Xương Nghĩa đứng dậy:
- Đại biểu ca, đệ đệ đi đường rất thuận lợi, đại biểu ca chạy vội về vất vả rồi.
Dương Võ Xuân ngồi xuống rót một ly nước, phi ngựa chạy về nên y khát khô cả miệng:
- Biểu đệ tới, ca ca nhất định phải về rồi, nếu hôm nay không bận thì chắc chắn ca ca sẽ đích thân nghênh đón, biểu đệ đừng đứng nữa, chúng ta là huynh đệ ruột mà, đệ đừng khách sáo.
Xương Nghĩa cười ngồi xuống:
- Cha ta luôn bảo huynh đệ bọn ta noi gương theo biểu ca, nhìn khí thế của biểu ca kìa, người làm đệ đệ như ta không học theo nổi.
Dương Võ Xuân cười sang sảng:
- Chắc chắn là dượng nói đùa thôi, phải là ta noi gương mấy đệ đệ mới đúng, đời ta chỉ bước được tới đây thôi, nhưng mấy đứa Xương Liêm thì khác, Xương Liêm ở Hàn Lâm Viện, dượng lại vào kinh, sau này các đệ mới là người có tương lai đáng kỳ vọng.
Đại biểu ca như y, sau này còn cần mấy biểu đệ giúp đỡ nhiều hơn, nếu không y đã không vội vàng cưỡi ngựa trở về, bây giờ biểu đệ không chỉ là biểu đệ nữa, mà còn là khách quý của Dương gia.
Dương Trúc Sơn không xen vào cuộc đối thoại của hai người, đứng lên:
- Huynh đệ các ngươi nói chuyện đi, ta ra sân sau xem thử.
Xương Nghĩa không vội vã tặng quà, đám sai vặt đang thu xếp lại, chờ sửa sang xong thì hắn lại tặng sau:
- Cữu cữu, con có mang rượu ngon tới đây, lát nữa uống thêm hai chén nhé.
Dương Trúc Sơn rất thích rượu: - Được.
Dương Võ Xuân chờ cha đi rồi mới nói:
- Cô cô và dượng có khỏe không?
- Cha rất khỏe, ông ấy không chơi xấu người ta là may rồi. Cuộc sống của mẹ cũng dễ chịu, con dâu hiếu thảo, cháu trai cháu gái đông đúc, ngày nào mẹ cũng rất vui vẻ. Đại biểu ca thì sao, mọi chuyện trong nhà vẫn ổn chứ?
Dương Võ Xuân: - Dương gia không thay đổi nhiều lắm, thay đổi duy nhất trong hai năm nay là có thêm trẻ con thôi.
Đúng là không so được, y nằm mơ cũng không dám nghĩ Chu gia lại phát triển nhanh như vậy, mới chớp mắt đã vào kinh rồi, lúc y nhận được thư còn thấy hơi hoảng hốt, phảng phất như nhớ lại thôn Chu gia, còn cảm thấy cuộc sống ở thôn Chu gia trở nên không chân thật.
*****
Kinh Thành, Trúc Lan nhận được thiệp mời, là thiệp mời đi ngắm hoa của nhà Lại bộ thị lang:
- Nhà Chung đại nhân à!
Tống bà tử quen việc tìm hiểu tin tức, đến Kinh Thành được vài ngày đã hỏi thăm được rất nhiều chuyện:
- Chung đại nhân và nương tử đều là người văn nhã, thích nhất là ngắm hoa và thưởng thức tranh vẽ.
- Bây giờ nhà Lại bộ thị lang Chung đại nhân rất náo nhiệt đấy!
Chu Thư Nhân ít của cải, mặc dù vào kinh rất nổi bật nhưng vẫn còn rất nhiều người giữ thái độ quan sát là chính, vậy nên Chu gia không náo nhiệt lắm, Chung gia mới gọi là náo nhiệt, từ sau khi ý chỉ chuyển chức vụ của Chung đại nhân được ban xuống, khách khứa tới Chung gia không ngừng, thật sự không ngờ nương tử của Chung đại nhân lại gửi thiệp mời cho cô.
Tống bà tử nói:
- Phu nhân đi tham gia cũng tốt, tiệc của Chung gia cũng không tồi, rất ít xảy ra mấy chuyện gây phiền lòng. Hơn nữa nương tử của Chung đại nhân nổi tiếng hiền lành, để thị dẫn ngài vào vòng quan quyến ở Kinh Thành sẽ dễ dàng hơn một chút.
Trúc Lan cũng cảm thấy tiệc của những gia đình thế này không tồi:
- Cũng may thời gian không xung đột với Uông gia, nếu không chỉ có thể từ chối thôi.
- Phu nhân muốn dẫn tiểu thư theo ạ?
Trúc Lan lắc đầu:
- Lần này không dẫn Tuyết Hàm theo, tự ta đi là được.
Chuyến này cô không tính dẫn ai hết, vậy thì cô sẽ không bị phân tâm, có thể tập trung quan sát nhóm quan quyến ở Kinh Thành, cấp độ quan quyến ở Kinh Thành cao hơn ở địa phương rất nhiều.
*****
Trong hoàng cung, Hoàng Thượng chỉ vào cụm "thư viện" trong tấu chương:
- Ái khanh giải thích thêm đi.
