(*Bán thảm: ra vẻ mình là người đáng thương, là kẻ bị hại.)
Minh Thụy nhỏ giọng nói:
- Vừa nãy đệ thấy đại ca cười rồi.
Minh Đằng lập tức ngồi thẳng người lên, nhìn chằm chằm đại ca không chớp mắt. Khuôn mặt vẫn lạnh lùng như thường:
- Đệ nhìn lầm rồi.
Minh Thụy mới không nhìn lầm ấy, đại ca thật sự bật cười. Nó kéo Minh Huy chứng thực:
- Có phải huynh cũng thấy không?
Minh Huy gật đầu:
- Thấy rồi, đại ca thật sự cười đó.
Chi bằng không cười thì hơn, trông nghiêm mặt đã quen rồi, đột nhiên thấy đại ca cười mới thật dọa người!
Minh Đằng cảm thấy như bản thân đã làm mất một trăm lượng, vậy mà hắn lại bỏ lỡ, thật là đáng tiếc. Sau đó bỗng nhớ tới Minh Thụy học vẽ tốt nhất trong mấy người huynh đệ, bèn nói:
- Đệ vẽ ra cho ta xem đi!
Dứt lời, Minh Đằng liền cảm thấy có hơi lạnh sống lưng. Minh Thụy nhìn vào mắt đại ca, không dám, không dám đâu! Nó cũng không muốn bị đại ca giám sát đọc sách đâu, đau khổ quá mà!
Minh Vân: - Nhị đệ, đệ nói cái gì?
- Không, chưa nói gì hết!
Minh Huy bĩu môi, Nhị ca hèn quá!
Trong mắt Trúc Lan cùng Chu Thư Nhân cũng đều là ý cười, Trúc Lan nhìn đại gia đình cười cười nói nói:
- Thật tuyệt!
Chu Thư Nhân nắm lấy tay vợ dưới bàn: - Ừ.
Con trai út Xương Trung ngồi bên cạnh cha mẹ, liếc mắt một cái liền trông thấy cha mẹ đang nắm tay, Xương Trung vươn bàn tay mập ra:
- Mẹ, người đừng chỉ kéo tay của cha nữa, con trai cũng muốn.
Bỗng nhiên im lặng, mấy người Chu Lão Đại liếc nhau, thấy cha đã động đũa, đều cầm lấy đôi đũa cúi đầu ăn cơm. Trúc Lan cho rằng da mặt mình dày, cơ bản cho rằng mình đối mặt với cái gì cũng sẽ không biến sắc, nhưng bây giờ mặt của cô lại đỏ lên, thiệt tình!
Xương Trung cảm giác được ánh mắt của mẹ, cái đầu nhỏ nhanh chóng cúi đầu ăn thức ăn trong bát, trong lòng còn lẩm nhẩm: mẹ không cần nhìn chằm chằm con, không cần nhìn chằm chằm.
Khuôn mặt già của Chu Thư Nhân cũng đỏ lên, thả lỏng tay ra:
- Ăn cơm.
Cũng may, Trúc Lan vẫn coi như bình tĩnh, chốc lát đã khôi phục lại như thường, dù sao con cái cũng không dám hó hé gì mà!
*****
Ngày hôm sau, Chu Thư Nhân không đi thăm hỏi ai. Uông lão gia tử chưa có ngày nghỉ, bằng hữu của Nhiễm Chính, Chu Thư Nhân cũng không cần đi thăm hỏi. Quan viên hộ bộ mấy ngày này cơ bản đều ở trên hộ bộ không trở về nhà. Sáng sớm, đã có một bức thư được đưa tới cho Chu Thư Nhân!
Trúc Lan thấy sau khi Chu Thư Nhân đọc thư xong thì như rau xanh mất nước, hoàn toàn héo khô. Cô bèn cầm lấy bức thư đọc nhanh qua một lần, muốn an ủi nhưng lại không biết nên nói cái gì. Nói gì cũng đều đâm vào tim, chỉ có thể xoa xoa cái đầu có hơi ướt của Chu Thư Nhân. Lúc này mới sáng sớm đã ra nhiều mồ hôi như vậy!
