Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 749

Lúc Chu Thư Nhân và Tiêu đại nhân ra khỏi cung thì đã chiều rồi, trên đường về Hộ bộ có thể nhìn thấy rất nhiều xe ngựa, toàn là những người rời nha môn để về nhà.

Đến Hộ bộ, Tiêu Thanh xuống xe ngựa rồi nói:

- Ngươi cũng sắp xếp về nhà nghỉ ngơi đi!

Trong lòng Chu Thư Nhân hiểu ra, vậy là có thể kiếm bạc được, Thượng thư đại nhân đã yên tâm rồi:

- Vâng.

Sắc mặt Khâu Duyên xem như vẫn còn bình tĩnh, kết cục mọi chuyện đã xong, ông ta cũng không ngốc tới nỗi tiếp tục làm mấy trò lén lút nữa:

- Chu đại nhân về rồi à.

Chu Thư Nhân cười nói:

- Đúng vậy, Thượng thư đại nhân nói hôm nay Hộ bộ có thể về nhà nghỉ ngơi. Khâu đại nhân, bản quan đi trước nhé.

Khâu Duyên sửng sốt, sau đó trong lòng thấy khó chịu phát điên. Bây giờ có thể về nhà nghỉ ngơi tức là cách của Chu Thư Nhân chắc chắn sẽ kiếm về rất nhiều bạc.

- Vậy thì tốt quá, ta cũng dọn đồ rồi về nhà đây.

Lúc này Tiêu đại nhân đã phái người tới các bộ ở Hộ bộ để thông báo, lúc Chu Thư Nhân đi ra có gặp rất nhiều quan viên Hộ bộ đang về nhà. Quan viên Hộ bộ cũng biết tin hôm nay Thượng thư đại nhân và Chu Thư Nhân vào cung, hai ngày trước họ nịnh nọt Chu Thư Nhân nhưng trong đó không có mấy lời là chân thành, nhưng lần này chào hỏi, Chu Thư Nhân cảm nhận được rằng quan viên Hộ bộ đã tán thành anh rồi.

Khoảng nửa canh giờ sau, lúc cả nhà ăn đang cơm thì Chu Thư Nhân về tới. Trúc Lan vô cùng ngạc nhiên, hỏi:

- Sao hôm nay về mà không cho người báo trước một tiếng?

Chu Thư Nhân giải thích:

- Hôm nay anh tiến cung, lúc ra khỏi cung thì trời cũng tối rồi. Thượng thư đại nhân nói có thể trở về nghỉ ngơi, không có thời gian cho người thông báo. Anh đi thay quần áo đây, mọi người cứ ăn trước đi.

Trúc Lan đứng lên, nói:

- Em đi với anh.

Mấy đứa Xương Liêm đặt đũa xuống, cha mẹ đi hết rồi, bọn họ cũng không dám ăn trước, phải chờ cha mẹ quay lại. Bây giờ vẫn là Tuyết Hàm quản gia, nàng gọi nha hoàn tới để dặn nấu thêm hai món mà cha thích.

Chuyện đầu tiên Chu Thư Nhân làm khi về phòng là rửa mặt:

- Cơ sở vật chất ở khu nghỉ ngơi của Hộ bộ không tồi, nhưng dù sao cũng không thoải mái bằng ở nhà, vẫn là về nhà nghỉ ngơi sướng hơn.

Trúc Lan cầm quần áo, hỏi:

- Sau này đều được về nghỉ ngơi ư?

Chu Thư Nhân nói:

- Hôm nay là do Thượng thư đại nhân đang vui thôi, ngày mai không về được đâu, nhưng mà cùng lắm là kéo dài tới khi đại quân hồi kinh là cùng.

Trúc Lan cười nói:

- Chỉ cần được về nghỉ ngơi là tốt rồi.

Chờ Trúc Lan và Chu Thư Nhân ngồi xuống ăn cơm đã là hai khắc sau, thức ăn trên bàn cũng được hâm nóng lần nữa. Chu Thư Nhân thấy mọi người đều chờ anh, nếu nói trong lòng không có cảm giác gì thì là giả, đây là sự tôn kính mà bọn nhỏ dành cho anh.

- Bắt đầu ăn đi.

Nói xong lập tức động đũa. Chu Thư Nhân thấy có món mình thích ăn, đầu bếp của Hộ bộ còn chưa biết anh thích món gì, anh lại ăn cùng với Khâu Duyên nên khẩu vị thức ăn đều nấu theo Khâu Duyên. Quá thanh đạm, anh ăn thấy không ngon chút nào.

Xương Liêm quan sát cẩn thận, thấy cha có vẻ thoải mái, không giống như đang sầu khổ gì, thì trong lòng kiên định hơn. Xem ra vấn đề về tiền bạc của Hộ bộ đã được giải quyết rồi. Hắn có nghe nói là cha tiến cung, điều này chứng tỏ biện pháp là do cha nghĩ ra. Cha đúng là giỏi quá! Chuyến này có thể đứng vững ở Hộ bộ, để hắn chống mắt lên xem phản ứng của Thẩm Dương như thế nào.

Tâm trạng của Xương Liêm rất tốt, hắn nâng chén rượu lên:

- Cha, con mời cha một chén.

Trong lòng Chu Thư Nhân cũng nhẹ nhõm hơn hẳn, anh mới là người thấy áp lực nhất, cười nói:

- Được.

Ăn tối xong, Trúc Lan và Chu Thư Nhân ngồi trong sân:

- Thời tiết âm u, xem ra trời sắp mưa rồi.

Chu Thư Nhân ăn no uống đủ ngồi hóng gió mát, vô cùng tự tại:

- Đúng vậy.

