Trúc Lan tỏ ý giải thích:
- Tuyết Hàm quản lý gia đình nhiều năm, nó cũng nhanh đến tuổi phải xuất giá. Mấy năm sắp tới nó sẽ ở yên đó chờ xuất giá, sau này sẽ không quản lý gia đình nữa.
Cô dừng một chút rồi nói tiếp:
- Chi tiêu trong nhà sau này, bốn người các con thay phiên nhau quản lý, mỗi người một tháng. Thê tử Lão Tứ với thê tử Lão Ngũ thì mẹ không lo lắng. Thê tử Lão Đại, con và thê tử Lão Nhị phải học nhiều hơn một chút. Học được chính là của mình, sớm muộn gì sau này các con cũng phải quản lý gia đình của mình.
Lý thị phản ứng rất nhanh, cẩn thận hỏi lại:
- Mẹ, ý của người là phải ra riêng sao?
Trúc Lan mỉm cười:
- Ra riêng thì còn lâu lắm, thế nào cũng phải chờ mẹ và cha của mấy đứa quản không được nữa.
Lý thị hụt hẫng, nghĩa là kiểu gì cũng phải chia gia tài à!
- Mẹ, con dâu không muốn ra riêng.
Trúc Lan cười cười không nói tiếp. Lúc cô và Chu Thư Nhân còn sống, ra riêng hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì. Nhưng một khi cô và Chu Thư Nhân qua đời, nhà vẫn phải chia ra, đây cũng là vấn đề thời gian mà thôi.
Tuyết Hàm ôm số sách đặt xuống trước mặt đại tẩu, nói:
- Đại tẩu, đây là sổ sách về chi phí trong nhà, tẩu cầm về xem trước đi.
Trúc Lan nói tiếp:
- Không còn mấy ngày nữa là bước sang tháng mới rồi. Bắt đầu từ tháng sau, thê tử Lão Đại, con là người đầu tiên quản lý gia đình. Mấy ngày này cố gắng làm quen, nếu có cái gì xem không hiểu thì cứ hỏi Tuyết Hàm. Đúng rồi, bảo Ngọc Lộ cũng giúp đỡ con quản lý gia đình, nó cũng nên học chút.
Ánh mắt Lý thị có chút đăm chiêu, sáu quyển sổ đấy!
- Nhiều sổ sách như vậy ạ?
Tuyết Hàm giới thiệu:
- Quyển đầu tiên là sổ sách thu chi của tiên sinh và hạ nhân, quyển thứ hai là tiêu dùng cho phòng bếp, quyển thứ ba là phòng may vá, quyển thứ tư là chi phí xe ngựa, quyển thứ năm là chi phí tu sửa mỗi tháng, quyển thứ sáu là chi phí tiêu xài của các chủ tử mỗi tháng, còn có vài sổ sách chi tiết khác nữa, chờ lát nữa sẽ đưa qua chỗ đại tẩu.
Trước kia Lý thị từng quản lý phòng bếp, lúc đó người của phòng bếp rất ít nên cũng dễ quản. Bây giờ phòng bếp chỉ riêng thợ nấu đã là ba người, còn có mấy nha đầu và mấy gã sai vặt giúp việc bếp núc, cộng thêm bà tử rửa rau, lại tính thêm mấy bà tử đi chợ, hạ nhân của phòng bếp liền không ít. Bởi vậy tính ra hạ nhân cả Chu phủ đã tăng vài lần, chi phí tiêu dùng mỗi tháng bây giờ rất lớn, đầu Lý thị có hơi đau, nhưng đối diện với ánh mắt nhàn nhạt của mẹ chồng, thị cắn răng nói:
- Mẹ, con dâu nhất định sẽ không làm người thất vọng!
Trúc Lan hài lòng gật đầu, nói:
- Đây mới là tư thế mà Đại tẩu nên có!
Một câu nói nhẹ nhàng, Lý thị lập tức cảm thấy áp lực. Trong lòng mặc niệm, thị là vợ của con trưởng, phải làm gương!
Mấy người Triệu thị cũng nhanh chóng bày tỏ thái độ, sau đó Trúc Lan bảo mấy người con dâu quay về.
Lý thị ôm sổ sách trở về viện, kéo con gái xem sổ sách, vẫn may có con gái cùng nhau thương lượng.
Triệu thị trở về viện, Ngọc Sương đang dạy Ngọc Điệp nhận chữ:
- Mẹ, mới sáng sớm bà nội căn dặn chuyện gì vậy ạ?
