Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 746

Hộ bộ

Chu Thư Nhân đã nhận được bảng giá bán trang sức bán ra hải ngoại, việc buôn bán trên biển chỉ mới phát triển mấy năm gần đây nên còn đánh thuế rất thấp, giá cả trang sức đúng là không rẻ chút nào, nhất là mấy bộ trang sức có giá trị, có khi còn bán được giá cao gấp ba lần trong nước. Trong lòng Chu Thư Nhân thấy tiếc nuối, mấy bộ trang sức quý giá ở Hộ bộ đã sớm bị sung vào quốc khố để quy thành bạc, chỉ còn lại vài món không quý lắm. Cũng may là số lượng lớn, cất bảng giá trang sức vào, những thứ này cần phải nộp lên trên.

Chu Thư Nhân lấy sổ con đã chuẩn bị sẵn ra, tranh thủ lúc Khâu Duyên đi đối chiếu sổ sách với Thượng thư đại nhân để biết sổ con. Trong lòng đã soạn sẵn bản thảo nên anh viết rất nhanh, chỉ là vì số chữ nhiều nên viết tầm nửa canh giờ. May mắn trước khi Khâu Duyên trở về, nét mực trên sổ con của Chu Thư Nhân đã khô rồi.

Khâu Duyên vào phòng, mắt rất tinh, chỉ nhìn thoáng qua đã thấy sổ con mà Chu Thư Nhân cầm trong tay:

- Chu đại nhân, ngài viết tấu chương đấy à?

Chu Thư Nhân cười nói:

- Phải, Khâu đại nhân về rồi à, vậy ta đi tìm Thượng thư đại nhân đây.

Khâu Duyên siết sổ sách, giọng điệu thăm dò:

- Chu đại nhân nghĩ ra cách kiếm bạc rồi à? Khâu mỗ bội phục thật đấy, Chu đại nhân không hổ là người được Hoàng Thượng và Thượng thư đại nhân coi trọng.

Nụ cười của Chu Thư Nhân vẫn không đổi:

- Hoàng Thượng và Thượng thư đại nhân cũng coi trọng Khâu đại nhân mà, từ việc Khâu đại nhân bận rộn là có thể nhìn ra, bản quan không thể so với Khâu đại nhân đâu.

Ánh mắt Khâu Duyên u ám, Chu Thư Nhân không trả lời thẳng là ông ta hiểu ngầm rồi, đúng là đã nghĩ ra cách:

- Chắc là Thượng thư đang chờ Chu đại nhân đấy, mời Chu đại nhân.

Ông ta sẽ chống mắt lên coi Chu Thư Nhân nghĩ ra được cách gì, ông ta hiểu rõ nhất cái gì là hi vọng càng nhiều thất vọng càng lớn.

Chu Thư Nhân cười gật đầu: - Được.

Tiêu Thanh thấy Chu Thư Nhân cầm tấu chương bước vào, lão không ngờ Chu Thư Nhân sẽ viết tấu chương nộp lên cho mình nhanh như thế, trong lòng lão tự cho Chu Thư Nhân thời gian hai ngày. Ừm, lão muốn cho nhiều hơn lắm nhưng sắp tới cuối tháng rồi, Hộ bộ đang rất cần bạc. Ánh mắt Tiêu Thanh nhìn sổ con không dời, ngoài miệng nói:

- Ngươi làm việc nhanh nhẹn thật đấy.

Chu Thư Nhân đưa sổ con cho Thượng thư đại nhân, nói:

- Trong lòng hạ quan đã nghĩ ra cách lâu rồi, chỉ là vẫn còn thiếu số liệu, nhưng dù sao hạ quan cũng mới tới Hộ bộ thôi, vẫn chưa hiểu biết nhiều đối với cách vận hành và thao tác ở đây. Mời đại nhân xem qua, nếu thấy có chỗ nào không phù hợp thì mong đại nhân chỉ ra cho.

Anh cũng không nghĩ suy nghĩ của mình hoàn hảo, Hộ bộ quản lý tiền bạc, quan viên ở Hộ bộ mới là cáo già nhất, nhất là người làm Thượng thư mười mấy năm như Tiêu Thanh, ngày nào cũng tiếp xúc với tiền bạc. Cho dù là tầm nhìn hay là kiến thức thì Thượng thư đều đứng đầu. Tiêu Thanh nhận lấy sổ con, không mở ra cũng nhận thấy được độ dày, viết càng nhiều thì càng khiến lòng lão yên tâm hơn:

- Ngươi ngồi một lát đi, ta xem trước đã.

