Hàn Lâm Viện
Hai ngày nay Dung Xuyên không quá bận, chỉ cần biên soạn sửa chữa vài cuốn sách sử. Đây là công việc cần sự tỉ mỉ, Dung Xuyên thuộc tuýp người kiên trì và có thể ngồi yên một chỗ, nên không cảm thấy buồn tẻ.
- Dung Xuyên, có Thẩm thứ cát sĩ tìm huynh.
Dung Xuyên đặt bút xuống nhìn ra thì thấy Thẩm Dương đang đứng ngoài cửa. Hắn đứng dậy nói cảm ơn với Nhậm biên tu có cùng chức biên tu với mình. Dung Xuyên hơi cau mày bước ra khỏi phòng:
- Huynh tìm ta có chuyện gì không?
Thẩm Dương có cảm giác muốn quay đầu bỏ đi, nhưng nghĩ tới túi tiền cạn đã bị vét sạch của mình:
- Ta nghe nói ngươi tính mua nhà, đúng lúc ta cần bán nhà, ngươi có muốn đi xem không?
Bây giờ Dung Xuyên đã hết muốn mua nhà, bèn đáp:
- Không cần, cảm ơn.
Nói xong, Dung Xuyên lập tức xoay người quay vào phòng. Hắn thật sự không thích Thẩm Dương, từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Thẩm Dương là trong lòng hắn đã thấy không ưa. Làm việc chung ở Hàn Lâm Viện lâu như vậy nhưng vẫn không thay đổi được, ngược lại còn thấy không thích hơn.
Thẩm Dương siết chặt túi tiền. Hắn ta cũng không muốn tới tìm Trương Dung Xuyên, nhưng trong số những người hắn ta quen biết thì phần lớn là người không có khả năng mua được nhà. Lúc hắn ta biết chuyện Trương Dung Xuyên muốn mua nhà thì rất đố kỵ, một đứa con rể được nuôi từ bé cũng có nhiều tiền hơn cả hắn ta, lại càng hối hận vì hôm đó đã bỏ lỡ cơ hội cứu Ninh quốc công.
Thẩm Dương cau mày, rõ ràng tòa nhà của hắn ta không tồi, nhưng chẳng hiểu sao lại không có ai mua. Lâu thế rồi vẫn không thấy người nào tới xem nhà, trong túi hắn ta không còn mấy lượng bạc, cuộc sống càng ngày càng túng quẫn.
Trong hoàng cung, Thẩm Dương vừa đi tìm Dung Xuyên là Hoàng Thượng đã nhận được tin. Ngài không nhúng tay vào chuyện bán nhà của Thẩm Dương, ngài còn đang ngồi chờ xem ai sẽ là người mua nó đây. Tòa nhà này nằm trên đoạn đường tốt, từ diện tích tới kết cấu đều không tồi, nhưng lâu thế rồi vẫn chưa tống đi được.
Hoàng Thượng biết, phương pháp câu cá của ngài thất bại rồi. Hơn nữa kẻ đứng sau còn đang lợi dụng chuyện bán nhà để thử ngược lại thái độ của ngài đối với Thẩm Dương, thái độ mơ hồ đã khiến đối phương nảy sinh nghi ngờ.
*****
Chu phủ, Chu lão đại tới tìm cha thì thấy cha đang nằm nhắm mắt trên ghế bập bênh, hắn tưởng cha đã ngủ rồi, đang định xoay người bỏ đi thì nghe thấy:
- Lão Đại đấy hả, vào đi.
Chu lão đại vào phòng, trong phòng của cha mẹ mát mẻ thật. Ánh mắt hắn dừng lại ở chậu băng, ừm, số băng trong chậu khiến hắn thấy hâm mộ:
- Cha.
