Dương Trúc Sơn nhìn dáng vẻ ngơ ngác của cháu ngoại trai, cười sang sảng:
- Trông tiểu tử nhà ngươi giật mình y hệt ta lúc nghe được tin vậy, chẳng giống công tử nhà Hộ bộ thị lang chỗ nào cả.
Hộ bộ thị lang, cảm giác khi nói ra miệng rất tuyệt vời, Dương gia cũng có nhà thông gia làm quan tại Kinh Thành, còn là Hộ bộ thị lang nữa, nhi tử nói muội phu rất tài giỏi, nói không chừng ngày nào đó lại thăng lên Nhị phẩm.
Xương Nghĩa tiêu hóa tin tức này, miệng cười toe toét, đây đúng là niềm vui to lớn:
- Cữu cữu, chúng ta đừng đứng ở cổng thành để hàn huyên nữa.
- Đúng, đúng, đại cữu mẫu của ngươi còn đang chờ ở nhà đấy. Từ khi nhận được thư ngươi gửi là hôm nay sẽ đến, từ sáng sớm nàng đã hối ta ra cổng thành chờ rồi, làm ta uống tận hai ấm trà.
Xương Nghĩa cười nói:
- Cữu cửu, ngài lên xe ngựa ngồi cùng con đi.
Dương Trúc Sơn: - Được.
*****
Kinh Thành, Chu Thư Nhân và Thượng thư tới chính điện, Hoàng Thượng đang gặp Binh bộ thượng thư. Đợi một lát, Binh bộ thượng thư ra khỏi phòng nhưng lại không đi thẳng ra ngoài chính điện, ngược lại đi tới chỗ của Tiêu đại nhân.
Tiêu Thanh cười nói:
- Lý đại nhân, khéo quá đi!
Binh bộ thượng thư Lý đại nhân lấy làm lạ, mấy ngày gần đây, chỉ cần có cơ hội là ông ta chặn đường Tiêu Thanh, lần nào Tiêu Thanh thấy ông ta cũng co giò bỏ chạy, cho dù có chặn đường được thì Tiêu Thanh cũng bày vẻ mặt đau khổ, biểu cảm như muốn nói ta thật sự không có bạc, nếu ngài đòi bạc tức là đang dồn ta vào chỗ chết, vậy mà hôm nay lại đón chào ông ta bằng một nụ cười!
Lý đại nhân cau mày:
- Ngài có bạc rồi à?
Khóe miệng Tiêu Thanh run rẩy, trong lục bộ, ngoài Công bộ không được quan tâm nhất thì lần nào những bộ khác gặp lão cũng nhắc tới chuyện tiền bạc, không thèm khách sáo chút nào, đúng là rất thẳng thắn, lão rầu rĩ nói: - Không.
- Vậy ngài cười cái gì? Đừng tưởng rằng ngài cười với ta thì ta sẽ không nhắc tới bạc. Tiêu Thanh, quân đội sắp hồi kinh rồi, ngài không thể làm lạnh lòng các tướng sĩ được.
Tiêu Thanh xụ mặt:
- Lý đại nhân, lời này nặng quá rồi đấy, ngày nào đám các ngài cũng nghĩ cách đòi bạc, bộ tưởng ta là người gác núi vàng hả! Ngài biến đi nhanh đi, bây giờ lão phu thấy ngài là phát phiền.
Tiêu Thanh uất nghẹn trong lòng, Lại bộ thượng thư nói những lời giấu kim châm, thủ đoạn mềm dẻo, Lý đại nhân của Binh bộ thì trông cao to vạm vỡ nhưng cũng tinh ranh không kém, Lễ bộ thượng thư khách sáo lúc gặp mặt nhưng khi đòi tiền thì không chần chừ chút nào, tính lại cẩn thận thì chẳng ai nương tay với Hộ bộ lúc đòi tiền cả!
Lý đại nhân hừ một tiếng, bộ tưởng ông ta muốn chặn đường lão cáo già này lắm à, ông ta cũng phát rầu khi nhìn thấy số người thương vong mà, Hộ bộ nghèo, Binh bộ còn nghèo hơn, Binh bộ mới là nơi không có đồng bạc nào!
