Trúc Lan nở nụ cười:
- Có thể gặp và làm bạn với người hiểu mình trên con đường sau này, đây là chuyện may mắn.
Tuyết Hàm đi đến:
- Mẹ, con nghe nói Diêu nhị tiểu thư tới đây, nàng ta đâu rồi ạ?
Trúc Lan: - Con không thể gọi nàng ta là Diêu nhị tiểu thư nữa, nàng ta gả chồng rồi.
- Vâng ạ, mẹ, vậy nàng ta về rồi sao?
- Ừ, đã về rồi, đã sắp xếp cho các tiên sinh xong chưa?
Trong lòng Tuyết Hàm thấy tiếc nuối vì không được gặp Diêu Dao, đáp:
- Đã sắp xếp cho ở tiền viện trong sân nhỏ, gã sai vặt vẫn là gã sai vặt từng hầu hạ trước kia. Hôm nay nghỉ ngơi trước một ngày.
Trúc Lan nhìn con gái dường như lại lớn thêm một chút, tiểu cô nương sắp lớn thành đại cô nương rồi:
- Chuyện lần trước mẹ nói với con, sau này sẽ giao chuyện quản lý gia đình cho mấy người tẩu tẩu của con đó, con đã sắp xếp và chỉnh lý xong chưa?
- Đã chỉnh lý xong rồi ạ, bất cứ lúc nào cũng có thể bàn giao. Mẹ ơi, trong bốn vị tẩu tử, mẹ sẽ để ai quản lý gia đình ạ?
Nàng không luyến tiếc quyền quản gia, nàng rất mừng khi giao ra quyền lực này, vui vì sau này sẽ có thêm nhiều thời gian cá nhân để làm chuyện khác.
Trúc Lan không tính để một đứa con dâu quản gia:
- Để mấy tẩu tẩu của con thay phiên nhau làm, mỗi người quản lý một tháng. Con nhớ hướng dẫn cho đại tẩu và nhị tẩu của con nhiều hơn.
Cô hi vọng sau này cả bốn đứa con dâu đều có thể quản lý chuyện gia đình mà không cần dựa vào bất cứ ai. Chờ khi cô và Chu Thư Nhân già rồi, các nhà đều tự chèo chống được, dù sao sớm muộn gì các nhà cũng phải ra riêng.
Tuyết Hàm cũng không nhọc lòng thay tứ tẩu và ngũ tẩu:
- Mẹ, con nhớ rồi.
Trúc Lan lại nói:
- Hai đứa Ngọc Sương và Ngọc Lộ, mặc dù bọn chúng cũng từng tiếp xúc chuyện quản gia nhưng chỉ biết sơ sài thôi, vừa khéo lần này cho chúng đi theo học quản gia luôn.
Tuyết Hàm đứng dậy xoa bóp vai cho mẹ:
- Mẹ, mẹ nhọc lòng vất vả vì chúng con quá.
Phải cân nhắc cho cả gia đình, chủ mẫu một nhà không dễ làm.
Trúc Lan cười nói:
- Mẹ có vất vả gì đâu, mẹ còn đứa con gái cục cưng tài giỏi hỗ trợ mà, thật ra như mẹ đã được tính là nhẹ nhàng rồi.
Tuyết Hàm không đồng ý, nói:
- Mẹ nhẹ nhàng chỗ nào, mẹ luôn phải dẫn đường cho chúng con, đây mới là chuyện vất vả nhất.
Nàng từng gặp rất nhiều chủ mẫu, vì cân bằng, vì chứng tỏ sự quan trọng của bản thân nên thường xuyên ngấm ngầm dẫn lối cho mấy đứa con dâu đấu đá nhau. Ít có ai giống như mẹ vậy, con dâu dù ngốc hay thích tính toán cũng được, mẹ đều cố gắng dẫn dắt. Nội bộ Chu gia hòa thuận, mẹ là người có công lao lớn nhất.
