Buổi tối, Xương Liêm không thấy cha trong bữa cơm nên hỏi:
- Mẹ, cha không về ạ?
Trúc Lan cầm miếng thịt tôm đã bóc vỏ đặt vào bát con trai út, đáp:
- Cha con nghỉ ngơi ở hộ bộ, mấy ngày sắp tới đều sẽ không về.
Xương Liêm để ý thấy sắp tới cuối tháng, hộ bộ quả thật rất bận bịu, sau khi hỏi qua cũng yên tâm rồi.
Xương Trung ăn thịt tôm, nói:
- Mẹ, con trai sẽ tự bóc, người không cần bóc giúp con trai. Mẹ, mẹ cũng ăn đi.
Trúc Lan cầm con tôm đã bóc vỏ tới bên miệng con trai:
- Mẹ biết con biết bóc rồi, chỉ là sợ quần áo con bị bẩn thôi.
Tính cách tiểu tử có hơi nóng nảy, nhưng mà, nó còn trẻ con, vẫn không khống chế được cảm xúc.
*****
Hộ bộ
Chu Thư Nhân cũng dùng bữa tối, nhưng rồi không đi nghỉ mà cẩn thận kiểm tra kĩ bản kế hoạch, xác nhận không để sót gì mới xếp lại đặt vào trong túi áo. Ngoài mặt hộ bộ đoàn kết, nhưng cũng không thiếu những cuộc tranh đấu gay gắt, đặt ở bên người mới yên tâm. Anh đã sớm cảm thấy Khâu đại nhân đối đãi với anh rất xoắn xuýt, từ khi anh gặp Tiêu đại nhân, Khâu đại nhân đã thử thăm dò không ít lần. Lúc anh viết thứ này, Khâu đại nhân cũng sẽ hay lại đây nói đôi câu. Ánh mắt nào có nhàn rỗi, dừng lại vài lần trên tờ giấy anh viết, vẫn may anh cẩn thận viết xong là che lại luôn.
Khâu Duyên ngẩng đầu nhìn Chu Thư Nhân vài lần, mỗi lần nhìn là mỗi lần nhíu mày càng chặt. Ông ta cảm thấy Chu Thư Nhân có biện pháp, ông ta muốn thăm dò nhưng Chu Thư Nhân lại đề phòng ông ta. Ông ta có hơi luống cuống, nhưng tự mình nghĩ biện pháp chuẩn bị bạc, biện pháp có thể sử dụng được, Thượng Thư đại nhân đều nghĩ qua rồi, hộ bộ thật sự ép không ra bạc mà.
Khâu Duyên nhìn thấy sổ sách trên bàn, nói:
- Chu Đại Nhân, bên này của ta bận bịu, ngài có thể giúp ta chia sẻ một ít không?
Đầu ngón tay Chu Thư Nhân c*m v** lòng bàn tay, trên mặt lộ ra nụ cười:
- Được.
Vẻ mặt Khâu Duyên tỏ ý cảm ơn:
- Cảm ơn đại nhân, nếu ta tự mình tính toán, còn không biết khi nào mới tính toán xong.
Chu Thư Nhân nhận lấy sổ sách Khâu Duyên đưa tới, thật sự không hề khách khí, chia lại đây một nửa:
- Khâu đại nhân nói cảm ơn thì khách sáo quá, ta cũng là hộ bộ thị lang, mọi người đều bận bịu, làm sao ta lại nhàn hạ được.
Trong mắt Khâu Duyên chẳng có một chút ý cười nào:
- Vậy mấy quyển sổ sách này giao cho Chu đại nhân vậy.
- Được.
Chu Thư Nhân lấy bàn tính qua, anh gảy bàn tính cũng rất thành thạo. Khâu Duyên không chỉ muốn hãm hại anh, còn muốn anh hao phí tính lực nữa, chỉ tiếc rằng, Khâu Duyên tính sai rồi.
Khâu Duyên nghe thấy âm thanh của bàn tính thì ngẩng đầu lên, trong mắt càng ngày càng lạnh. Thời điểm ông ta đến hộ bộ lúc trước, cũng là học từng chút, mà Chu Thư Nhân vừa lên đây liền thuần thục. Ông ta mím môi, tính sai rồi. Ngày mai ông ta còn định nhắc tới chuyện Chu Thư Nhân giúp ông ta tính toán sổ sách, kế hoạch ban đầu là Chu Thư Nhân không thạo tính toán cho nên không thể hoàn thành, ông ta cũng có thể nổi bật một cái trước mặt Thượng Thư đại nhân. Phải biết rằng, Thượng thư đại nhân không ưa nhất là người cản trở không giúp được gì, nhất là thời điểm hộ bộ đang bận bịu. Chỉ là hiện tại, ông ta tính toán sai, còn phát hiện ra năng lực tính sổ sách của Chu Thư Nhân!