Triệu thị cười đón lấy con gái nhỏ:
- Chuyện tốt, sau này mẹ và đại bá mẫu, các thẩm thẩm của con luân phiên nhau quản lý gia đình. Con quán xuyến trong phủ cùng mẹ.
Thị không cần quyền quản lý gia đình, mà vui mừng vì mẹ chồng hành xử công bằng. Trong việc quản lý gia đình, không thiên vị ai. Tuy rằng hậu viện Chu phủ yên ổn, nhưng nhiều hạ nhân, nơi nào đông người ắt sẽ có nhiều tâm tư. Hạ nhân Chu phủ không dám ý kiến chủ tử, nhưng đôi khi vẫn có hoặc ít hoặc nhiều khác biệt trong cách cư xử. Phòng bếp chính là ví dụ, trước kia kính trọng đại phòng, bởi vì đại phòng là trưởng tử trưởng tôn. Hạ nhân cũng không ngốc, hạ nhân cả Chu phủ đều vô cùng tôn kính Đại phòng. Với Ngũ phòng, bọn họ vẫn luôn lấy lòng. Ngũ phòng có huyện chúa, có tiền bạc và phẩm cấp, cộng thêm tiểu thúc cũng phải tham gia khoa cử, bọn hạ nhân không khỏi tâng bốc Ngũ phòng. Kế tiếp Tứ phòng, Xương Liêm không chịu thua kém, Tam phòng cũng phát triển. Thế lực Nhị phòng vẫn nhỏ, bởi vì quy củ ở Chu gia, bọn hạ nhân không dám ý kiến, không dám chậm trễ, nhưng hoàn toàn có thể cảm nhận được thái độ của họ.
Hiện tại bốn người thê tử thay phiên nhau quản lý gia đình, sau này hạ nhân cũng phải sống dưới quyền thị qua một tháng, bọn họ không dám tỏ thái độ quá lộ liễu, thị thật sự rất phấn khởi.
*****
Tứ phòng, Đổng thị quay về viện nói:
- Đây là cơ hội mẹ chồng cho.
Bà tử vẫn luôn có chút tâm tư, bèn nói:
- Chủ mẫu coi trọng người đấy.
Đổng thị liếc nhìn bà tử, trong lòng thầm nghĩ, bà tử nhà thị đưa tới sau này có quá nhiều suy tính trong lòng. Tình cảm này là tình cảm, cũng không thể cản trở thị:
- Mẹ chồng trao cơ hội quản lý gia đình, đó là cơ hội rèn luyện mấy người con dâu bọn ta. Hiện tại Chu gia là hộ bộ thị lang, khách mời tiếp đón đều là tri thức, mẹ chồng bồi dưỡng năng lực tự đảm đương của mấy người bọn ta.
Bà tử biết bản thân hiểu sai ý rồi, không dám nhìn thẳng mắt tiểu thư. Thời điểm tiểu thư vừa vào Chu gia, bà ta không cùng qua đây. Sau đó Chu gia làm quan, bà ta mới được lão gia đưa tới. Lúc ấy bên người tiểu thư cũng có bà tử, bà ta đến đây, bà tử trước đó liền bị điều đi rồi. Lần này tiểu thư ở kinh thành tự mình quản lý gia đình, trưởng thành hơn không ít, cũng càng ngày càng bất mãn với bà ta. Đầu bà tử đổ đầy mồ hôi, không dám hé răng lần nữa.
Đổng thị thu hồi ánh mắt, người không thể đưa về, đó là tự đánh vào mặt nhà mẹ đẻ, thể diện của thị cũng không tốt.
*****
Ngũ phòng, Tô Huyên là tự tại nhất, quản lý gia đình cũng được, không quản lý thì càng tự tại hơn. Tô Huyên là người yên tâm và có năng lực nhất.
Tô Huyên nhìn con đang ngủ, có hơi nhớ tướng công:
- Đi đã nhiều ngày, cũng không biết đi đến đâu rồi.
Bà tử nói:
- Gần đây thời tiết không tệ, rất thích hợp để đi đường, nếu không có gì trì hoãn tranh thủ lên đường, hẳn là có thể đi được một phần ba lộ trình.
Tô Huyên cảm thấy thật chậm, thành thân rồi chưa bao giờ phải xa cách, tướng công vẫn còn mấy ngày nữa mới có thể quay về, nhớ Xương Trí quá.
Bà tử nhìn thời gian, nói:
- Huyện chúa, tới giờ luyện chữ rồi ạ.
