Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 741

Sau vách tường hoàng cung, lần này Chu Thư Nhân tiến cung có cảm giác khác hẳn những lần trước. Lần đầu là hưng phấn hồi hộp, lần thứ hai thong dong hơn rất nhiều, những lần tiếp theo thì bình tĩnh, còn bây giờ lại cảm nhận được gánh nặng trên vai. Hộ bộ quản lý tài chính, trách nhiệm khá là nặng nề! Chu Thư Nhân nhìn Tiêu đại nhân đi phía trước, Tiêu đại nhân đã qua sáu mươi tuổi, nhưng so với mấy vị Thượng thư ở các khác thì trông Tiêu đại nhân có vẻ già hơn, khóe mắt hằn nhiều nếp nhăn nhất.

Chẳng mấy chốc đã tới chính điện, Tiêu đại nhân dẫn Chu Thư Nhân vào chính điện, Tiêu đại nhân cất giọng nói:

- Tham kiến Hoàng Thượng.

Chu Thư Nhân cũng nối gót theo sau:

- Tham kiến Hoàng Thượng.

Tâm trạng của Hoàng Thượng đang rất tốt, nói:

- Hai vị ái khanh bình thân.

Tiêu đại nhân đứng dậy đưa sổ sách sang:

- Hoàng Thượng, đây là sổ sách quốc khố tháng này.

Hoàng Thượng nhìn chồng sổ sách ở góc bàn, ngài cũng không muốn xem. Thật ra dù không xem nhưng ngài vẫn nắm rõ tình hình tài chính trong quốc khố, ừm, ai bảo trong quốc khổ chỉ có tí bạc chứ:

- Đặt ở đây đi!

Tiêu đại nhân thở phào nhẹ nhõm, đúng là trong quốc khố không còn nhiều bạc, lão đã lôi ra hết vốn liếng còn lưu giữ trong đó rồi, nhớ tới mấy cuốn tấu chương xin bạc, lão lại thấy đau đầu:

- Hoàng Thượng, Hộ bộ thật sự hết bạc rồi.

Ngày nào cũng than nghèo!

Thái Tử im lặng, trong quốc khố chỉ còn chưa tới hai trăm nghìn lượng bạc, đúng là cạn kiệt rồi. Số bạc này là khoản dự phòng cho bất cứ tình huống nào.

Hoàng Thượng gõ lên bàn, nhìn Chu Thư Nhân vẫn luôn đứng im:

- Chu ái khanh có lời gì muốn nói không?

Trong lòng Chu Thư Nhân đã chuẩn bị sẵn tinh thần rằng Hoàng Thượng sẽ gọi mình, vì vậy anh rất bình tĩnh:

- Thần vừa mới nhậm chức nên chưa đủ hiểu biết về Hộ bộ, vậy nên thần không dám kết luận điều gì. Xin Hoàng Thượng cho thần thời gian mấy ngày để thần làm quen với Hộ bộ.

Mặc dù là Hoàng Thượng hỏi, nhưng có Hộ bộ thượng thư ở đây, anh không dám vượt mặt cấp trên đâu, đây là chuyện tối kỵ! Cũng may anh chưa hiểu biết nhiều về Hộ bộ, nói như vậy cũng không sai!

Hoàng Thượng cũng không thất vọng, đây mới là Chu Thư Nhân, cẩn thận tỉ mỉ:

- Đúng là nên cho ái khanh nhanh chóng làm quen với Hộ bộ mới phải.

- Thần tạ ơn hoàng thượng.

Hoàng Thượng lại nói với Tiêu đại nhân:

- Giang Nam mưa to không ngớt, tấu chương xin bạc đã đùn đẩy nhiều rồi, khanh nghĩ cách trích một trăm ngàn lượng bạc ra đi.

Đầu óc Tiêu đại nhân choáng váng:

- Mười ngàn lượng ạ?

- Là một trăm ngàn lượng.

Trước mắt Tiêu đại nhân tối sầm lại:

- Hoàng Thượng ơi, thật sự không phải thần muốn than vãn, nhưng từ cấp thấp tới cấp cao trong Hộ bộ đã lâu không về nhà rồi, bây giờ chỗ nào cũng cần bạc, nhưng thần thật sự không kiếm ra được!

Hoàng Thượng vỗ vai Tiêu đại nhân:

- Trẫm tin khanh có thể nghĩ ra cách mà.

Chu Thư Nhân nhìn dáng vẻ thất vọng với cuộc đời của Tiêu đại nhân, im lặng, đây là cuộc sống của anh trong tương lai!

