Sảnh trước Uông phủ, lúc Chu Thư Nhân đến thì Uông lão gia đã chờ sẵn rồi. Uông lão gia cười nói:
- Nghe Uông Cự nhắc nhiều lần khiến lão phu luôn mong ngóng được gặp Chu đại nhân, cuối cùng hôm nay cũng được gặp người thật rồi, mời Chu đại nhân ngồi.
Chu Thư Nhân không ngồi xuống, ngược lại chào hỏi lần nữa:
- Chu mỗ còn phải cảm ơn đại nhân đã giúp đỡ, xin đại nhân nhận của Chu mỗ một lạy.
Uông lão gia vuốt râu nhận, sau đó cười nói:
- Ngươi cũng giúp đỡ Uông Cự rất nhiều, đây đều là chuyện nên làm. Huống chi hai phủ nhà chúng ta còn có quan hệ thông gia, đừng khách sáo nữa, mau ngồi xuống đi.
Lúc này Chu Thư Nhân mới ngồi xuống. Đừng thấy mặt mũi Uông lão gia hiền hành, lại còn hơi béo nên lúc lão gia tử cười rộ lên rất dễ khiến người khác cảm thấy có thiện cảm, nhưng anh biết rất rõ, lão gia tử nhắc tới chuyện anh giúp đỡ Uông Cự trước, cuối cùng mới nhắc tới quan hệ thông gia, có nghĩa đối với lão gia tử thì quan hệ thông gia chỉ xem như dệt hoa trên gấm, có thể giúp đỡ lẫn nhau mới là chuyện quan trọng nhất.
Chu Thư Nhân đi xe ngựa tới đây, vì nóng nên thấy hơi khát nước, trà được mời là trà lạnh, anh bưng chén uống trước một ngụm:
- Chu mỗ đã vào kinh, còn là lần đầu tiên tới thăm, nghe Uông Cự nói vài sở thích của ngài nên có mang theo vài món quà tới đây, mong ngài sẽ thích.
Uông lão gia là người thích chơi cờ, cũng xem như người si mê cờ, mở hộp ra đã thấy một cuốn sách dạy chơi chờ:
- Đây là gì vậy?
Chu Thư Nhân nói:
- Đây là một cuốn sách dạy đánh cờ cổ, trong đó có rất nhiều ván cờ hiếm thấy. Chu mỗ không có bản gốc nhưng đây cũng là đồ hiếm, hi vọng có thể lọt vào mắt ngài.
Đây là anh soạn giá sách rồi tìm ra, sau đó cho người vẽ lại.
Uông lão gia nhanh chóng mở ra xem, híp mắt. Lão từng thấy cuốn sách dạy đánh cờ này rồi, trong kho của hoàng thất. Lúc Hoàng Thượng cầm xem thì lão thoáng thấy được, sau đó nhớ tới chuyện Hoàng Thượng thưởng rất nhiều thứ cho Chu Thư Nhân. Lão nhớ có nghe nhi tử nói qua, hình như có một lần Hoàng Thượng ban thưởng rất nhiều sách chép cho Chu Thư Nhân. Xem ra, còn cho Chu Thư Nhân một phần bản chép sách dạy đánh cờ!
Uông lão gia biết lai lịch của sách dạy đánh cờ này thì càng thích hơn:
- Lão phu rất thích, ngươi có lòng rồi.
Chu Thư Nhân: - Ngài thích là tốt rồi.
Còn có những món quà khác, toàn là mấy thứ bút mực, Uông phủ không thiếu những thứ này, nhưng mà mấy món Chu Thư Nhân chọn đều là hàng tốt, xem như có lòng.
Tới chiều, Chu Thư Nhân về nhà, đúng lúc Trúc Lan ngủ trưa mới dậy:
- Lâu vậy mới về, hàn huyên chuyện gì thế?
Chu Thư Nhân vừa rửa mặt vừa nói:
- Phần lớn là nói chuyện phiếm thôi, không nhắc gì tới chuyện trên triều đình. Cuối cùng anh chơi một ván cờ với ngài ấy, xong rồi cáo từ.
Trúc Lan thấy hơi tiếc nuối:
- Em cứ tưởng Uông lão gia sẽ nhắc nhở anh cái gì chứ!
Chu Thư Nhân lau mặt, nói:
- Chuyện ở Hộ bộ, Uông lão gia không nhắc thì anh cũng biết gần hết rồi. Còn mấy chuyện khác trên triều thì lão gia tử sẽ không nhắc tới, chắc là cho rằng có người đã nói với anh!
Anh còn chưa quên chuyện của Tề đại nhân, hôm nay Uông lão gia còn lấy nó ra đùa đấy!
Trúc Lan: "..."
Cô cũng nhớ tới Tề đại nhân, nhưng mà bọn họ thật sự không quen Tề đại nhân!
Chu Thư Nhân bỏ khăn xuống, cười nói:
- Anh thấy hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một lát, đi ngủ trước đây.
- Ừ.
Chu Thư Nhân về phòng thay quần áo, vừa xuống giường chưa bao lâu đã ngủ mất rồi.
*****
Thôn Chu gia, Tuyết Mai nhận được thư, lại còn là thư được gửi cấp tốc. Ban đầu còn tưởng là xảy ra chuyện gì rồi, vừa nhận được thư là đứng mở ngay luôn tại cửa. Chờ đọc thư xong thì đứng im tại chỗ một hồi vẫn không nhúc nhích.
Khương Mâu lo lắng:
- Mẹ ơi, mẹ sao thế?