Chu Thư Nhân nhận thấy ánh mắt đó, mỉm cười ngẩng đầu:
- Vì sao Khâu đại nhân lại nhìn ta như vậy?
Khâu Duyên cười gượng một tiếng:
- Ta thấy Chu đại nhân dùng bàn tính thuần thục quá nên mới nhìn nhiều một chút.
Chu Thư Nhân giải thích:
- Lúc trước ở Lễ Châu, một văn tiền cũng phải dùng cẩn thận, quen tay hay việc, ta cũng chỉ từ từ luyện ra. Tay ta chạm vào bàn tính, không cần nói vẫn rất gần gũi.
Trong lòng Khâu Duyên rất tệ, nói:
- Như vậy à, Chu đại nhân thật phù hợp với hộ bộ.
- Ta cũng cảm thấy như vậy.
Khâu Duyên không muốn mở miệng nữa, cũng không muốn lại nhìn thấy khuôn mặt tươi cười không thay đổi của Chu Thư Nhân, ngược lại càng bức bách. Ông ta không thể ngạo mạn với khả năng tính toán của Chu Thư Nhân, cúi đầu nhanh chóng kiểm tra sổ sách.
Chu Thư Nhân nhìn Khâu Duyên, bản lĩnh của vị này cũng không nhỏ. Anh có thể thấu hiểu tâm trạng của Khâu Duyên, Khâu Duyên cũng làm tiến sĩ ở tầm ba mươi mấy tuổi. Mười mấy năm đi từng bước đến hôm nay, đối với việc Chung đại nhân bị điều đi Khâu Duyên sẽ tín phục một chút, đối với anh lại không có, dù sao gia thế của anh vẫn rất đơn giản.
*****
Sáng sớm hôm sau, Tiêu Thượng thư nói buổi sáng sẽ đưa số liệu cho Chu Thư Nhân. Mới sáng sớm là Chu Thư Nhân đã nhận được rồi.
Tiêu Thanh giao số liệu cho Chu Thư Nhân, nói:
- Đây là kết quả tối qua thẩm tra đối chiếu, hộ bộ lại tốn không ít nhân lực. Bây giờ đã có kết quả hạch toán, ngươi muốn quay đầu cũng không thể được, ngươi thật sự nghĩ kĩ rồi chứ?
Chu Thư Nhân cầm lấy cuốn sổ, anh có lòng tin:
- Hạ quan nghĩ kĩ rồi.
Trên khuôn mặt nghiêm túc của Tiêu Thanh hiện lên ý cười, lão cũng chỉ là muốn nghe lại một lần, để chính mình cũng có thêm chút sự tin tưởng mà thôi.
- Đi làm việc đi, ta chờ tin tốt của ngài.
Chu Thư Nhân nắm chặt cuốn sổ:
- Được.
Chu Thư Nhân quay lại chỗ ngồi, lật xem các số liệu của trang sức trước. Số lượng quả thật không nhỏ, sau đó gọi Cẩn Ngôn tới:
- Ngươi đến Từ gia, hỏi Từ lão gia tử một chút về giá cả của trang sức ở nước ngoài.
- Vâng! - Cẩn Ngôn đáp.
Chu Thư Nhân không sợ Từ gia nói dối, Từ gia có nợ đại nhân tình với Chu gia, hơn nữa Từ gia dựa vào thái tử, hỏi Từ gia, Thái tử nhất định sẽ nhận được tin tức, Thái tử đã biết, Hoàng Thượng cũng sẽ biết. Anh vẫn cảm thấy thuế vụ ngoài nước thấp, vừa hay để Hoàng Thượng biết, sau này thu nhập từ thuế nhiều hơn, tiền của hộ bộ cũng tăng theo, anh là người suy xét vì lâu dài.
Lúc Khâu Duyên trở về, Chu Thư Nhân đã xem xong tất cả số liệu. Sách tranh bị hỏng, bản gốc có hơi khó tìm, chỉ là hư tổn có chút nghiêm trọng, nhưng mà không quan trọng, lấy ra mánh lới là đủ rồi, anh hoàn toàn không nghĩ sẽ dùng tiền của hộ bộ để sửa.
