Tô Huyên: - Chàng còn muốn nghỉ ngơi tới lúc nào? Chàng không sắp xếp thư phòng của mình ư?
- Lúc này là lúc nóng nhất trong ngày, chờ tới buổi tối thu xếp cũng được. Không gấp!
Tô Huyên phe phẩy cây quạt, nói:
- Giờ vào kinh rồi, chàng nên dè dặt một chút. Thứ không thiếu ở nơi này nhất là người có gia thế đó.
Xương Trí cười đáp:
- Ta biết rồi mà, nàng yên tâm đi.
Trước kia có lẽ Tô Huyên sẽ không yên tâm, nhưng bây giờ thị thật sự yên tâm nhiều rồi. Tướng công trưởng thành hơn hẳn, sẽ không chỉ nghĩ cho mình mà không suy xét đến cả gia đình.
*****
Trong cung, Hoàng thượng bận rộn xong bèn hỏi:
- Chắc Chu Thư Nhân đã vào kinh rồi.
Liễu công công trả lời:
- Dạ bẩm, đã vào kinh hơn một canh giờ.
Thái tử tiếp lời:
- Của cải của Chu Thư Nhân không ít, mặc dù đã chia ra thành mấy đợt chuyển vào kinh thành. Nhi thần có để ý thấy Chu Thư Nhân dành dụm được không ít của cải.
Hoàng thượng vuốt râu, nói:
- Chu Thư Nhân rất hào phóng với con gái, đến cả của hồi môn cho con gái lớn mà cũng bổ sung rồi. Chắc chắn con gái út sẽ không ít đi đâu được.
Thái tử khẽ cười: của cải mà Chu đại nhân cực khổ dành dụm cuối cùng cũng phải vào kho hoàng thất cả thôi!
Hoàng thượng bỗng nhiên có chút lo lắng:
- Vùng hạ lưu sông Hoàng Hà có mưa to mấy ngày nay, một vài đê đập trên sông lâu rồi chưa được tu sửa.
Trong lòng Thái tử chùng xuống. Mấy ngày trước đó thì lo bên chỗ Kinh Thành hạn hán, bây giờ trời mưa thì phía nam lại mưa to mãi không ngừng.
- Tấu chương mới vừa gửi về toàn là xin chỉ cấp bạc tu sửa đê điều.
Số bạc gửi đi mấy ngày trước đó chưa đủ để làm gì cả, bây giờ quốc khố không còn lại bao nhiêu bạc!
Hoàng thượng sững người, nói:
- Năm nay khó à! Đánh trận kéo dài hơn nửa năm trời, quốc khố gần như cạn kiệt.
Bằng không, ngày cũng không sợ hạn hán. Đại quân đóng quân ở ngoài biên cảnh, mỗi ngày tiêu tốn vô số lương thảo. Quốc khố lâu lắm mới có một chút vốn liếng thế là nhanh chóng cạn kiệt. May là năm ngoái xét nhà thu được một mớ bạc từ trên trời rơi xuống, cộng thêm mấy năm mưa thuận gió hoà dành dụm chút đỉnh. Không thì đến cả đánh giặc triều đình cũng không kham nổi.
Thái tử thở dài, nói:
- Lần này đại quân về triều, tướng sĩ tử thương cũng cần được hỗ trợ bạc.
Hoàng thượng thả cái tay đang vuốt râu xuống, nói:
- Bởi vậy trẫm mới hối hận. Lẽ ra nên sớm cho Chu Thư Nhân vào kinh.
Tất cả là tại Chu Thư Nhân che giấu bản thân quá kỹ. Ừm, chứ không phải do ngài không phát hiện ra.
Thái tử lặng lẽ dời ánh mắt đi. Y thật sự không biết nên thương cho Chu đại nhân vừa mới lên chức đã phải đối mặt với vấn đề khó khăn, hay là nên thở phào nhẹ nhõm bởi y có thể nhẹ gánh một chút.
- Còn chưa tới bảy ngày nữa là Chu đại nhân nhậm chức rồi.
Trong lòng hoàng thượng vẫn luôn căng thẳng nay mới thả lòng phần nào: - Ừm.
Liễu công công: “...”
