Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 736

Hàn Lâm viện

Xương Liêm và Dung Xuyên vừa bước ra khỏi cửa chính đã trông thấy Cẩn Ngôn, sau đó nhìn thấy màn xe bị kéo ra. Hai người gặp được người trong xe, kích động đi đến. Xương Liêm chẳng còn thấy nóng gì cả, thậm chí chạy nhanh hai bước, trong mắt tràn ngập niềm vui:

- Cha.

Dung Xuyên vẫn còn rụt rè:

- Thúc thúc.

Chu Thư Nhân gặp lại Xương Liêm và Dung Xuyên thì cực kỳ vui mừng, vẫn là hai đứa nhỏ nhà mình thuận mắt, trông thế nào cũng thấy tốt.

- Ta ngồi xe ngựa đi dạo khắp nơi, vừa hay thời gian không xê xích lắm, ta liền tới đây đón hai đứa con cùng nhau về nhà.

Xương Liêm trực tiếp phớt lờ luôn nửa câu đầu, ý nghĩ chỉ ở câu: cha đưa bọn hắn về nhà. Nói ra, đây vẫn là lần đầu tiên hắn được đích thân cha đón về!

Cẩn Ngôn đã lấy ghế qua, nói:

- Tứ gia, Dung Xuyên công tử, mời lên xe ngựa.

Xương Liêm nhanh nhẹn bước lên xe ngựa, đặt mông ngồi xuống bên cạnh cha. Dung Xuyên cũng theo sát phía sau rồi ngồi xuống. Chu Thư Nhân nhìn Xương Liêm chỉ cách anh một cánh tay. Xương Liêm mặc quan phục che kín người. Anh cảm thấy được nguồn nhiệt bên người.

- ... Trời nóng lắm, ngươi cách xa ta ra một chút.

Xương Liêm: “...”

Hắn nghe được tiếng cõi lòng mình tan nát, vừa rồi hắn còn vui vẻ như thế, giờ hắn lại cảm thấy trong giọng điệu của cha tràn đầy ghét bỏ!

Dung Xuyên dùng tay áo lau mồ hôi, thuận tiện che giấu khóe miệng muốn cười. Bây giờ Tứ ca trông chẳng khác gì cây hoa héo!

Cẩn Ngôn tằng hắng một tiếng, ra hiệu người đánh xe ngựa có thể đi rồi.

Xương Liêm dịch mông, trông thấy ánh mắt cha vẫn ghét bỏ như cũ. Mãi đến khi đã cách cha một khoảng nhất định, cha mới thu hồi ánh mắt, Xương Liêm:

- Cha.

Lúc này Chu Thư Nhân mới thoải mái hơn:

- Chuyện gì?

Xương Liêm lập tức sợ hãi:

- Không, không có gì.

Dung Xuyên đã khô mồ hôi, hỏi:

- Thúc, hôm nay thúc đã đi được những đâu?

Chu Thư Nhân: - Đi dạo khắp nơi, cơ bản là vòng vòng khắp kinh thành.

Đôi mắt Xương Liêm sáng rực lên:

- Cha, người có đến ngoài hộ bộ xem không, nghe nói cổng chính của hộ bộ là bề thế nhất.

Chu Thư Nhân: “...”

Cả ngày cứ nói nhảm chết thế này, Chu Thư Nhân từ chối trả lời, nhắm hai mắt lại.

Xương Liêm: “...”

Hắn lại cảm thấy cha ghét bỏ hắn rồi!

*****

Cổng Hàn Lâm Viện, vẻ mặt Lữ công tử hâm mộ nói:

- Người hồi nãy chính là Chu đại nhân đó!

Hối hận quá, chỉ lo sững sờ, quên đi bái kiến. Đây là Chu đại nhân trong truyền thuyết, hơn nữa Chu đại nhân thật sự rất yêu con trai, thế mà lại tự mình tới đón Xương Liêm!

Tâm tình Thi Khanh không tồi mà bước lên xe ngựa nhà mình, vừa rồi Chu đại nhân có ra hiệu cho hắn.