Chu Thư Nhân cũng không khách sáo, ngồi xuống ghế, không bao lâu đã có người bưng trà vào, Chu Thư Nhân uống trà, lần nào cũng cũng cảm thán trong lòng, phúc lợi lúc làm Tri phủ ở Tân Châu đúng là không thể so với khi làm tại Hộ bộ, đừng thấy Hộ bộ không có bạc mà nhầm, quan viên ở đây sẽ không đối xử tệ với bản thân, mà nghĩ cũng đúng, làm việc vừa khổ vừa áp lực như thế, còn không đối xử tốt với bản thân thì thấy ấm ức chết đi được.

Tiêu Thanh mở sổ con ra, chỉ mới xem bảng giá trang sức ở hải ngoại thôi là lão đã lập tức nghĩ tới chuyện tăng thuế, thuế xuất nhập khẩu gì cũng tăng và không chỉ riêng mặt hàng trang sức, trong lòng lão tính toán tình hình buôn bán đường biển mấy năm qua, cho dù tăng thuế thì thương nhân trong và ngoài nước đều đã ăn đủ trái ngọt rồi, vậy nên dù tăng thuế thì bọn họ vẫn có thể chấp nhận được, ánh mắt dừng lại trên người Chu Thư Nhân, quản lý lỏng lẻo nhiêu năm vậy rồi, đúng là đến lúc nên tăng thuế.

Chu Thư Nhân không hổ là Tri phủ Tân Châu, Bình Cảng ở tại Tân Châu, Chu Thư Nhân có suy nghĩ tăng thuế từ lâu rồi chứ gì!

Hàng lông mày của Tiêu Thanh giãn ra, đề nghị này rất tốt, không chỉ có thể xử lý mớ trang sức không đáng giá tiền đang chất đống ở Hộ bộ, mà còn có thể gia tăng quốc khố lâu dài, lão nôn nóng muốn xem tiếp phần đề nghị bên dưới.

Chu Thư Nhân cảm thấy Thượng thư đại nhân xem hơi lâu rồi thì phải, anh đã uống hết hai ly trà, giải quyết chuyện gấp đời người một lần, về rồi vẫn thấy Thượng thư đại nhân đang xem sổ con.

Tiêu Thanh đặt sổ con xuống, hơi hưng phấn đứng lên, Chu Thư Nhân thấy Thượng thư đại nhân lấy một cái hộp ra, mở khóa, Chu Thư Nhân im lặng, Thượng thư đại nhân giấu kỹ thật đấy.

Tiêu Thanh cảm nhận được ánh mắt của anh, xấu hổ, nhớ tới lúc lão dẫn Chu Thư Nhân tiến cung, lão luôn khóc lóc than nghèo, ho khan một tiếng:

- Đây là mấy món đồ đáng giá cuối cùng ở Hộ bộ, bản quan chỉ để lại dự phòng lỡ như cần dùng thôi, không còn mấy tờ khế thư đâu.

Lão sẽ không tùy tiện động vào khế thư cửa hàng, lão ở Hộ bộ nhiều năm, vẫn luôn biết ưu điểm của việc chuẩn bị sẵn phương pháp dự phòng cho mình, nhớ tới quãng thời gian chua xót lúc mới tới Hộ bộ, có dự phòng quan trọng biết bao nhiêu.

Chu Thư Nhân nhìn thoáng qua, đúng là chỉ có mấy tờ khế thư, nói ra chắc không ai tin, ai bảo Hộ bộ luôn than nghèo chứ, than vãn nhiều năm như thế, thật sự mức độ đáng tin không cao:

- Đại nhân, ngài lấy khế nhà ra là để?

Tiêu Thanh cười ha ha:

- Đề nghị cuối cùng của ngươi khá lắm, sau này làm dưới danh nghĩa Hộ bộ, tất nhiên địa điểm phải để Hộ bộ bỏ ra.

Chu Thư Nhân: - Đại nhân nói phải.

Đúng lúc để anh khỏi phải nghĩ cách tìm chỗ.

Tiêu Thanh lấy khế thư của cửa hàng có diện tích lớn nhất, vị trí đẹp lại còn còn có sân sau, sau đó gấp lại cẩn thận sổ con của Chu Thư Nhân:

- Ngươi tiến cung cùng ta đi!

Trong thoáng chốc, Chu Thư Nhân cảm thấy tấm lưng của Thượng thư đại nhân thẳng lên: - Vâng ạ.