Trúc Lan dựa vào lưng ghế, đúng là có Chu Thư Nhân ở cạnh vẫn tốt hơn. Mặc dù đều ở Kinh Thành, nhưng Chu Thư Nhân không ở nhà khiến lòng cô cứ lo lắng mãi. Cô nhịn không được vươn tay nắm lấy tay chồng. Chu Thư Nhân nắm ngược lại, anh có lý do để vét bạc rồi. Là để sau này có thể về nhà nghỉ ngơi mỗi ngày, chứ anh không thèm sống cực khổ và áp lực như cách đám quan viên Hộ bộ đã sống trước kia!

  

Phủ Thái Tử

Thái Tử đã phái người đi thông báo cho Từ gia. Thái Tử không có ý định để Từ gia nhận thầu trang sức, y không muốn tham gia vào chuyện này. Y chỉ báo cho biết sẽ tăng thuế, dù sao bây giờ Từ gia cũng đã theo y, mà Từ gia còn trung thành và thông minh.

Thái Tử ngồi trong thư phòng, trên bàn bày tất cả tin tức về Chu Thư Nhân. Thái Tử xem lại cẩn thận, điều duy nhất khiến y thấy không hài lòng là tuổi tác của Chu Thư Nhân đã lớn, mà không biết đến bao giờ phụ hoàng mới thoái vị. Thái Tử nghĩ đến thoái vị, y híp mắt lại. Sau đó trong mắt chỉ còn sự thư thái, y không phải vội.

*****

Sáng sớm hôm sau, Chu Thư Nhân dậy thật sớm để vào triều. Hôm nay mở cả sân đại triều nghi* vì chuyện tăng thuế và thư quán, ngày thường chỉ mở lễ thường triều. Đúng rồi, còn có lễ đại triều nữa, lễ đại triều thì chỉ cử hành vào những ngày như Nguyên Đán, Đông Chí, trong dịp này sẽ không thảo luận chuyện chính sự.

(*Sân đại triều nghi: nơi tổ chức những cuộc họp mặt quan trọng nhất giữa Vua và các văn võ đình thần, mỗi tháng hai lần vào ngày mồng một và ngày rằm.) 

Không phải ai làm quan kinh thành ở triều đại này cũng được tham gia nghi lễ triều hội. Những quan viên tham gia đều có thẻ bài của riêng mình, lúc vào triều có điểm danh giống như đi thi vậy. Nếu vắng mặt do bệnh hoặc nghỉ do có việc khác thì bắt buộc phải xin trước.

Trên triều, Chu Thư Nhân là Tòng tam phẩm nên vị trí ở gần cuối. Trong điện không đủ chỗ cho tất cả quan viên đứng, có rất nhiều quan viên đứng ngoài điện, may mà sáng nay đã tạnh mưa rồi. Hôm nay Chu Thư Nhân chỉ cần mang lỗ tai lên là được, tăng thuế hay mở thư quán gì cũng thế, đều có Hoàng Thượng và Thượng thư đại nhân gánh rồi thây!

Nói ra chuyện tăng thuế, thật sự không có ai phản đối vì ai cũng biết quốc khố cạn kiệt. Bây giờ quân đội hồi kinh, phương Nam cần bạc gấp, Binh bộ thượng thư là người đi đầu ủng hộ chuyện này. Hơn nữa Hoàng Thượng nói ra chuyện tăng thuế, tức là Hoàng Thượng đã hạ quyết tâm, ai cũng không dám mở miệng. Chu Thư Nhân cảm thán, đúng là vị vua khai quốc có khác. Nhìn thử mà xem, rõ ràng ở đây có rất nhiều gia tộc có hải thương, nhưng chẳng một ai dám hé răng.

Chuyện thư quán thì lại dấy lên nhiều ý kiến khác nhau, ngài một câu ta một câu. Ừm, người nịnh nọt Hoàng Thượng còn nhiều hơn. Hoàng Thượng sáng suốt gì đó, đương nhiên là vẫn có vài lời chân thành từ tận đáy lòng vì hầu như mấy vị đại nhân ở đây đều có xuất thân nghèo khổ nên hiểu được cảm giác cay đắng khi có lòng muốn vươn lên nhưng lại không có bạc mua sách. Cả triều, Chu Thư Nhân giống như phông nền vậy. Chu Thư Nhân còn tìm một vòng xem Tề đại nhân ở đâu. À há, Tề đại nhân còn giống đồ trang trí làm nền hơn cả Chu Thư Nhân. Mãi đến khi tan triều, Chu Thư Nhân mới thấy Tề đại nhân đang đứng yên động đậy. Chu Thư Nhân bội phục, anh còn phải học hỏi thêm mới đạt được cảnh giới thế này.

Tâm trạng của Tiêu Thanh không tồi, hôm nay có ba người ở Hộ bộ tham gia đại triều, Tiêu Thanh nói với Chu Thư Nhân và Khâu Duyên:

- Chúng ta đi thôi.

Vất vả lắm Khâu Duyên mới tiêu hóa được tin tức trên triều, ông ta nhìn Chu Thư Nhân với ánh mắt phức tạp. Ông ta không thể không bội phục Chu Thư Nhân:

- Chu đại nhân, sau này mong được chỉ bảo nhiều hơn.

Chu Thư Nhân cười nói:

- Chỉ bảo thì không dám nhận, chúng ta học tập lẫn nhau thôi.

Tâm trạng của Tiêu Thanh rất tốt, lão biết rõ mấy hành động lén lút của Khâu Duyên nhưng lão không muốn quan tâm. Chu Thư Nhân dùng năng lực của mình để khiến Khâu Duyên tán thành Chu Thư Nhân, không tồi, không tồi. Nếu trợ thủ đắc lực có thể chung sống hòa bình thì cuộc sống của lão cũng thoải mái hơn một chút.

Bình Luận (0)
Comment