Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 740

Xương Trung hào hứng:

- Ta biết ngay là nhị chất tử rất nghĩa khí mà.

Nó vội vàng trèo xuống ghế dựa rồi chạy tới bên cạnh Minh Đằng, giật túi tiền của Minh Đằng xuống!

Minh Đằng túm chặt túi tiền:

- Tiểu thúc thúc?

Xương Trung cười tủm tỉm, nói:

- Có phúc cùng hưởng mà. Ngươi xem, túi tiền của thúc thúc chỉ có mấy đồng bạc lẻ thôi, kém xa túi tiền của ngươi, phải cùng hưởng đó!

Ừm, nó không nói dối, quả thật là trong túi chỉ còn mấy đồng tiền lẻ.

Minh Thụy cười ngặt nghẽo:

- Tiểu thúc thúc nói đúng đấy.

Đáng đời, ai bảo Minh Đằng thích đếm bạc khoe khoang làm chi, lại còn đếm trước mặt tiểu thúc thúc không chỉ một lần, tiểu thúc thúc ghi thù chuyện này lâu rồi!

Minh Đằng trợn to mắt, đây là bạc hắn tiết kiệm được, bộ hắn dễ dàng lắm sao, đây là số bạc lén mẹ để tích cóp đó!

Xương Trung buông tay ra, nói:

- Ôi, thời gian không còn sớm nữa, ta cũng nên về rồi, nhất định cha đang chờ ta về sân!

Minh Đằng: "..."

Hắn sợ ông nội, run rẩy cởi túi tiền ra, sau đó nổi giận:

- Minh Thụy, đệ còn có nhiều bạc hơn ta, vậy mà đệ còn mặt dày thò tay xin hả?

Mắt Xương Trung sáng rực lên, tam chất tử chưa từng lấy bạc ra đếm, nhìn túi tiền cũng xẹp lép, không ngờ còn giàu hơn nhị chất tử nữa:

- Có phúc cùng hưởng!

Ngoài cửa thư phòng, Chu Thư Nhân và Minh Vân đứng ở cửa. Minh Vân vừa nghe tiếng đã tưởng tượng được tình huống trong thư phòng rồi, nhịn không được bật cười.

Chu Thư Nhân nghe thấy tiếng cười, nói:

- Cháu nên cười nhiều hơn.

Đừng có xụ mặt cả ngày nữa, đến người làm ông nội như anh còn thấy khó chịu. Chắc vì người anh tiếp xúc đều là kẻ mặt cười nhưng trong lòng nham hiểm, vẫn là mấy người hai mặt như thế nhìn vừa mắt hơn!

Minh Vân sửng sốt, mím môi:

- Tôn nhi sợ không đủ khiến mấy đứa Minh Đằng sợ.

Chu Thư Nhân vỗ vai cháu trai trưởng, nói:

- Chơi bọn chúng mấy vố là chúng tự động sợ thôi, cháu nhìn tiểu thúc thúc của cháu đi, sau bài học lần này, chắc chắn Minh Đằng và Minh Thụy sẽ nhớ rất lâu.

Mặc dù cháu trai trưởng bày gương mặt lạnh tanh cũng có hiệu quả, nhưng anh vẫn thích cách gài người ta vào bẫy hơn, nhất là khi đối phương biết rõ anh đang chơi họ nhưng họ lại không thể làm gì được anh!

Minh Vân: - ...Tôn nhi đã học được rồi.

Trong thư phòng, túi tiền của Minh Thụy và Minh Đằng xẹp lép!

Xương Trung và Minh Huy hí hửng vỗ tay:

- Minh Huy à, ta phải về sân chính, có phải con cũng nên về rồi không.

Minh Huy cảm thấy, trên thế giới này chỉ có tiểu thúc thúc là đối xử với nó tốt nhất thôi. Xương Trung nắm tay Minh Huy, Minh Huy rất nghe lời nó, vậy nên tất nhiên nó sẽ đối xử tốt với Minh Huy, sau này có chuyện gì tốt cũng dẫn Minh Huy theo.

