Còn có mấy cây quạt của nữ quyến, vài món đồ trẻ con dùng. Vải vóc quý giá được xử lý trước nhất, Chu Thư Nhân nhìn lướt qua, lúc đó xét nhà tịch thu hết sức triệt để. Nhiều nhất chính là sách, sách cổ đã mang đi bán lâu rồi, những thứ này đều là văn thư lưu trữ bị tịch thu. Sách cũng không hẳn là quý giá nhưng số lượng lớn, lại đa dạng các loại.
Chu Thư Nhân thở ra. Cũng may, còn lại chút đồ, nằm trong phạm vi chấp nhận được của anh:
- Căn phòng cuối cùng cũng mở ra đi.
Đại sứ:
- Gian phòng cuối đều là mấy món đồ rách nát gì đó.
Chu Thư Nhân:
- Mở ra đi.
- Vâng.
Gian phòng mở ra, xộc vào mặt họ là mùi ẩm mốc, gian phòng này có hơi lộn xộn!
Đại sứ giải thích:
- Một số món đồ sứ dễ vỡ, có một số mang về đã vỡ, nhưng xếp vào nhà kho rồi cũng không thể tự ý mang đi. Về cơ bản những đồ hư hỏng đều bị xếp chồng trong phòng này mười mấy năm rồi.
Chu Thư Nhân lật xem sách và tranh chữ bị sâu mọt cắn, thật đúng là không ít:
- Những thứ này thì sao?
Đại sứ nói:
-Những thứ này bị hư hại khi bị tịch biên mười mấy năm trước, hạ quan nghe nói lúc đó có nhiều đồ quá, nhân lực không đủ, sách đã bị mối mọt cắn, sửa chữa lại tốn số bạc không nhỏ, vẫn luôn chất đống, cách làm duy nhất là phòng ngừa mối mọt đơn giản mà thôi. Ngài cũng thấy đấy, tổn hại lại càng nghiêm trọng. Nghe nói từ khi Tiêu đại nhân được bổ nhiệm làm chức thượng thư cũng chưa từng xuất hiện loại chuyện lãng phí như thế này.
Chu Thư Nhân im lặng, mười mấy năm trước, lúc ấy triều đình mới vừa được xây dựng quả thật đã tịch biên rất nhiều nhà. Chỉ là, một câu cuối cùng, Tiêu đại nhân thật sự rất biết cách sống!
Sau khi Chu Thư Nhân xem qua, trong lòng đã nắm rõ, ra hiệu đóng nhà kho lại. Chờ Chu Thư Nhân trở lại phòng, Khâu đại nhân nói:
- Vừa rồi thượng thư tìm ngài, nói ngài quay lại thì đi tìm ngài ấy.
Chu Thư Nhân sửa sang lại quan phục, còn uống hết chén nước mới đi gặp Tiêu đại nhân. Tiêu Thanh nghe được tiếng bước chân thì ngẩng đầu, cũng không vòng vo nói:
- Tang phạt bộ của Hộ Bộ đã không có bao nhiêu món có giá trị, cơ bản đều bị bản quan thanh lý cả rồi.
Lão là người tính toán kỹ lưỡng, làm sao lại xem nhẹ tang phạt bộ được. Chẳng qua, Chu Thư Nhân mới nhậm chức đã chú ý tới tang phạt bộ, trái lại sử dụng đầu óc rất tốt.
Chu Thư Nhân mỉm cười, nói:
- Hạ quan chưa bao giờ cho rằng cứ quý báu thì chắc chắn có giá trị nhất .
Tiêu Thanh vốn đang thất vọng, bây giờ lại có hứng thú. Đều là cấp bậc hồ ly, Chu Thư Nhân có thể khiến cho Hoàng Thượng coi trọng, đầu óc tuyệt đối không đơn giản:
- Đại nhân nói ra thử xem.
Chu Thư Nhân kiến lễ nói:
- Trong đầu hạ quan đã có vài tính toán từ trước, chỉ là vẫn chưa thống kê, cho nên cần đại nhân đồng ý mới được.