*****
Hàn Lâm Viện
Xương Liêm đi gặp viện sĩ quay về, trong phòng vô cùng náo nhiệt:
- Có chuyện gì vậy?
Lữ công tử bĩu môi:
- Thẩm Dương mới từ trong cung trở về, nói là phải đãi khách, không phải đều muốn đến góp vui sao, đang bàn bạc xem đi đâu ăn cơm đây!
Xương Liêm liếc mắt một cái liền trông thấy ngọc bội trên bàn Thẩm Dương, đây cũng không phải là món đồ Thẩm Dương có thể có được. Mới mấy ngày trước, Thẩm Dương sống rất túng thiếu. Hai ngày này bán nhà đi, Thẩm Dương cũng không ăn xài phung phí đãi khách như trước kia, kết hợp với phản ứng của mọi người:
- Hắn ta được nhận thưởng à?
Lữ công tử không nhịn được ghen tị, đáp:
- Ừ, Thái tử thưởng ngọc bội.
Hắn cũng tiến cung vài lần, lần nào cũng không được thưởng:
- Nói ra, ngươi cũng tiến cung vài lần, cũng không được thưởng sao!
Xương Liêm ngồi lại vị trí của mình, ừ một tiếng. Hắn cũng không ghen tị, chỉ là nghi hoặc, làm sao Thế tử lại thưởng cho Thẩm Dương, mà vẫn lướt qua được Hoàng Thượng?
Trầm Dương đi tới, nói:
- Xương Liêm, buổi tối cùng nhau ăn cơm, đi không?
Xương Liêm mỉm cười xa cách:
- Cảm ơn, buổi tối ta sẽ không đi.
Tặng phẩm hôm nay khiến hắn cảm thấy: Thẩm Dương quả thật chính là một người siêu cấp phiền toái!
Thẩm Dương chỉ hỏi một chút, hắn ta cũng không trông chờ Chu Xương Liêm sẽ đi, nghĩ đến tin tức nghe được trong cung, ánh mắt cân nhắc:
- Phía Nam mưa to liên tục, hiện tại cần bạc gấp, hộ bộ nhất định rất bận rộn!
Trong lòng xấu xa nghĩ: Chu đại nhân vô tích sự làm không xong, bị giáng tội mới tốt!
Chu Xương Liêm híp mắt, Hàn Lâm viện của hắn thường hay có người tiến cung, tin tức hiển nhiên rất linh hoạt. Hắn biết Thẩm Dương muốn nói gì, không phải là hộ bộ thiếu bạc sao? Xương Liêm thản nhiên nói:
- Ăn nói cẩn thận, đây không phải chuyện chúng ta nên nghị luận, tiến cung vẫn chỉ nên mang mỗi cái lỗ tai thôi là được rồi.
Thẩm Dương muốn phản bác, nhưng lời nói bên miệng lại nuốt vào, hắn ta không dám nhiều lời, chỉ là có chút vui vẻ, vào hộ bộ thì làm sao, hộ bộ bây giờ gian khổ quá, hắn ta mới biết được hộ bộ thiếu tiền hơn so với trong tưởng tượng.
Lúc này người vây xem đã đều tản ra, Thẩm Dương được Thái tử thưởng, bọn họ phải kiêng nể, Chu Xương Liêm có cha là Hộ bộ thị lang, bọn họ cũng phải kiêng nể, màn náo nhiệt bối rối này, nhất là trong lời nói của Chu Xương Liêm quả thật, tiến cung chỉ có thể mang theo lỗ tai.
*****
Hoàng cung
Thái tử nhận được tin tức, sau đó thuật lại cho phụ hoàng:
- Chu Thư Nhân để ý đến mớ trang sức tồn đọng của hộ bộ à?
Thái tử không dám giấu giếm:
- So với trong nước thì đắt hơn rất nhiều lần, nếu là trang sức bảo thạch quý giá, giá cả bán ra có thể vượt qua gấp đôi.
Hoàng Thượng híp mắt:
- Cho nên thuế thu vẫn còn thấp.
Thái tử:
- … Vâng.
Lúc này nhìn chằm chằm vào báo cáo của Thẩm Dương.
Hoàng Thượng: - Chu Thư Nhân quả thật biết dạy con trai.
Thái tử đồng ý, trong lòng thầm nghĩ, may mắn Thẩm Dương là giả!