Chu Thư Nhân giải thích:
- Hộ bộ còn tồn đọng rất nhiều sách với đủ thể loại, thần cảm thấy thay vì để tồn đọng ở đó cho sâu mọt ăn, không bằng soạn ra, sau đó Hoàng Thượng dùng số sách này để mở một thư quán, sau đó dời sách vào thư quán để cho những người đọc sách có một nơi đọc sách miễn phí.
Hoàng Thượng im lặng nhìn Chu Thư Nhân, Chu Thư Nhân đang tạo thêm danh vọng cho ngài, mười năm chiến loạn không chỉ làm mất mạng người mà còn tiêu hao những thứ tổ tiên để lại, rất nhiều bộ sách bị hủy, cho dù đã lập triều đại mới mười mấy năm thì sách vẫn là thứ người thường không thể mua nổi như trước.
Tiêu Thanh híp mắt, Chu Thư Nhân không viết hết chuyện này vào sổ con:
- Bản quan cứ tưởng ngươi muốn bán sách, không ngờ lại là miễn phí.
Chu Thư Nhân không nghĩ tới chuyện bán sách mà mang đi nịnh Hoàng Thượng, không những thế mà còn nịnh đúng chỗ. Nhiều năm làm quan, lão có thể nhìn ra được Hoàng Thượng đang thấy vui vẻ.
Tâm trạng của Hoàng Thượng không tệ, hỏi tiếp:
- Miễn phí, vậy lấy bạc từ đâu ra?
Cho dù có hải thương bỏ tiền thì vẫn không đủ.
Chu Thư Nhân cười nói:
- Hoàng Thượng, thư viện này là việc làm có lợi, mặc dù Hộ bộ là nơi góp sách, thư quán mang danh nghĩa của Hộ bộ, nhưng quan viên Hộ bộ đều bận rộn nhiều việc nên không có thời gian kiêm chức, thần lại nghĩ đây là thư quán của triều đình, Hoàng Thượng cung cấp cơ hội cho người đọc sách, vậy nên Quán trưởng của thư quán nhất định phải là người có cống hiến to lớn mới được, chức này không phải người thường có thể làm.
Thái Tử: "..."
Đây mới gọi là cáo già, cống hiến to lớn, nói thẳng ra là phải móc tiền, ai móc ra được nhiều hơn thì người đó có cống hiến lớn, ai bảo thư quán mở dưới danh nghĩa của Hộ bộ chứ, vậy thì phải dùng tiền để cống hiến rồi.
Hoàng Thượng nghĩ thầm, Chu Thư Nhân mà cáo già lên là tinh ranh khỏi phải bàn, gài bẫy không chùn tay, nhưng trong lòng ngài lại thấy rất sướng:
- Trẫm chuẩn tấu luôn!
Thái Tử: "..."
Y thấy hơi thương cho nhị đệ, tam đệ, tứ đệ rồi, cái bẫy này, y không cần đoán cũng biết cả ba đứa đều tranh nhau nhảy vào. Tâm trạng của y lúc này, ừm, tốt một cách kỳ lạ.
Cuối cùng chính là sách và tranh chữ bị hư hao, Chu Thư Nhân viết trong sổ con rằng cứ đưa hết vào thư quán, tìm người có khả năng để sửa lại hoàn chỉnh, sửa xong thì chép thêm một bản cho phép ưu tiên mua, trong mấy cuốn sách cổ bị hư hao có mấy cuốn rất nổi tiếng, có thể quảng bá cho thư quán.
Hoàng Thượng càng nhìn càng thấy Chu Thư Nhân vừa mắt, trong lòng thấy hối hận không thôi, sớm biết thế thì lúc trước không để Chu Thư Nhân đi Lễ Châu rồi, ném thẳng tới Hộ bộ tốt biết bao nhiêu, việc gì phải chịu khổ nhiều năm như vậy, nhưng đó cũng chỉ là nghĩ lại thôi. Ngài cảm thấy Chu Thư Nhân có thể có được năng lực như ngày hôm nay, cũng nhờ tôi luyện không ngừng mới có được, ngài thấy được sự tiến bộ của Chu Thư Nhân trong những năm qua, từ lúc ban đầu làm việc trúc trắc tới bây giờ lão luyện hơn, những kinh nghiệm trước kia đều là nền tảng cho thành tựu hôm nay của Chu Thư Nhân.
Lại qua khoảng nửa canh giờ, Chu Thư Nhân đi theo Tiêu đại nhân ra khỏi cung. Chu Thư Nhân vừa ra cung là thở phào một hơi, Tiêu Thanh bật cười:
- Bản quan biết ngươi từng tiến cung vài lần, vừa rồi cũng nói chuyện rất đĩnh đạc, ngươi không phải người sẽ căng thẳng vì chuyện này, vậy thì ngươi bị gì thế?
Chu Thư Nhân không thể nói là do ánh mắt Thái Tử nhìn anh quá cháy bỏng được. Anh đang sợ hoàng quyền thay đổi rồi mà mình vẫn phải làm việc ở Hộ bộ, không, nhất định sẽ không, suy nghĩ này đáng sợ quá đi, những năm qua anh cũng có tiếp xúc với Thái Tử một chút, vừa nhìn là biết Thái Tử có mộng tưởng và chí hướng to lớn, nhưng mộng tưởng và chí hướng đều là thứ phải có bạc mới thực hiện được, nghĩ thôi đã thấy đáng sợ rồi!