Băng chia cho các phòng đều có giới hạn. Đại phòng đông con, hơn nữa thể trạng lại giống hắn và nương tử không ít thì nhiều. Trong mấy đứa nhỏ, đến Ngọc Lộ cũng trông mũm mĩm hơn một chút. Đại phòng sợ nhất là cái nóng mùa hè, chỉ ước gì có thể đặt chậu băng trong phòng suốt cả ngày. Vậy nên đại phòng dùng băng hao nhất, sân chính thì tiết kiệm nhất. Mẹ không chịu lạnh được, tiểu đệ còn nhỏ nên cũng không thể chịu lạnh, cha thì buổi sáng đi nha môn, tóm lại sân chính mới dùng băng ít nhất. Âu cũng là do mấy năm nay hưởng thụ nhiều tạo thành thói quen, chứ hồi trước ở nông thôn chưa từng cảm thấy mùa hè khó chịu đựng được, sống xa xỉ rồi thì khó mà quay về cuộc sống tiết kiệm.
Chu Thư Nhân nhìn lão Đại, nói:
- Không phải ngươi tới để hưởng băng chùa đấy chứ!
Chu lão đại lắc đầu, đáp:
- Không có ạ.
Chu Thư Nhân: - À, vậy nói đi, có chuyện gì?
Chu lão đại nói:
- Thưa cha, cha thăng quan vào kinh, đây là chuyện vui lớn của nhà chúng ta. Có phải nhà chúng ta cần phải về quê tế tổ hay không?
Cha không quay về được, nhưng người là con trưởng như hắn thì có thể. Đối với chuyện tế tổ, hầu như luôn là hắn đi, hắn rất quen với lưu trình này.
Chu Thư Nhân đã nghĩ tới từ lâu, nói:
- Mấy ngày trước bận chuyện chuyển nhà vào kinh, bây giờ vào kinh rồi, cha tính qua mấy ngày nữa dàn xếp xong mọi chuyện rồi mới nói với ngươi. Lần này cha vẫn không thể về, vậy nên cần trưởng tử là ngươi quay về tế tổ.
Đột nhiên Chu lão đại sinh ra cảm giác mình nhiều chuyện rồi, chuyện lớn như tế tổ thì sao mà cha quên được:
- Cha, là con lắm miệng.
Chu Thư Nhân cười nói:
- Lão Đại à, cha không cảm thấy ngươi lắm miệng. Ngươi như thế này rất tốt, đây mới là trưởng tử trong nhà, ngươi phải tự tin hơn cho cha. Hôm nay chỉ có hai người chúng ta ở đây, cha vẫn luôn thấy rõ sự nỗ lực và thay đổi của ngươi trong mấy năm qua. Ngươi làm tốt lắm, sau này ngươi cứ tự tin đi làm đi, có cha ở sau chống lưng cho ngươi.
Suy cho cùng thì lão Đại vẫn thiếu sự tự tin!
Trong lòng Chu lão đại rất sợ cha, từ sau khi cha thay đổi, hắn rất sợ cha, mấy năm nay nỗi sợ ấy của hắn chưa bao giờ giảm bớt. Hôm nay nghe cha nói thế, cuối cùng sự sợ hãi trong lòng hắn tan biến đi, đây là cha hắn mà, là cha ruột đó:
- Cha, con sẽ không khiến cha thất vọng.
Chu Thư Nhân ngồi dậy, vỗ vai lão Đại đứng cạnh:
- Ừ, lần này ngươi sẽ về cùng Xương Trí.
Chu lão đại sửng sốt:
- Cha, cha muốn để Xương Trí ở lại quê quán sao?
- Không, nó phải về đây. Kinh Thành mới là nơi tốt nhất để tôi luyện một người, mấy năm nay nó không về quê, cũng nên cho nó về để thấy gia tộc thay đổi thế nào chứ, nó không đủ động lực để phấn đấu, đúng lúc về quê tế tổ có thể khiến nó tự mình cảm nhận được sự vinh quang này.
Chỉ có tự mình cảm nhận được, mới càng có động lực đi dốc lòng dốc sức để bảo vệ sự vinh quang đó!
Trong lòng Chu lão đại cảm động không nguôi, đây là cha, ra ngoài nỗ lực vì Chu gia, ở nhà còn phải nhọc lòng vì mấy huynh đệ bọn họ:
- Cha, mấy năm nay cha vất vả nhiều rồi.