Trái tim Tiêu đại nhân rướm máu, một trăm ngàn lượng đó, mà khoản bạc dự phòng trong quốc khố lại không thể động vào, đã thế quân đội còn sắp hồi kinh, bạc trợ cấp là thứ quan trọng không thể thiếu, thêm chuyện lũ lụt ở Giang Nam liên quan tới người dân, lão nhịn không được vò đầu:

- Thần, thần lĩnh chỉ.

Hoàng Thượng lặng lẽ dời tầm mắt đi, những năm qua Tiêu Thanh cũng vất vả, chỉ là vẫn chưa đến lúc để lão rời đi!

Ra khỏi hoàng cung, Chu Thư Nhân nhìn Tiêu đại nhân, Tiêu đại nhân đang bẻ ngón tay tính toán:

- Lại sắp tới ngày phát bổng lộc rồi.

Chu Thư Nhân thở dài trong lòng, công việc Hộ bộ này đúng là vừa khổ vừa áp lực, vậy nên nếu muốn cuộc sống sau này dễ chịu hơn thì phải tìm cách kiếm tiền thôi!

*****

Hộ bộ, Tiêu đại nhân giấu cảm xúc vào trong rồi xuống xe ngựa, dẫn Chu Thư Nhân giới thiệu với từng người: Hộ bộ tả thị lang - Khâu đại nhân, năm nay năm mươi tuổi, lớn hơn Chu Thư Nhân vài tuổi. Sau đó lại gặp rất nhiều thị lang khác, rồi Tiêu đại nhân đi làm việc của mình.

Khâu đại nhân dẫn Chu Thư Nhân đi giới thiệu:

- Ở Hộ bộ có rất nhiều phòng, tạm thời không thể biết được đầy đủ. Chờ tới lúc báo cáo rồi làm quen cũng không muộn, ngài sẽ làm việc cùng ta trong gian phòng này.

Dù Hộ bộ cạn bạc nhưng lại được trang trí không tồi, phòng ốc cũng thoáng đãng. Chu Thư Nhân nói:

- Ta mới tới Hộ bộ nên không hiểu biết nhiều lắm về nơi này, muốn xem vài tư liệu.

Khâu đại nhân chỉ vào giá sách, nói:

- Trên đây toàn là tư liệu của Hộ bộ, được xếp phân loại dựa theo các phòng. Nếu ngài muốn xem cái gì thì tìm theo phân loại là được, nếu muốn biết chi tiết tỉ mỉ hơn thì ngài cần tới các phòng để tìm. Ta vẫn còn sổ sách cần tính toán, ta xin phép đi làm việc trước.

Chu Thư Nhân cảm ơn rồi nói:

- Ngài cứ làm việc của mình trước đi.

Khâu đại nhân cũng không khách sáo vì ông ta bận thật, ông ta rút ra được thời gian dài như vậy để đi với Chu Thư Nhân đã là chuyện rất khó rồi.

Chu Thư Nhân tìm tư liệu là tìm có mục đích, Tang phạt bộ* của Hộ bộ là bộ môn được kéo dài từ tiền triều cho tới nay, chuyên quản lý tài sản mà quan phủ tịch thu. Đừng thấy quan viên trong bộ môn ấy chỉ có đại sứ và phó sứ mà nhầm, dù chỉ có Cửu phẩm nhưng lại quản lý rất nhiều tài chính. Lúc Chu Thư Nhân còn chưa nhậm chức, ngoài miệng anh bảo chờ nhậm chức rồi mới động não, nhưng thật ra trong lòng lại biết rõ vấn đề sớm muộn gì mình cũng phải đối mặt khi tới Hộ bộ, vậy nên sau khi hiểu biết sơ sơ về Hộ bộ, anh đã nhắm trúng phòng này.

(*Tang phạt bộ: Bộ môn quản lý tang vật tịch thu được.)

Chu Thư Nhân lấy ghi chép của năm ngoái ra, giấy tờ tài chính chi tiết nằm ở Tang phạt bộ. Nơi này chỉ có tổng kết thống kê số lượng, bạc thu được từ xét nhà đã sung vào quốc khố và tiêu hết rồi, bây giờ chỉ còn lại vật phẩm.

Sổ sách của Tang phạt bộ rất nhiều, được xếp theo năm. Chu Thư Nhân xem từng năm từng năm, sau đó ghi lại tổng số của từng năm. Chờ đến khi xem xong hết, Chu Thư Nhân xem lại tỉ mỉ số liệu mình đã ghi chép. Đây là tổng số, anh còn phải đi xem trong số này đã được xử lý bao nhiêu, còn dư lại bao nhiêu.

