không tồi với mình. Bây giờ Chu đại nhân đã đứng vững ở Hộ bộ, hắn có thể lọt vào mắt đại nhân thì nói không chừng sau này sẽ được dìu dắt. Nhất định phải giám sát cẩn thận mới được.

Chu Thư Nhân vào phòng, nhìn thoáng qua đã thấy Nhị hoàng tử, chào hỏi:

- Tham kiến Nhị hoàng tử.

Ngoài mặt Nhị hoàng tử đang cười nhưng trong lòng lại muốn mắng người. Hắn thật sự không muốn tiếp xúc với con cáo già Chu Thư Nhân này, nhất là sau khi biết vì sao lại tăng thuế và xây dựng thư quán:

- Ta nghe Tiêu đại nhân nói chuyện thư quán được giao cho Chu đại nhân.

Chu Thư Nhân không thấy ngạc nhiên khi Nhị hoàng tử tới cửa, vì cho dù chỉ giữ chức vị tạm thời ở thư quán cũng tạo được chút thiện cảm cho người đọc sách:

- Vâng ạ.

Nhị hoàng tử nhìn Tiêu Thanh, lại nhìn Chu Thư Nhân. Tự nhiên đau đầu, hắn luôn chú ý tới Chu Thư Nhân nên cũng biết chuyện Chu Thư Nhân tiến cung. Tin tăng thuế và xây thư quán là phụ hoàng nói thẳng cho bọn họ biết, đến ý định ẩn sâu bên trong cũng nói luôn, không chừa cho họ chút cơ hội nào để hỏi thăm!

Dưới trướng mấy hoàng tử bọn họ cũng có hải thương, trang sức ở Hộ bộ thì dễ xử lý rồi, ít ra còn tới nửa năm miễn thuế. Tuy phải móc ra ít bạc, nhưng có thể chấp nhận được. Nhưng thư quán thì khác, bọn họ đều biết phải móc ra rất nhiều bạc ấy vậy mà vẫn phải tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán, không chỉ vì mang về được tiếng thơm mà còn vì không muốn để đám huynh đệ khác nhận được.

Nhị hoàng tử hối hận vì đã đến Hộ bộ, riêng một mình Tiêu Thanh đã khó chơi lắm rồi, nay còn thêm Chu Thư Nhân nữa. Sau khi cân nhắc, hắn thấy không thể vội vàng được:

- Bản hoàng tử còn có việc, cáo từ.

Chu Thư Nhân trơ mắt nhìn Nhị hoàng tử không nói không rằng câu nào đã đi mất, anh nhìn sang Tiêu đại nhân:

- Đại nhân, Nhị hoàng tử có nói gì không?

Giọng điệu của Tiêu Thanh vô cùng tiếc nuối, thật ra lão cũng mong Nhị hoàng tử sẽ nói gì đó, nhưng ai ngờ đâu người vừa gặp Chu Thư Nhân đã bỏ chạy:

- Chưa nói gì hết.

Chu Thư Nhân còn bận rất nhiều chuyện:

- Đại nhân, hạ quan đi làm việc trước.

- Đi đi!

Tiêu Thanh chờ Chu Thư Nhân đi rồi, khóe miệng nhếch lên: lão chỉ cần ngồi chờ bạc dâng tận cửa là được.

Nhị hoàng tử lên xe ngựa đi chưa bao lâu thì xe ngựa đã dừng. Không lâu sau đó, Tam hoàng tử lên xe ngựa. Trương Cảnh Dương cầm quạt gõ vào lòng bàn tay:

- Tam hoàng đệ à, đệ cứ theo dõi hoàng huynh mà không thèm kiêng nể gì à!

Bình Luận (0)
Comment