Liễu công công bước ra, nói:
- Hoàng Thượng cho mời Tiêu đại nhân và Chu đại nhân đi vào.
Ánh mắt Lý đại nhân chuyển sang người Chu Thư Nhân, vị này vào kinh rất nổi bật, mắt ông ta sáng rực lên, nhất là khi nhìn thấy sổ con trong tay lão già họ Tiêu, cười ha ha:
- Lão Tiêu à, với quan hệ nhiều năm qua của chúng ta, nếu lần này có bạc thì nhất định phải nhớ tới ta đầu tiên đấy!
Tiêu Thanh vờ như không nghe thấy, sải bước vào phòng trong.
Chu Thư Nhân cũng đi theo nhưng lại không đi được, nhìn cánh tay của mình: - Đại nhân?
Lý đại nhân ỷ vào chiều cao và sức lực, kéo Chu Thư Nhân vào một góc phòng, hỏi nhỏ:
- Có phải là có bạc rồi không?
Liễu công công ho khan một tiếng, Lý đại nhân thả lỏng tay ra, vỗ vai Chu Thư Nhân:
- Ha ha, lão phu vẫn luôn muốn được làm quen với Chu đại nhân, hôm nay gặp mặt nên hơi kích động, nếu Chu đại nhân có thời gian thì nhất định phải đi uống trà với ta đấy.
Chu Thư Nhân chỉ có cảm giác duy nhất là đau, ôi cái thân tàn yếu ớt của anh, vỗ một cái mà vai anh đau điếng:
- Nhất định.
Liễu công công thấy bàn tay to của Lý đại nhân vỗ một cái cũng thót tim theo, hắn nhìn Chu đại nhân với ánh mắt thương hại, với cái dáng gầy còm kia của Chu đại nhân, hắn nhìn thôi cũng thấy xót thay.
Chu Thư Nhân thấy cuối cùng Lý đại nhân cũng đi rồi, thở phào một hơi rồi hoạt động bả vai, ừm, vẫn còn đau, chắc là bầm luôn rồi.
Miệng Liễu công công mấp máy, cuối cùng vẫn không hé răng, Binh bộ thượng thư kia cũng không phải người dễ chọc, hắn cứ vờ như không thấy là được, ừ, không thấy gì hết.
Trong phòng, Hoàng Thượng đang xem tấu chương, Tiêu đại nhân thì trò chuyện với Thái Tử.
Thái Tử cười nói:
- Chu đại nhân, ngồi bên này.
Chu Thư Nhân: - Tạ ơn Thái Tử điện hạ.
Tiêu Thanh không nhìn ra điều gì từ vẻ mặt của Chu Thư Nhân, lão cũng không tiện hỏi trong chính điện rằng Lý đại nhân có làm khó gì Chu Thư Nhân không, nói lại thì nụ cười này Chu Thư Nhân, hình như vẫn chưa từng thay đổi!
Chẳng mấy chốc Hoàng Thượng đã xem xong sổ con, kỳ vọng của ngài đã đúng, Chu Thư Nhân đúng là bộ não sống:
- Cách này không tồi.
Tiêu Thanh tươi cười tiếp lời:
- Trang sức thì dễ thanh lý rồi, đóng gói cho thương nhân là xong.
Hoàng Thượng nhìn Chu Thư Nhân:
- Khanh thấy thế nào?
Chu Thư Nhân thấy ai cũng nhìn mình, ho khan một tiếng:
- Dù sao trang sức gửi ở Hộ bộ cũng không có giá trị cao, đúng là thích hợp đóng gói rồi bán cho hải thương*, nhưng thần cảm thấy trước đó có thể thả ra tin sắp tăng thuế, sau đó lại thả ra tin Hộ bộ muốn thanh lý trang sức, nếu ai đưa ra cái giá hợp lý thì có thể miễn tăng thuế nửa năm.
(*Hải thương: Thương nhân kinh doanh, buôn bán với nước ngoài qua đường thủy.)
Khoản tăng thuế trong nửa năm cũng không nhỏ, nếu là buôn bán đường dài trên biển thì trong vòng nửa năm có thể tiết kiệm được rất nhiều tiền, thời gian nửa năm có thể vận chuyển hai đợt, số tiền nộp thuế sau mỗi chuyến đường dài đều là con số lớn.