Chu Thư Nhân ngẩng đầu nhìn Tả thị lang, ông ta còn đang cúi đầu kiểm tra đối chiếu nên anh cũng không làm phiền. Anh đứng dậy đi ra ngoài, anh muốn đi một vòng Hộ bộ, vừa rồi chỉ tham quan sơ sơ, hôm nay là ngày đầu tiên nhậm chức, anh không vội.

Tiêu đại nhân nghe báo cáo xong cũng không thèm ngẩng đầu lên, chỉ ra hiệu là đã biết:

- Ngươi không cần lén đi theo.

- Vâng ạ.

Tiêu đại nhân chờ người ra ngoài rồi mới ngẩng đầu lên, lão hi vọng Chu Thư Nhân thật sự có thể kiếm ra bạc, mắt nhìn sổ con trên bàn, tim lại thấy đau rồi, cả đống này toàn là sổ con đòi bạc!

Chu Thư Nhân ghi nhớ vị trí các bộ môn của Hộ bộ, lại làm quen và nhớ kỹ vài quan viên rồi mới trở về.

Khâu đại nhân ngẩng đầu nhìn thoáng qua rồi cười, sau đó lại cúi đầu. Nếu nói ông ta không thấy mâu thuẫn với Chu Thư Nhân thì là giả, nhưng ngóng trông Chu Thư Nhân mau tới để chia sẻ áp lực cũng là thật. Chu Thư Nhân được Hoàng Thượng coi trọng, Tiêu đại nhân mà lên chức thì ai sẽ ngồi vào vị trí của Hộ bộ thượng thư đây? Nhưng Chu Thư Nhân tới Hộ bộ, ông ta cũng bớt gặp nguy cơ hơn, bây giờ chỗ nào cũng cần tiền, nếu phương Nam thật sự xảy ra lũ lụt mà Hộ bộ không lấy ra được tiền thì sẽ bị giáng tội, Tiêu đại nhân không sao chứ ông ta thì khó mà nói. Tâm trạng của Khâu đại nhân vô cùng phức tạp, không tập trung xem sổ sách trước mặt nổi, ông ta thật sự hâm mộ Chung đại nhân!

*****

Chu phủ, Trúc Lan gặp mặt Diêu Dao, cho nha hoàn trong phòng lui xuống. Trúc Lan nói với vẻ hơi kinh ngạc:

- Nhà ta vào kinh nhiều ngày rồi, ta cứ tưởng Diêu tiểu thư sẽ tránh mặt chứ, không ngờ ngươi lại đích thân tới cửa.

Diêu Dao nói:

- Ta và tướng công cũng gặp nhiều chuyện khó xử, ngày tướng công gặp được đại nhân, tới đêm đã uống nhiều hơn hai ly, thật ra ta vẫn luôn muốn tới gặp phu nhân, chỉ là chưa tới thời điểm thích hợp thôi.

Sau khi thương lượng một hồi với tướng công thì Diêu Dao mới dám tới chuyến này.

Trúc Lan cười nói:

- Ngươi có thể tới là ta vui rồi, bây giờ ngươi đã thành thân, vậy thì ngươi tính xử lý sản nghiệp từng nhờ Chu phủ đặt mua như thế nào?

Diêu Dao đứng dậy hành lễ:

- Vẫn phải làm phiền Chu phủ rồi.

Diêu Dao không cho rằng thành thân rồi thì mọi chuyện sẽ thuận lợi hơn. Đây là một đường lui, nhất định phải giữ lại cho bằng được đường lui này.

Trúc Lan mỉm cười đáp lại: - Được.

Diêu Dao cũng không ở lại quá lâu, hàn huyên thêm vài câu rồi chào tạm biệt.

Trúc Lan nhìn theo bóng lưng của Diêu Dao, chờ Tống bà tử tiễn người rồi quay lại, nói:

- Trông sắc mặt nàng ta và giọng điệu khi nhắc tới Thi Khanh thì có vẻ hai người này chung sống hài hòa.

Tống bà tử trả lời:

- Diêu nhị tiểu thư là người thông minh suy nghĩ thấu đáo, Thi Khanh công tử cũng là người biết tính xa.

Nếu hai người họ không chung sống hài hòa mới là lạ đấy!

Bình Luận (0)
Comment