*****
Thôn Chu gia, Tuyết Mai tiễn từng tốp từng tốp người tới chúc mừng, mãi đến bữa tối mới ngừng. Tuyết Mai hơi mệt mỏi, bữa tối là nữ nhi và mẹ chồng nấu:
- Mẹ ơi, vất vả cho mẹ rồi.
Bây giờ Khương Vương thị chỉ muốn đối xử tốt hết lòng hết dạ với con dâu thôi:
- Không vất vả, không vất vả.
Tuyết Mai thấy tướng công và nhi tử rửa mặt xong, ngồi xuống hỏi:
- Hôm nay hai người ở trường thế nào?
Khương Thăng cười nói:
- Lần này khác hẳn mấy lần trước, mấy lần trước chỉ là tới chúc mừng, nhưng lần này có người lén nhét bạc cho ta nữa kìa.
Tuyết Mai sửng sốt:
- Có chuyện này nữa sao?
- Trong tộc Chu thị có người nảy sinh suy nghĩ muốn gặp nhạc phụ. Nhạc phụ làm quan nhiều năm như vậy mà chưa từng về đây lần nào, lần này nhạc phụ vào kinh, vì tương lai con cháu nên ai cũng muốn được vào kinh gặp nhạc phụ.
Tuyết Mai: - Dẫn con cháu theo chung?
Khương Thăng gật đầu:
- Mặc dù chuyện con cháu Đổng gia ở lại nhà nhạc phụ không truyền ra ngoài, nhưng vẫn có rất nhiều người biết chuyện này, dẫn con cháu theo tới đó, lỡ may được ở lại thì sao!
Khương Vương thị cau mày:
- Khương Đốc nhà mình thì sao?
Khương Dũng ho khan một tiếng, Khương Vương thị ngậm miệng lại, bà ta chỉ sợ có nhiều người được ở lại thôi mà!
Tuyết Mai nói:
- Mẹ à, Khương Đốc là cháu ngoại ruột.
Người cùng tộc và cháu ngoại ruột vẫn khác nhau chứ.
Khương Thăng nói:
- Bọn họ đưa bạc cho ta là hy vọng ta nói vài câu dễ nghe với Chu tộc trưởng, vậy nên ta không nhận bạc.
Tuyết Mai nhướng mày:
- Ta nói mà, bảo sao đột nhiên bọn họ đều muốn đi Kinh Thành, hóa ra là Chu tộc trưởng có ý định cho người tới Kinh Thành, đúng không?
Khương Thăng gật đầu:
- Lần này nhạc phụ thăng quan mang ý nghĩa khác hẳn, tộc trưởng muốn phái vài tộc nhân vào kinh chúc mừng.
Tuyết Mai: - Đây là chuyện trong tộc Chu thị, chúng ta không xen vào được. Chu tộc trưởng sẽ tự sắp xếp ổn thỏa.
Khương Thăng cũng không tính xen vào, y làm con rể nhưng chưa từng giúp đỡ nhà nương tử được chuyện gì, ngược lại luôn chiếm lợi từ nhà nương tử, vậy nên y không có mặt mũi nào nhúng tay vào chuyện của tộc Chu thị.
*****
Kinh Thành, Chu Thư Nhân về tới phủ, Trúc Lan ngạc nhiên:
- Em cứ tưởng tới khuya anh mới về chứ!
Chu Thư Nhân thay quan phục ra, nói:
- Anh cũng tưởng đêm nay phải ở lại Hộ bộ đấy!
- Vậy sao hôm nay anh lại về đúng giờ?
- Tiêu đại nhân nói hôm nay là ngày đầu tiên anh nhậm chức, mà cũng lâu rồi quan viên ở Hộ bộ không được về nhà, thế là hôm nay cho mọi người về hết.
Trúc Lan nhận lấy quan phục rồi đưa cho Tống bà tử:
- Mang đi giặt sạch đi.
Làm việc cả ngày, trên quan phục toàn là mùi mồ hôi.
Chu Thư Nhân thay quần áo xong thì cảm thấy như mình được sống lại:
- Buổi sáng tiến cung, vào cung rồi thì phải cuốc bộ nên đổ mồ hôi hơi nhiều.
- Điều kiện ở Hộ bộ thế nào?