Vừa làm ruộng vừa đi học để bước tới hôm nay, cha vất vả đủ đường.
Chu Thư Nhân không biết phải nói gì:
- Nhìn ngươi mà xem, sắp làm ông tới nơi rồi, mới thế mà đã muốn khóc là sao.
Mới nói có mấy câu đã đỏ mắt, sau đó Chu Thư Nhân im lặng. Ôi, Minh Vân cũng không nhỏ nữa, chuyện hôn nhân cũng quyết định rồi, qua thêm mấy năm là Chu lão đại phải làm ông nội, thế là anh thăng chức thành ông cố?
Suy nghĩ này khiến Chu Thư Nhân chẳng buồn nói tiếp, anh mới bao nhiêu tuổi đâu!
Chu lão đại ngượng ngùng:
- Cha, chỉ là con thấy thương cho cha thôi, mấy năm nay tóc cha bạc đi nhiều.
Chu Thư Nhân nhìn thoáng qua Chu lão đại với ánh mắt lạnh nhạt, chỉ vào cửa, sau đó nhắm mắt lại.
Thoáng cái Chu lão đại đã không cảm thấy nóng nữa, ánh mắt vừa rồi của cha nói rõ là đang chê hắn, trước sau thay đổi quá lớn, vậy là hắn lại nói sai cái gì rồi à?
Buổi tối ăn cơm, Chu Thư Nhân nhắc tới chuyện tế tổ, nhận tiện còn khen lão Đại khiến hắn tự tin hơn rất nhiều.
*****
Ngũ phòng, Xương Trí rất bất ngờ:
- Không ngờ cha lại bảo ta cùng về tế tổ.
Tô Huyên lại không cảm thấy ngoài ý muốn:
- Cũng lâu rồi chàng không gặp sư phụ, vừa khéo chuyến này về thăm.
Xương Trí nói với vẻ chịu thua:
- Mấy năm nay sư phụ đi chu du khắp nơi, chưa chắc ta về đã gặp được ông ấy đâu. Khoảng thời gian trước ta nhận được thư, ông ấy còn đang đi thưởng thức non sông đấy.
Tô Huyên bật cười:
- Sư phụ truyền lại học viện rồi, trên vai không còn gánh nặng nữa nên cuộc sống tiêu dao tự tại hơn.
Xương Trí nhớ tới thư và vài áng văn được gửi tới:
- Suy nghĩ thay đổi nên văn chương sư phụ viết cũng tiến bộ rất nhiều.
Tô Huyên: - Ta đi soạn hành lý cho chàng, ngày kia là chàng phải khởi hành với đại ca rồi.p
Xương Trí vươn tay chơi với nhi tử và nữ nhi:
- Nhắc tới mới nhớ, lâu rồi không về quê, không biết ở quê thay đổi nhiều thế nào nữa.
Tô Huyên nựng nhi tử và nữ nhi, nói:
- Nếu không phải hai con còn quá nhỏ thì ta thật sự muốn về cùng chàng. Ta muốn đi xem thôn Chu gia là vùng đất linh thiêng thế nào mà lại sinh ra được người tài giỏi như cha chồng.
Xương Trí cười nói:
- Chờ hai năm nữa, bọn nhỏ lớn hơn một chút, nàng theo ta về thi hương cũng không muộn.
Tô Huyên thật sự rất mong được tới thôn Chu gia:
- Được đó.
*****
Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã tới lúc tiễn hai người Chu lão đại và Xương Trí, lần này là Thận Hành đi chung. Trúc Lan cảm thấy thiếu hai đứa con trai mà trong nhà như vắng đi rất nhiều người vậy.
Chu Thư Nhân và Trúc Lan cùng tiễn hai đứa con trai lên xe ngựa. Chờ xe ngựa đi xa, Chu Thư Nhân cũng lên xe ngựa tới Uông phủ, hôm nay là ngày Uông đại nhân được nghỉ ngơi.