Tiêu Thanh cất mấy tờ khế thư còn lại vào, nhìn cái hộp trống rỗng, trong lòng xót xa không nguôi, dùng một câu để miêu tả Hộ bộ chính là tiền vừa vào cửa đã đổ ra ngoài, nhưng mà lão tin rằng sau này Hộ bộ sẽ dư dả hơn, đi đâu cũng có thể ưỡn thẳng lưng, bộ tưởng lão muốn than khóc lắm hả!

Thượng thư và Chu Thư Nhân tiến cung, Khâu Duyên là người đầu tiên biết chuyện, đầu óc Khâu Duyên trống rỗng, trong lòng bức bối phát điên, tiến cung, tức là cách của Chu Thư Nhân không tồi.

Lúc Chu Thư Nhân chưa tới, ông ta cẩn thận tỉ mỉ dẫn hướng cho quan viên ở Hộ bộ, cách nâng Chu Thư Nhân lên cao để anh té đau đã vô dụng rồi, nếu lần này Chu Thư Nhân thật sự kiếm được bạc thì xem như anh đã đứng vững gót chân ở đây, dù thấy không cam lòng thì ông ta cũng không còn cách nào để cản trở, do tài nghệ không bằng người thôi!

Trên xe ngựa tiến cung, tay Tiêu Thanh chưa từng rời sổ con, lão càng nhìn càng thấy Chu Thư Nhân vừa mắt, đồng thời trong mắt còn có ý cười, Chu Thư Nhân đưa sổ con cho lão trước tiên mà không phải hấp tấp vượt cấp, nộp thẳng lên Hoàng Thượng, đây là bày tỏ sự tín nhiệm đối với lão, hơn nữa Chu Thư Nhân bình tĩnh thật đấy, không bị mờ mắt vì chuyện tấn chức trước mắt, khó trách được Hoàng Thượng vô cùng coi trọng, Hoàng Thượng thích nhất là người biết lùi biết tiến.

Lão cũng thích người biết tiến biết lùi, có thể nghĩ ra cách kiếm tiền về cho Hộ bộ.

*****

Lễ Châu, cuối cùng Xương Nghĩa cũng tới cổng thành Lễ Châu:

- Chuyến này đi đường nhanh chóng, cuối cùng cũng tới rồi.

Trong chuyến đi lần này hắn đã gầy rất nhiều, nhưng mà cũng trông có sức sống hơn.

Gã sai vặt: - Đúng vậy, Nhị gia, ngài xem thử có phải phía trước là người tới đón chúng ta không?

Xương Nghĩa nhìn thoáng qua đã thấy người đứng dậy từ quán trà ở cổng thành, nhận ra đó là đại cữu, vội xuống ngựa: - Đúng rồi.

Dương Trúc Sơn cười lớn:

- Suýt chút nữa là ta không nhận ra đấy, Xương Nghĩa, ngươi gầy đi nhiều quá!

Xương Nghĩa cười nói:

- Đại cữu, sao ngài lại tự mình tới đây!

Dương Trúc Sơn vỗ vai cháu ngoại trai, ừ, dù gầy nhưng rắn chắc, chứ trước kia hắn không chịu nổi cái vỗ vai của ông ấy:

- Vốn dĩ là Võ Xuân tới nhưng tạm thời có việc cần quay về doanh, thế là đổi thành ta đi. Đúng rồi, cha ngươi thăng chức nhanh thật. Được lắm, mới làm Tri phủ có mấy năm đã vào kinh rồi.

Lúc nhận được thư báo tin vui, mất một lúc mà ông ấy vẫn chưa lấy lại tinh thần, sau khi nhi tử giải thích cho thì ông ấy mới biết Hộ bộ thị lang là cái gì, quản lý tiền bạc đó, muội phu đúng là giỏi thật.

Xương Nghĩa choáng váng: - Cha con vào kinh?

Dương Trúc Sơn nghe vậy thì nói:

- Ngươi không biết à!

Xương Nghĩa lắc đầu:

- Cữu, ngài nói nhanh lên, sao cha con vào kinh rồi?

Dương Trúc Sơn nói:

- Chắc do con đang đi trên đường nên không có cách nào liên lạc được với con, cha con thăng lên Tòng tam phẩm, tạm thời nhậm chức Hộ bộ hữu thị lang, tính ngày thì đã đi nhậm chức rồi.

Xương Nghĩa ngơ ngác lặp lại:

- Hộ bộ thị lang?

Ôi trời ơi, cha ta lợi hại quá, khó trách tứ đệ cứ nhắc tới cha suốt cả ngày!

Bình Luận (0)
Comment