Trong mắt Chu Thư Nhân toàn là ý cười, con trai tinh ranh thế này chắc chắn là giống anh. Anh mở cửa thư phòng ra, nắm bàn tay mũm mĩm của con trai:

- Cha tới đón con.

Con trai vừa mới ức h**p mấy đứa cháu trai rồi, thôi thì hôm nay anh tạm tha mấy đứa nó, không kiểm tra chuyện học hành nữa.

Xương Trung cười cong mắt, nụ cười ngọt ngào: - Cha.

Minh Đằng và Minh Thụy vội vàng đứng dậy: - Ông nội.

Minh Vân cũng bước tới, thấy ông nội cười tủm tỉm thì cũng nhếch môi cười một cái, nhưng khi Minh Đằng và Minh Thụy nhìn thấy cảnh này thì hốt hoảng, đại ca bị làm sao vậy? Có phải muốn xử bọn chúng nữa rồi không?

Ý cười trong mắt Chu Thư Nhân càng nhiều hơn, dắt tay con trai bước ra khỏi thư phòng. Chuyện của đám cháu, anh mặc kệ, không xía vào!

Xương Trung hí hửng đi theo cha, còn vung vẩy túi tiền nhỏ.

Chu Thư Nhân dừng bước lại, mở túi tiền của thằng bé, trút tiền bạc trong túi ra, chỉ chừa lại số lượng ban đầu, cất bạc vào rồi nói:

- Con còn nhỏ lắm, giữ nhiều bạc vậy thì nặng quá, thôi để cha cất giúp con trước nhé, cũng để mẹ con không phát hiện ra, mẹ con không cho con giữ nhiều bạc như thế đâu.

Xương Trung chớp mắt, lời cha nói không có vấn đề, nhưng không hiểu sao khi nhìn túi tiền của cha, nó lại cảm thấy có gì đó không thích hợp?

Chu Thư Nhân buộc chặt túi tiền, anh cất giúp con trai, ừ, là cất giúp thôi!

*****

Hôm sau, Chu Thư Nhân dẫn mấy đứa Minh Vân tới thư viện Chung Tú. Chuyện nhập học thư viện rất thuận lợi, mấy đứa Minh Vân đều có trình độ không tồi, từ viết chính tả đến giải thích đều khá tốt. Đối mặt với câu hỏi của mấy vị tiên sinh, bọn chúng vẫn có thể đối đáp trôi chảy.

Chu Thư Nhân cũng ngồi nghe suốt một tiết học, vì nhập học cần hỏi thăm mấy thứ như hộ tịch, ngoài ra thư viện Chung Tú còn cần Cử nhân làm người bảo đảm nên dù Chu Thư Nhân có muốn khiêm tốn cũng không được. May mà Chu Thư Nhân còn chưa nhậm chức, diện mạo bình thường, lại mặc quần áo giản dị nên cũng không thu hút sự chú ý của người khác. Chu Thư Nhân từ chối viện trưởng giới thiệu mình với người khác, thuận lợi tham gia hết một tiết học.

Buổi tối, đám cháu trai tan học về nhà. Ăn bữa tối xong, Chu Thư Nhân dẫn chúng tới thư phòng, tranh thủ mấy ngày còn ở nhà để dạy dỗ nhiều hơn.

*****

Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã tới ngày Chu Thư Nhân đi nhậm chức, cuối cùng Chu Thư Nhân cũng phải mặc bộ quan phục Hộ bộ thị lang lên người. Ngày đầu tiên nhậm chức chỉ là đi điểm danh, xe ngựa tới cổng lớn bên ngoài Hộ bộ.

Chu Thư Nhân vừa xuống xe ngựa đã cười hết nổi, lúc này ngoài cổng Hộ bộ có vài vị đứng chờ sẵn rồi, đợi anh vừa xuống xe ngựa là vô cùng nhiệt tình, trái một câu:

- Cuối cùng Chu đại nhân cũng tới rồi.

Phải một câu:

- Đại nhân, mời vào trong, Thượng thư đại nhân đang chờ ngài đấy!

Chu Thư Nhân đứng ở cổng, sờ tóc, nói với vẻ hậm hực:

- Mời các vị!