Lúc ở Tân Châu, nha phủ Tân Châu không thiếu băng để dùng.
Chu Thư Nhân cười nói:
- Có lẽ điều kiện ở Hộ bộ đứng đầu Lục bộ luôn đấy, băng trong phòng chưa từng bị thiếu.
Trúc Lan: - Vậy hôm nay đi Hộ bộ, anh có cảm giác thế nào?
- Bây giờ Hộ bộ thiếu bạc, Hộ bộ rất nhiệt tình với anh, số bạc cần bù vào quốc khố hiện nay rất lớn, tiền trợ cấp quân đội và lũ lụt đè nặng trên đầu, bầu không khí ở Hộ bộ rất áp lực vì sợ bị giáng tội, tạm thời thì thấy rất đoàn kết, chưa nhìn ra gì khác.
Trúc Lan nói một câu thấm thía:
- Mặc dù không làm khó nhưng lại quá nhiệt tình, giống như anh có thể giải quyết được vấn đề này vậy, đây là muốn đẩy anh lên trước chứ gì, nếu anh có thể nghĩ ra cách thì còn đỡ, không nghĩ ra được thì sau này khó có uy tín ở Hộ bộ.
Chu Thư Nhân cũng biết rõ điều này, nói:
- Thật ra không chỉ Hộ bộ mà Hoàng Thượng cũng đặt kỳ vọng rất nhiều vào anh, đúng là anh tự chơi mình một vố lớn rồi.
Trúc Lan hiểu chồng mình tới mức nào chứ, giọng điệu và dáng vẻ trêu đùa này:
- Nghĩ ra cách rồi sao?
Chu Thư Nhân cười cong mắt:
- Anh biết ngay là bà xã hiểu anh nhất.
Trúc Lan tò mò:
- Cách gì thế?
Cô cũng từng thử nghĩ cách cho Chu Thư Nhân, nhưng nếu không phải hiệu quả chậm thì là không thực tế. Hai ngày qua cô cảm thấy mình sắp rụng sạch tóc rồi, vậy nên vô cùng tò mò với biện pháp của Chu Thư Nhân.
Chu Thư Nhân thấy Tống bà tử đã trở lại, bèn nói:
- Ăn cơm đi, anh đói bụng rồi.
Từ khi đến Kinh Thành, cả gia đình lại tụ họp ăn cơm cùng nhau. Cả ngày hôm nay Xương Liêm chỉ nghĩ tới cha:
- Cha ơi, ngày đầu tiên nhậm chức, Hộ bộ thế nào ạ?
Chu Thư Nhân: - Khá tốt, con không phải lo tới chuyện của cha, con chỉ cần giải quyết tốt chuyện của mình là được rồi.
Xương Liêm thở dài, chênh lệch quá lớn. Hắn chỉ là Thứ cát sĩ, lại còn không có phẩm cấp, ba năm sau thi lại lần nữa mới được phong quan. Hắn nhịn không được nghĩ không biết đến bao giờ mình mới leo lên tới Tứ phẩm đây, còn ngưỡng Tam phẩm thì bây giờ hắn chưa dám mơ tới!
Dung Xuyên đang tính mở miệng nhưng cuối cùng lại thôi, vẫn nên tập trung ăn cơm thì hơn, người tài giỏi như thúc thúc thì làm gì cần hắn phải lo lắng chứ!
*****
Hôm sau, Chu Thư Nhân tới Hộ bộ, Xương Liêm và Dung Xuyên tới Hàn Lâm Viện, mấy đứa Minh Vân thì tới thư viện, ngoài hai thằng nhóc Xương Trung và Minh Huy thì trong nhà chỉ còn nữ nhân với nhau. Trúc Lan gọi bốn đứa con dâu tới:
- Hôm nay gọi các con tới đây là vì chuyện quản gia.
Từ ngày tướng công càng ra dáng đại ca thì Lý thị cũng có giác ngộ mình là đại tẩu, thị nên là người lên tiếng đầu tiên:
- Mẹ, không phải luôn là tiểu muội quản gia hay sao?