Tuyết Mai tỉnh táo lại rồi cười ra tiếng, kéo tay con gái tới nắm chặt:
- Chuyện vui, chuyện vui lớn, ông ngoại con thăng quan rồi, bây giờ là Hộ bộ thị lang, là quan Tòng tam phẩm ở Kinh Thành!
Thị vừa nói xong thì cảm thấy đầu choáng váng, k*ch th*ch quá chừng. Từ sau khi cha làm quan, thị rất để ý chuyện phẩm cấp quan viên, cũng vì thế mà tìm hiểu nhiều hơn, biết Tứ phẩm xem như là ranh giới trên con đường làm quan, cuối cùng cha thị cũng bước qua rồi.
Khương Mâu sửng sốt, rất nhanh đã tỉnh táo lại:
- Mẹ, chuyện lớn như vậy phải nói với tộc trưởng và cha chứ!
Tuyết Mai cười nói:
- Đúng, đúng, phải nói cho cha con.
Còn về tộc trưởng, chắc chắn cha mẹ đã gửi thư cho tộc trưởng.
Lúc Khương Thăng biết chuyện thì tin này đã lan khắp tộc Chu thị. Đây là chuyện vui lớn, tộc trưởng vừa nhận được thư đã cho đám tôn tử đi truyền tin rồi. Tuyết Mai và Khương Thăng bước nhanh về nhà, trên đường về có rất nhiều tộc nhân Chu thị biết tin tới chúc mừng. Tộc Chu thị hân hoan vui vẻ khiến những tộc khác họ khác tại thôn Chu gia hâm mộ chết đi được, nhưng mà nghĩ lại thì cũng cùng một thôn, tính ra vẫn có chút quan hệ, rất nhanh đã đè nén sự ghen tị trong lòng xuống.
*****
Buổi tối, ăn tối xong, Chu Thư Nhân và Trúc Lan cùng ngồi hóng gió bên ngoài. Buổi chiều Chu Thư Nhân đã ngủ một lát nên bây giờ vô cùng tỉnh táo:
- Lúc anh nói chuyện phiếm với Uông lão gia, lão gia tử có giới thiệu cho anh mấy thư viện không tồi, còn nhắc tới tư thục của tộc Uông thị.
Trúc Lan không quan tâm chuyện này:
- Anh chọn rồi hả?
- Ừ, lúc chưa tới Kinh Thành anh chỉ biết mấy thư viện thôi, lão gia tử đã nói không tồi thì chắc chắn không tồi, anh tính chọn thư viện Chung Tú.
Trúc Lan bèn hỏi: - Thư viện này có gì đặc biệt?
- Thư viện này nghiêm khắc hơn một chút, em cũng biết đấy, mấy đứa Minh Đằng, Minh Thụy, Minh Huy nhà mình bây giờ còn hơi nghịch ngợm, chọn thư viện nghiêm khắc một chút sẽ tốt hơn.
Trúc Lan im lặng, Chu Thư Nhân biết nói giảm nói tránh ghê, như vậy mà gọi là hơi nghịch à? Phải nói là Minh Đằng và Minh Huy nghịch như quỷ, Minh Thụy tập trung học hành hơn nhưng cũng là đứa thích quậy!
Chu Thư Nhân nghiêng đầu nói:
- Tư thục của tộc Uông thị cũng không tồi, rất nhiều người muốn vào đó học. Chỉ là con cháu nhà mình không thể tới đó học được, nếu đi thì nhà chúng ta sẽ mang ơn Uông gia, vậy nên đi thư viện sẽ tốt hơn.
Mang ơn người khác là thứ khó trả nhất, anh không muốn để bản thân và con cháu mắc nợ ai cả, dù sao nếu thư viện dạy không được thì vẫn còn anh mà! Chu gia cũng là nhà có Bảng Nhãn, Thám Hoa lang, Tiến sĩ chứ bộ!
Chu Thư Nhân hóng gió một lát, thấy con trai còn chưa về thì đứng dậy đi tới sân trước để đón con trai, tiện thể kiểm tra chuyện học hành của đám cháu trai luôn.
Sân trước, Minh Vân về đại phòng lấy sách, không có Minh Vân trong thư phòng khiến mấy thằng nhóc hưng phấn phát điên. Minh Đằng quăng bút sang một bên:
- Còn chưa chọn được thư viện mà, đại ca thật là, không thể để chúng ta nghỉ ngơi mấy ngày được sao?
Minh Thụy hoạt động cổ tay, nói:
- Mới tới Kinh Thành, ta còn chưa được dạo phố. Đại ca càng ngày càng độc tài, huynh ấy không ra ngoài thì chúng ta cũng đừng hòng được ra ngoài!
Minh Huy nước mắt lưng tròng:
- Các huynh làm ca ca như thế hả, ta còn chưa đủ tuổi đi thư viện mà, sao các huynh đọc sách còn kéo theo ta nữa!
Tình huynh đệ chạy đâu mất rồi?
Minh Đằng túm bím tóc của đệ đệ:
- Cái này gọi là huynh đệ ruột có họa cùng chia!
Xương Trung hoàn toàn là tới để hóng chuyện, dù sao đại chất tử cũng không dám nói gì nó, nó không sợ bộ mặt lạnh tanh kia của đại chất tử. Ừm, tiện thể xem vẻ mặt đau khổ của mấy đứa Minh Đằng. Thư phòng đúng là thú vị thật, bây giờ nghe thấy lời Minh Đằng nói, nó nghiêng đầu hỏi:
- Ngươi nói có họa cùng chia, vậy có phải nếu có phúc thì có cùng hưởng không?
Minh Đằng cảnh giác, đừng thấy tiểu thúc thúc còn nhỏ tuổi mà nhầm, hắn bị chơi cho mấy vố rồi:
- Ừm, đúng vậy.