Hoàng Thượng nghiền ngẫm nhìn Chu Thư Nhân:
- Ái khanh nói tiếp đi.
Chu Thư Nhân tiếp tục nói:
- Chắc chắn những hải thương lớn sẽ tranh giành nhau, trong lòng bọn họ tự biết cái giá nào là phù hợp nhất, hơn nữa có chuyện này dẫn đầu cộng thêm sự tham gia của những hải thương lớn, việc tăng thuế cũng thành chuyện hiển nhiên.
Giá nào là hợp lý, sau lưng những hải thương lớn đều có kẻ chống lưng cho, không thiếu bạc, còn có thể mượn cơ hội này để lấy lòng Hoàng Thượng nên chắc chắn sẽ có người vui lòng bỏ nhiều bạc ra, chuyện này không cần nói rõ thì Hoàng Thượng cũng hiểu được.
Hoàng Thượng: - Ái khanh đúng là thích hợp với Hộ bộ, Tiêu Thanh à, trẫm cho khanh một trợ thủ giỏi rồi.
Tiêu Thanh cười: - Thần tạ ơn Hoàng Thượng.
Trong lòng nghĩ, trong lòng Chu Thư Nhân này tính toán quanh co lòng vòng thật, một hòn đá ném trúng mấy con chim, không tồi, không tồi.
Đôi mắt của Thái Tử không rời khỏi Chu Thư Nhân, y cảm thấy chờ sau này y đăng cơ, nếu không muốn khổ như phụ hoàng bây giờ thì nhất định phải có một Hộ bộ thượng thư biết cách vét bạc.
Chu Thư Nhân im lặng, Thái Tử à, ngài đừng nhìn thần chằm chằm như thế nữa, sống lưng thần lạnh toát rồi đây này, anh đang nghi ngờ không biết có phải nhìn vừa tự đào hố chôn thân nữa rồi hay không? Nghĩ lại cẩn thận, một hòn đá ném trúng mấy con chim, không có vấn đề chỗ nào mà!
*****
Thành Lễ Châu, Xương Nghĩa đến Dương gia, Xương Nghĩa vào sân:
- Đại cữu, trong nhà không thay đổi nhiều nhỉ!
Lần trước tới có bao nhiêu hạ nhân thì lần này vẫn bấy nhiêu.
Dương Trúc Sơn: - Đại biểu ca của ngươi chỉ là võ tướng có phẩm cấp không cao thôi, sao chúng ta có thể so với Chu gia các ngươi được chứ, nhìn xem ngươi phô trương thế nào kìa, mang hành lý gọn nhẹ mà đã có bảy tám gã sai vặt, nhà ta không so được đâu.
Lúc cha còn sống có tích cóp được chút bạc, nhưng sau khi cha qua đời thì các nhà ra riêng, của cải chia cho nhị đệ một nửa, nguồn thu năm nay không cao như trước nhưng chi tiêu lại tăng vọt, đám tôn tử tôn nữ lớn hơn nên cũng tốn tiền nhiều hơn, riêng việc mời tiên sinh đã ngốn rất nhiều bạc mỗi năm, cộng thêm chi tiêu của cả gia đình, vậy nên mỗi năm chỉ tiết kiệm được chút bạc mà thôi. Mà số bạc này còn không được động vào, của hồi môn cho tôn nữ, sính lễ cho tôn tử, có cái nào mà không cần bạc đâu, đúng rồi, còn phải giữ gìn các mối quan hệ, Dương gia có thể giữ được hiện trạng đã khá lắm rồi.
Xương Nghĩa cười gượng, đúng là Dương gia kém hơn Chu gia thật, nhà mình có người gia quá tài giỏi, đúng rồi, còn có một người mẹ biết kiếm thêm tiền về.
Dương Võ Xuân cười bước vào:
- Xương Nghĩa biểu đệ đến rồi à.
Xương Nghĩa: - Đại biểu ca, không phải huynh có việc bận sao?
- Biểu đệ tới nên giải quyết công việc xong là ta chạy vội về ngay, biểu đệ đi đường thuận lợi không?