Tô Huyên: “...”
Không muốn, một chút cũng không muốn. Thị rất hối hận vì đồng ý với tướng công chuyện luyện chữ, người này quay về sẽ kiểm tra!
*****
Hộ bộ
Tiêu đại nhân chưa an bài công vụ cho Chu Thư Nhân, để Chu Thư Nhân có thời gian làm quen với hộ bộ. Chu Thư Nhân đến tang phạt bộ, nói:
- Ta muốn toàn bộ sổ sách tài vụ trong nửa năm nay của Tang phạt bộ.
Tuy rằng đại sứ nghi hoặc, nhưng vẫn cung kính tìm ra ba quyển sổ thật dày:
- Bên trái là sổ sách ghi chép các khoản thu trong nửa đầu năm, quyển dày nhất bên phải là sổ ghi chép những đồ đã thanh lý trong nửa đầu năm, quyển ở giữa là các khoản chi. Đại nhân, thứ ngài cần đều ở chỗ này.
Chu Thư Nhân nhìn quyển dày nhất, nói:
- Hơn nửa năm nay xử lý không ít tang vật tồn kho trong Tang phạt bộ nhỉ?
Giọng điệu đại sứ có chút mệt mỏi:
- Chỗ nào cũng cần tiền, nửa năm này Thượng thư đại nhân cơ bản đều cầm vật đáng giá đi bán lấy bạc. Còn có một ít thừa lại của mấy năm trước cũng xử lý, sổ sách mới dày như vậy.
Đại sứ cùng phó sứ rất bận trong khoản thời gian đó, bên trên nôn nóng, bọn họ cũng nôn nóng.
Chu Thư Nhân đã sớm đoán được những thứ đáng giá đã được xử lý cả rồi, nếu như vẫn ở trong nhà kho như trước mới là chuyện lạ. Thượng thư cũng không phải người mù, số bạc lớn như vậy lại nhìn không ra.
Chu Thư Nhân nói:
- Ngươi dẫn ta đến nhà kho xem thử.
Đại sứ rất nghi hoặc, nhưng vẫn cầm chìa khóa, nói với giọng chần chừ:
- Đại nhân, đồ trong nhà kho nhiều, nhưng vật đáng tiền thì chẳng có bao nhiêu. Ngài cũng biết đó, mấy năm trước Hộ Bộ, khụ, quốc khố cũng là thắt lưng buộc bụng mà sống.
Hoàng Thượng quả thật chộp được không ít quan viên để xét nhà, nhưng cơ bản có thể xử lý được đều xử lý rồi, ai bảo vẫn luôn thiếu bạc chứ!
Khóe miệng Chu Thư Nhân giật giật, trông ngữ khí hơi đáng thương.
Đại sứ có chút hoài niệm nói:
- Hạ quan nhận chức hộ bộ mấy năm rồi, năm ngoái là thời gian hộ bộ tốt nhất đấy.
Đáng tiếc lại phải đánh trận, mới vừa cảm nhận được trong tay có bạc, ngay tức khắc đã nghèo chặt đai lưng!
Trong khi nói chuyện đã tới nhà kho, nhà kho khác biệt quá lớn so với nhà kho trong ấn tượng của Chu Thư Nhân.
- Bản quan cho rằng, nhà kho sẽ chiếm đất rất lớn.
Đại sứ cười gượng một tiếng;
- Không có đồ để chứa thì muốn xây dựng thêm cũng chưa có cơ hội.
Chu Thư Nhân nhìn đại sứ của Tang phạt bộ, người này nói chuyện rất thú vị:
- Mở cửa đi.
Ổ khóa của nhà kho còn rất mới, vừa nhìn chính là thường được mở ra. Trong nhà kho cũng không có mùi cũ kỹ, thật sự được dọn dẹp rất sạch sẽ. Tổng cộng mười gian phòng làm nhà kho, đồ còn lại trong mỗi gian phòng không nhiều. Chẳng có lấy một món đồ trang trí, đồ cổ thì lại càng không cần nói, đồ dùng trong nhà có giá trị cũng đều không có. Thật đúng là có chút trống trải nhỉ!
Chu Thư Nhân nhìn thấy giấy niêm phong của cái thùng đã được mở, trong thùng đều là các món được phân thành nhiều loại, còn lại quả thật không đáng bao nhiêu tiền. Trang sức của nữ quyến không ít, hơi cũ, kiểu dáng lỗi thời, lại không được giữ gìn tốt nên không đáng tiền.