Chu Thư Nhân thở dài một hơi:
- Chui đầu vào lưới, khoe khoang quá, kiểu mẫu của tự chôn sống mình!
- Ừ.
- Xem trong lời bức thư nói, đặc biệt thấy tiếc vì chờ sáu ngày nữa anh mới nhậm chức, còn nói hộ bộ rất hoan nghênh anh!
- Ừ.
- Còn nhắc tới Hộ Bộ Thị Lang trước đây, tức là Lại bộ thị lang Chung đại nhân Chung Cát hiện tại, rời khỏi hộ bộ vui vẻ rơi nước mắt!
Trúc Lan: “...”
Thì đúng là đáng vui thật! Tuy rằng thuyên chuyển đồng cấp, nhưng Lại bộ lại đứng đầu sáu bộ mang ý nghĩa khác. Hơn nữa quốc khố đang trong thời điểm cần tiền bạc thì rời khỏi cái hố này, rơi lệ không hề khoa trương!
Chu Thư Nhân: - Chung Cát bảo vệ được cái đầu rồi!
Trúc Lan: - ... Đứng đắn chút.
Chu Thư Nhân ngồi thẳng người lên, nhưng cả người vẫn toát ra cảm xúc chống đối như trước:
- Còn có sáu ngày, anh đoán chừng sẽ phải ở lại hộ bộ dài đây!
Trúc Lan cầm cây quạt qua quạt chút gió cho Chu Thư Nhân, hy vọng có thể giảm nhiệt cho Chu Thư Nhân, còn tiện đường di chuyển chậu đá đến trước mặt Chu Thư Nhân!
Chu Thư Nhân: “…”
Anh thật sự không nóng quá như vậy. Vợ à, em không cần phải thế. Được rồi, đúng là thoải mái chết đi được!
Trúc Lan không dám nói chen vào chuyện hộ bộ, trong nhà này có không ít người của Hoàng Thượng. Xem xem, Tống bà tử mới ra ngoài một lát đã quay về:
- Chủ mẫu, Tôn thị đến thăm hỏi.
Trúc Lan muốn gặp, bèn nói:
- Ngươi dẫn người vào đi, lát nữa ta tới.
Tống bà tử: - Vâng
Trúc Lan đưa cây quạt cho Chu Thư Nhân, nói:
- Tự quạt đi.
Chu Thư Nhân hả một tiếng, cầm cây quạt tự quạt cho mình. Tuy rằng cảm thấy bản thân nhảy vào hố to, nhưng nên nghĩ biện pháp hoặc là nếu muốn, biện pháp đơn giản nhất là biến vàng, mà anh không phải thần tài. Anh cau mày lấy hết sức nghĩ cách, chuyện này không dễ chút nào. Hộ bộ cũng không phải chỗ các châu, hộ bộ dính dáng rất nhiều! Chu Thư Nhân quyết định không nghĩ nữa, anh vẫn nên chờ nhậm chức rồi nói sau. Hộ bộ còn bao nhiêu bạc, cụ thể là tình huống gì còn phải xem lại. Hơn nữa bên trên còn có Hộ bộ thượng thư mà!
Trúc Lan gặp được Tôn thị, Tôn thị càng cung kính:
- Tiếp kiến Thục nhân.
Bây giờ trông thấy Tôn thị tự mình tới, Trúc Lan cười nói:
- Mau ngồi, buổi sáng ta còn nhắc tới ngươi đó!
Tôn thị nghe xong rất vui mừng, nghĩa là Chu phủ vẫn rất coi trọng tướng công như trước:
- Làm phiền thục nhân quan tâm rồi.
Trúc Lan hỏi:
- Sao hôm nay không dẫn Đặng Ly cùng sang đây?
Tôn thị vô cùng để tâm đến con gái sau, thị trải qua một lần ly hôn, càng thấu hiểu số phận phụ nữ hơn. Thị hi vọng kế nữ ngoan, chuyện này đối với người Đặng gia đều tốt.