Trong mắt Trầm Dương toàn là ghen ghét. Có người cha tốt thật sự quá quan trọng, nhất là người cha có quan hàm cao lại còn được Hoàng Thượng rất tín nhiệm nữa!

*****

Chu phủ

Xe ngựa về tới nhà, Chu Thư Nhân vào sân tắm rửa thay quần áo trước. Trưa nay người ngợm ra nhiều mồ hôi quá, đã hơi có mùi rồi!

Chờ Chu Thư Nhân chỉnh đốn xong xuôi đi ra, đồ ăn đã được mang lên bàn, các phòng cũng đều đến đông đủ hết. Chu Thư Nhân ngồi ở vị trí chủ nhà, cả nhà đều đang nhìn anh. Anh là người làm chủ gia đình, lần vào kinh này có đôi lời muốn nói:

- Hôm nay Chu gia chính thức ngụ lại kinh thành, ta không thích nói lời trống rỗng, ta chỉ muốn nói: nếu như đã tới kinh thành rồi, chỉ khi tự nguyện cáo lão về quê mới có thể rời khỏi Kinh Thành thôi. Cho nên, mọi người đều bị ràng buộc với ta. Chu gia là một chỉnh thể, chưa bao giờ là cá nhân hay là một phòng nào, hy vọng mọi người đã nhớ kỹ điều này.

Trong lòng Chu Lão Đại vừa hồi hộp lại vừa căng thẳng. Giọng điệu của cha cũng không nghiêm khắc, thay vào đó là thật sự rất bình thường, nhưng hắn vẫn cảm thấy nặng như ngàn vàng. Giống như tất cả mọi thứ lập tức giáng hết lên người Lão Đại là hắn.

- Cha, con trai nhất định sẽ làm gương. Đồng thời, thân là đại ca cũng sẽ coi chừng giám sát tốt những đệ đệ, cha yên tâm.

Chu Thư Nhân rất hài lòng với những lời của Chu lão Đại nói, vài năm trở lại đây Lão Đại trưởng thành hơn không ít. Trong những lời nói trước kia, Lão Đại cũng không dám nói trông chừng hay giám sát đệ đệ gì cả.

- Tốt lắm, đây mới là dáng vẻ của một đại ca.

Khóe miệng Chu Lão Đại không nhịn được cong lên, sự cố gắng của hắn có được ghi nhận của cha rồi!

Xương Liêm là người con trai đầu tiên của Chu gia tiến vào con đường làm quan, nói:

- Cha, con trai nhất định sẽ thật cẩn thận, tuyệt đối sẽ không sinh ra những suy nghĩ không nên có. Con trai trước sau đều nhớ rõ những lời nói của người, không có chuyện miếng bánh rớt từ trên trời xuống, cho dù có bản lĩnh nhận lấy cũng sẽ bị đè chết, con trai tự biết rõ ràng.

Trong lòng hắn đã sớm định xong mục tiêu, cha chính là mục tiêu của hắn. Kim chỉ nam trên con đường làm quan của hắn, chắc chắn lấy hành động của cha yêu cầu bản thân.

Xương Trí thấy đến phiên hắn, nói:

- Cha, trước kia nhi tử không hiểu chuyện, hiện tại đã hiểu được gia đình là một chỉnh thể. Gia đình tốt nhi tử lành, có gia đình mới có nhi tử/ Nhi tử còn rất nhiều điều thiếu sót, nhưng nhi tử nguyện ý nỗ lực, mong cha yên tâm.

Chu Thư Nhân vui mừng trước câu trả lời của mấy đứa con, điều này đại diện cho sự trưởng thành của từng người bọn họ:

- Đứa nào cũng đều rất khá.

Mấy huynh đệ Chu gia nhận được lời khen của cha đều rất vui mừng. Cha ít khi khen bọn họ trước mặt cả nhà, đây là những lời khẳng định bọn họ!