Trong đầu Tiêu Thanh bây giờ chỉ toàn là bạc:
- Đại nhân cứ nói trước đi.
Chu Thư Nhân nói:
- Hạ quan cần phải thống kê phòng kho có bao nhiêu sách sót lại, và thống kê ra số sách vở tranh chữ bị hư tổn là bao nhiêu.
Tiêu Thanh nói:
- Hộ bộ không có bạc để sửa chữa số sách vở thư họa bị hư tổn.
Hư hỏng lão cũng rất đau lòng, nhưng thật sự không có bạc sửa chữa, mà sửa rồi cũng không phải nguyên trạng, giá trị cũng bị giảm xuống. Khụ, hơn nữa rất hao phí thời gian.
- Hạ quan biết chứ.
Đương nhiên là anh biết rồi, hiện tại cả hộ bộ đều nghèo đến thổ huyết!
Tiêu Thanh nhìn chằm chằm Chu Thư Nhân, lão không đoán được Chu Thư Nhân định vẽ ra biện pháp gì, nhưng chỉ cần là biện pháp, lão cũng nguyện ý thử nghiệm:
- Sáng sớm ngày mai, đại nhân sẽ nhìn thấy thứ ngài muốn. Nhưng mà, Thư Nhân à, Hoàng Thượng rất coi trọng ngươi, bản quan cũng coi trọng ngươi, đôi khi cơ hội chỉ có một lần, ngươi cần phải suy xét rõ ràng.
Chu Thư Nhân nghe được ý nhắc nhở của quan Thượng Thư:
- Hạ quan biết rõ.
Điều nên nói lão đã nói, nên nhắc nhở cũng đã nhắc nhở rồi, lúc này cũng nhìn Chu Thư Nhân thấy thuận mắt hơn, nếu không, câu cuối cùng lão sẽ không nói.
Chu Thư Nhân lui xuống, vừa mới vào phòng, Khâu đại nhân liền ngẩng đầu:
- Thượng thư sắp xếp công việc cho ngài à?
Chu Thư Nhân cười nói:
- Không, chỉ là tìm ta hàn huyên đôi câu thôi.
Khâu đại nhân không tin. Sắp cuối tháng rồi, không đến mấy ngày là phát lương tháng, ai cũng đang chờ bạc mà. Tiêu đại nhân cũng không rỗi thời gian tìm Chu Thư Nhân chỉ để tán gẫu vài câu đâu.
Chu Thư Nhân ngồi vào vị trí, đầu óc trống rỗng. Từ gia vẫn luôn buôn bán ở nước ngoài, sau khi Chu gia vào kinh, Từ gia có đến chào hỏi. Trúc Lan nói từ khi Từ gia theo Thái tử, đã không đơn giản chỉ buôn bán đồ ăn, mà còn buôn bán cả châu báu trang sức. Trang sức của triều đại này ở nước ngoài rất được ưa chuộng, trang sức càng cầu kỳ càng dễ bán.
Trang sức trong nhà kho rất nhiều, kiểu dáng của triều đại xưa cũ rồi, nhưng lại rất mới ở nước ngoài. Một số có thể chế tác lại, không chế tác được thì nung chảy lần nữa, sau đó sang tay bán cho hải thương, cũng là một khoản ngân lượng không nhỏ. Về phần thư tịch, Chu Thư Nhân cầm bút, đã có cân nhắc nên không vội, anh phải đợi số liệu thống kê.
*****
Hoàng cung
Hoàng Thượng nhìn thấy báo cáo, đây là báo cáo của Tiêu Thanh đưa lên. Tiêu Thanh không báo cáo, ngài cũng đã biết được:
- Con cũng xem thử đi!
Thái tử nhìn lướt qua rất nhanh:
- Chu Thư Nhân có tính toán gì chứ?
Phòng kho, y cũng xem qua. Còn một vài món đồ đáng tiền thôi, nhưng cũng không đổi ra được mấy chục vạn lượng bạc.