- Dân phụ mời bà tử và tú nương có quy củ không tồi, nó ở nhà học phép tắc và nữ công.
Trúc Lan hiểu ra, Tôn thị muốn dùng phép tắc và nữ công mài dũa tính cách Đặng Li:
- Ngươi có lòng quá.
Tôn thị khiêm tốn nói:
- Đây đều là việc người làm mẹ như dân phụ nên làm.
Mẹ ruột của kế nữ không dạy dỗ tốt, thị chỉ có thể chậm rãi mà làm. Cũng may Đặng Li biết vì tốt cho ả ta, vẫn rất để tâm học, tính tình cũng không quá ầm ĩ nữa. Tôn thị tiếp tục nói:
- Chờ mấy ngày nữa, còn muốn tìm một tiên sinh dạy cho Li nhi.
Trúc Lan thầm nghĩ, Tôn thị mới là người thông minh thật sự. Tướng công hài lòng, tốt cho tương lai của kế nữ thì thị cũng được thanh danh tốt. Hơn nữa vì cân nhắc dài lâu, dạy dỗ Đặng Li đàng hoàng là giúp cho Đặng gia. Bất chấp mặc kệ mới là ngu xuẩn, sau này chỉ có phiền phức không ngừng.
Tôn thị chỉ đến thăm, ngồi một lúc liền trở về. Trúc Lan tặng ít lễ vật, tuy rằng không đáng giá, nhưng cũng khá hiếm.
Tôn thị đi rồi, Đổng thị đến tìm Trúc Lan. Trúc Lan vừa thấy bèn hỏi:
- Tìm ta nói chuyện phiếm sao?
Đổng thị gật đầu:
- Lâu rồi con dâu chưa gặp mẹ, con dâu có rất nhiều điều muốn nói cùng với mẹ, còn có sổ sách tiêu dùng ở kinh thành này cũng muốn đưa cho mẹ.
Tiêu dùng trong kinh thành, tiền hàng tháng của tôi tớ, tiền thức ăn, đều ở trong sổ sách của nhà. Lúc trước khi mẹ chồng đi có để lại chút bạc, bây giờ vẫn còn lại một ít.
Trúc Lan ra hiệu Tống bà tử lấy sổ sách đưa cho Tuyết Hàm, sau đó nói:
- Mẹ sẽ không xem.
Việc quản lý gia đình này, Trúc Lan nghĩ, cũng nên để cho mấy người con dâu quản. Lần này biểu hiện của Đổng Thị rất tốt, Tô Huyên lại càng có năng lực hơn nữa, Triệu thị tự mình quản lý sân trong cũng không tệ. Lý thị tuy rằng chưa thể sánh bằng, nhưng rộng rãi hơn chút thì cũng không có vấn đề gì.
Đổng thị thấy mẹ chồng trầm tư: - Mẹ?”
Trúc Lan hoàn hồn:
- Mẹ nhớ rõ trong thư trước đây vài ngày con có viết, Hàn Lâm Viện Thẩm thứ cát sĩ đang rao bán nhà sao?
Đổng thị nghe tướng công nói không ít về Thẩm thứ cát sĩ, trong giọng nói có chút không vui:
- Ở Hàn Lâm Viện hắn ta không ít lần khiêu khích tướng công, cho đến khi họ hàng xa của hắn ta xảy ra chuyện, người này mới ngừng lại. Không biết là số phận mốc meo đi rồi hay là thế nào, tướng công nói hình như Thẩm gia cũng xảy ra chuyện. Nhà ở kinh thành không thể không bán, người này còn hỏi tướng công có mua không nữa!
Tứ phòng của họ quả thật muốn mua nhà làm tài sản riêng, nhưng cho dù vẫn chưa mua được căn nhà thích hợp, cũng sẽ không mua căn nhà của kẻ đối địch!
Trong lòng Trúc Lan vòng vo hai chuyến, sao có cảm giác chuyện này như đang bán thảm vậy!