Con rể tương lai Dung Xuyên:

- Thúc, lời thúc dạy con đã nhớ rõ, con sẽ cẩn thận và nỗ lực.

Chu Thư Nhân im lặng. Dung Xuyên đấy à, đứa nhỏ này thật sự không cần cẩn thận. Hiện tại cha ruột là hoàng đế, thái tử đăng cơ, đó cũng là anh ruột của Dung Xuyên. Trong khắp thiên hạ, Dung Xuyên mới là người có quan hệ tốt nhất!

Chu Thư Nhân: - Ta biết trong lòng con là một đứa trẻ hiểu chuyện.

Trúc Lan hỏi Chu Thư Nhân:

- Còn có chuyện gì phải dặn dò không?

Ánh mắt Chu Thư Nhân dừng lại trên đám người cháu trai. Thôi đi, không vội, chờ đến học viện, dặn dò riêng từng đứa là được rồi.

- Không còn.

Câu nói vừa rồi đã khái quát tất cả, anh không thích thao thao bất tuyệt, chỉ thích bàn trọng điểm. Thao thao bất tuyệt nói nhiều hơn, ngược lại sẽ làm lu mờ trọng điểm, ấn tượng khắc không sâu. Bây giờ tốt quá, cả nhà nhất định đều ghi nhớ thật kỹ trong đầu.

Trúc Lan làm dịu không khí nói:

- Sau khi vào kinh, đây là bữa cơm chính thức đầu tiên của cả nhà chúng ta. Ta cũng không nhiều lời, ta chỉ nói một câu: gia đình hòa thuận mới có thể bắt đầu mọi việc. Cho dù là Tân Châu cũng thế, kinh thành cũng thế, một nhà chúng ta một đường tới đây không dễ dàng, sau này còn cần người một nhà cùng nhau cố gắng.

Chu Lão Đại mỉm cười, hắn thích lời mẹ nói, gia đình hòa thuận bắt đầu mọi việc:

- Mẹ, Chu gia sẽ càng ngày càng tốt hơn.

Lúc cha chồng nói chuyện Lý thị không dám tiếp lời, nhưng mẹ chồng thì khác nha. Chờ tướng công nói xong, thị vội vàng tiếp lời:

- Mẹ, Chu gia sẽ càng ngày càng phồn vinh hưng thịnh. Mẹ và cha đều sẽ sống lâu trăm tuổi, à, còn có…

Xương Liêm cảm thấy cảnh này vô cùng quen thuộc, nhìn đại tẩu còn đang gắng sức nói thêm vội nói:

- Đại tẩu, được rồi!

Lý thị cảm thấy còn có rất nhiều điều muốn nói, chỉ là nàng ta quá kích động, nhất thời nghĩ không ra:

- Không được, để ta nghĩ tiếp đã.

Xương Liêm cảm thấy để đại tẩu nói đến nghiện hoàn toàn không được, mấy năm nay đại tẩu chúc tết chúc thọ, quả thật nhớ không ít lời may mắn:

- ... Đại tẩu, làm ơn chừa cơ hội thể hiện lại cho bọn đệ với.

Lý thị vẫn chưa hiểu ra.

Triệu thị, Xương Trí cùng Dung Xuyên đều hiểu ra rồi, nhịn không được bật cười lên thành tiếng. Lý thị bị tiếng cười làm cho ngẩn ra, nàng ta không biết bản thân nói sai cái gì rồi, cho đến khi Chu Lão Đại không nhìn được nữa, nói bên tai vợ:

- Nàng ngẫm lại những lần lễ tết trước đi, ta bị đám đệ đệ hận lâu lắm rồi!

Lý thị phản ứng lại, tiếp theo sau đó cũng nở nụ cười. Đừng thấy thị đọc sách không nhiều, nhưng nhớ không ít lời may mắn để nói đâu!

Minh Đằng thì cười càng vui vẻ hơn, thiếu chút nữa chui xuống gầm bàn cười. Hắn có cảm giác Minh Thụy kéo kéo y phục của hắn, bèn hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Bình Luận (0)
Comment