Hoàng Thượng thì rất chờ mong:
- Nhiều năm như vậy, Chu Thư Nhân chưa bao giờ làm chuyện gì mà không chuẩn bị trước, nói không chừng lại biến phế thành bảo.
Thái tử cười nói:
- Nếu thật sự biến thành bảo vật, vậy nhất định là biện pháp hay.
- Cứ từ từ rồi sẽ biết thôi.
Đừng để ngài thất vọng, một lần thất vọng này, độ tín nhiệm có thể không cao như hiện tại nữa.
*****
Chu phủ
Trúc Lan đi đến đại phòng, Lý thị đang xem sổ sách. Ánh mắt vốn đã không lớn mấy giờ híp hết lại, cộng thêm béo lên, ánh nhìn không nhanh nhẹn nữa.
Trúc Lan nói:
- Có chỗ nào không hiểu sao?
Lý thị còn tưởng mình ảo giác nghe nhầm, đột nhiên ngẩng đầu lên, quả nhiên là mẹ chồng:
- Mẹ, sao người lại tới đây?
- À, ta qua đây xem xem con có gì không hiểu, thuận tiện chờ Ngọc Lộ tan học trở về luôn.
Lý thị đặt sổ sách xuống, nói:
- Mẹ, con dâu tính toán sổ sách không tồi, sổ sách có thể xem hiểu được.
- Có thể hiểu được là tốt rồi.
- Mẹ, người tìm Ngọc Lộ có chuyện gì sao?
Trúc Lan ngồi xuống nói:
- Lần trước đến Uông phủ, Uông phu nhân nhắc đến Ngọc Lộ. Bây giờ cha chồng con đã nhận chức, ta cũng nên dẫn Ngọc Lộ đến Uông phủ một chuyến.
Lúc trước đồng ý xong hết rồi, cô vẫn nhớ rõ, cũng không thể thất tín với người ta được.
Lý thị căng thẳng:
- Mẹ, không phải là Uông lão phu nhân không thích Ngọc Lộ đấy chứ!
Thị xuất thân là con gái nhà nông, người thô ráp lại không biết tiết chế, thị sợ lão phu nhân ghét bỏ con gái.
Trúc Lan có niềm tin trong lòng, cô giúp Ngọc Lộ chiếm được không ít hảo cảm:
- Đừng căng thẳng, lão phu nhân rất hòa nhã. Lát nữa mẹ sẽ giúp chọn quần áo và trang sức, có mẹ ở đây.
Lý thị vững lại tâm tình, có mẹ chồng ở đây!
Trúc Lan tính toán thời gian qua đây, không bao lâu Ngọc Lộ sẽ trở về. Tính tình tiểu cô nương trầm ổn, khí chất đã được định hình, vừa nhìn là làm người ta thoải mái. Ngọc Lộ nhìn thấy bà nội, ngọt ngào nói:
- Bà nội.
Trúc Lan kéo Ngọc Lộ qua:
- Hôm nay tiên sinh dạy học có hiểu không?
Ngọc Lộ đáp lời:
- Hôm nay là ngày đầu tiên nhập học lại, tiên sinh không dạy nội dung mới, vẫn luôn ôn tập thôi ạ.
Trúc Lan nhìn thấy sự tự tin trong ánh mắt tiểu cô nương, trong lòng thầm nghĩ, Uông lão phu nhân sẽ thích Ngọc Lộ. Sau đó cô nói đến chuyện của Uông phủ, thấy cháu gái không ngạc nhiên, rất thản nhiên mà tiếp nhận. Trúc Lan nở nụ cười, nha đầu đã sớm biết sẽ đến Uông phủ. Trúc Lan nói:
- Bà nội giúp con chọn y phục cùng trang sức, chúng ta tới khuê phòng của con đi.
Ngọc Lộ không căng thẳng, nàng ấy biết sớm muộn gì cũng đến Uông phủ, nếu là chuyện tất nhiên xảy ra, nàng ấy chỉ cần bày ra tư thế tốt nhất của mình là được rồi.