Đương nhiên mấy vị Hộ bộ đại nhân cũng chú ý tới hành động của Chu đại nhân, không nỡ nhìn thẳng, bọn họ nhớ tới lúc Chung đại nhân rời khỏi Hộ bộ cũng từng sờ tóc của mình!

Chu Thư Nhân nhìn mấy vị đại nhân phía sau, anh phát hiện, vừa so sánh là thấy ngay tóc anh nhiều hơn hẳn!\

*****

Trong hoàng cung, hôm nay tâm trạng Hoàng Thượng không tồi:

- Lát nữa Hộ bộ thượng thư sẽ dẫn Chu Thư Nhân tiến cung đúng không!

Thái Tử cũng cười nói: - Vâng ạ.

Hoàng Thượng vuốt râu:

- Thời gian trôi chậm quá đi!

Trong lòng Thái Tử rối rắm, vừa mong Chu Thư Nhân nhậm chức, lại vừa mong thời gian trôi qua chậm một chút. Đại quân sắp về tới Kinh Thành mà triều đình còn chưa kiếm đâu ra bạc để trợ cấp!

Hoàng Thượng ra hiệu cho Liễu công công lui ra, chờ đến khi chỉ còn Thái Tử thì nói:

- Đã xếp người mua tòa nhà chưa?

Thái Tử gật đầu:

- Đã sắp xếp xong rồi ạ.

*****

Hộ bộ, Chu Thư Nhân gặp được Hộ bộ thượng thư - Tiêu đại nhân:

- Hạ quan ra mắt Thượng thư đại nhân.

Tiêu đại nhân vuốt chòm râu lưa thưa, nói:

- Chu đại nhân đến Hộ bộ là may mắn của nơi này, lão phu chờ đại nhân đã nhiều ngày rồi.

Chu Thư Nhân nhìn Tiêu đại nhân, anh có hiểu biết sơ sơ về quan viên ở Hộ bộ, vị Hộ bộ thượng thư Tiêu đại nhân này quản lý quốc khố đã sắp mười mấy năm, có thể ngồi vững vàng ở vị trí này tận mười mấy năm tức là thân tín của Hoàng Thượng:

- Hạ quan không dám nhận lời nói của đại nhân, hạ quan có thể vào Hộ bộ là may mắn của hạ quan!

Tiêu đại nhân cười tủm tỉm, lão không quan tâm Chu Thư Nhân có đang nói thật lòng hay không, chỉ cần lão xem nó là lời chân thành là được:

- Hộ bộ chúng ta là công việc liên quan đến tiền bạc, ta là người thẳng tính, bây giờ Hộ bộ đang thiếu người, thời gian cũng muộn rồi, bản quan dẫn ngươi tiến cung.

Chu Thư Nhân thấy Tiêu đại nhân ôm một chồng sổ sách, mà tấm lưng của Tiêu đại nhân lại hơi cong, cứ như đang ôm thứ gì đó rất nặng vậy, Chu Thư Nhân lặng lẽ vươn tay ra:

- Để hạ quan cầm cho.

Tiêu đại nhân cười tủm tỉm: - Được.

Đồng thời trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, lão vẫn luôn không dám giao đống sổ sách này lên, cứ mong ngóng tới ngày Chu Thư Nhân nhậm chức, cuối cùng hôm nay cũng giao mấy thứ này lên được rồi!

Chu Thư Nhân nhìn sổ sách trong tay, lại nhìn Tiêu đại nhân, anh vừa nhận sổ sách là lưng Tiêu đại nhân ưỡn thẳng ngay, bước nhanh về phía trước, Chu Thư Nhân âm thầm trợn mắt.

Xe ngựa chạy về hướng hoàng cung. Tiêu đại nhân nhìn Chu Thư Nhân ngồi đối diện, nhịn không được nhớ tới lúc Hoàng Thượng giữ lão lại nói chuyện riêng có bàn về Chu Thư Nhân. Lão nhìn ra được Hoàng Thượng đánh giá rất cao về Chu Thư Nhân, sau này cùng làm việc ở Hộ bộ, để lão xem bản lĩnh của Chu Thư Nhân như thế nào!

 

Bình Luận (0)
Comment