Ông ấy thấy tội Chu đại nhân. Ngoại trừ Thái tử, ông ấy là người biết tin Chu đại nhân vào Hộ Bộ sớm nhất. Ông ấy không khỏi nghĩ tới mái đầu của Chu đại nhân, lần này phải lấy Hộ Bộ thượng thư ra làm gương rồi.
*****
Trên đường phố thuộc Kinh Thành, Chu Thư Nhân hắt xì mấy cái, còn có cảm giác lạnh tới phát run. Cẩn Ngôn lo lắng thôi rồi, hỏi:
- Đại nhân, ngài bị cảm sao?
Chu Thư Nhân lắc đầu:
- Đâu có.
Bây giờ anh đang rất nóng, cho dù trong xe có băng, anh cũng còn cảm thấy nóng. Lỗ tai càng nóng hơn nữa, anh nhịn không được mà sờ lên chúng. Ai đang nhắc tới anh vậy!
Xe ngựa ngừng lại, Đặng tú tài bước lên xe ngựa. Trong lòng Đặng tú tài ngổn ngang cảm xúc, trước kia Đặng tú tài là em vợ của Hộ Bộ Thị Lang, bây giờ Chu đại nhân trở thành Hộ Bộ Thị Lang, mặc dù chỉ là tạm thời giữ chức, nhưng Đặng tú tài không ngốc. Sáng năm, Chu đại nhân sẽ là Hộ Bộ Thị Lang thật sự.
Đặng tú tài cung kính chào hỏi:
- Đại nhân.
Chu Thư Nhân ra hiệu cho Đặng tú tài ngồi, nói:
- Trời nóng thế này mà còn gọi ngươi ra đây, ngươi đợi được một lúc rồi đúng không?
Đặng tú tài vội nói:
- Tiểu nhân cũng vừa mới tới chưa lâu, không nóng.
Chu Thư Nhân nhìn mồ hôi nhễ nhại trên trán Đặng tú tài, anh dời tầm mắt và nói:
- Hôm nay ta mới lên kinh, ngươi hãy dẫn ta đi dạo loanh quanh.
Đặng tú tài quen đường ở Kinh Thành, không có chỗ nào trong kinh mà Đặng tú tài không biết. Chẳng qua nói là đi dạo loanh quanh, nhưng Đặng tú tài vẫn phải hỏi rõ:
- Đại nhân, ngài muốn đi hết toàn bộ Kinh Thành, hay là đi theo từng khu?
Chu Thư Nhân: - Đi dạo toàn bộ Kinh Thành.
Anh muốn dùng hai mắt của mình ngắm nhìn Kinh thành, chứ không phải nghe người ta đi về kể lại. Lần trước tới đây không có cơ hội đi dạo, e hèm, cũng có cơ hội, nhưng mà dù sao anh cũng chưa vào Kinh Thành cho nên không có ngó nghiêng. Lần này có thể thoải mái ngắm nhìn khắp nơi.
Đặng tú tài không hiểu vì sao đại nhân muốn đi xem khắp Kinh Thành, có điều sau đó Đặng tú tài cũng không nghĩ nữa. Nếu hắn hiểu được suy nghĩ của đại nhân thì hắn đã không dừng chân ở chỗ tú tài.
- Đại nhân, vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu đi dạo từ thành Bắc.
- Ừm.
Kinh Thành là nơi có ranh giới khu vực rõ ràng nhất trong số tất cả châu thành. Người ở thành Nam rất ít khi đi thành Bắc, người ở thành Đông càng không có gan đi đến thành Tây. Từ quán rượu, quán trà và cuộc sống của bá tánh, cũng có thể nhìn ra chênh lệch rất lớn. Chu Thư Nhân dựa vào bên bậu cửa sổ, ngắm nhìn hoàn cảnh bên ngoài:
- Phân tầng xã hội đúng là rất rõ rệt!
Đặng tú tài tiếp lời:
- Dạ phải. Đại nhân, qua khỏi khu này và đi về trước một đoạn chính là Hộ Bộ.
Chu Thư Nhân: - … Tới xem thế nào.
Anh có cảm giác, những ngày sau này Hoàng thượng sẽ không dễ dàng cho anh dịch chuyển. Anh thở dài, Hoàng thượng gấp gáp cho anh nhậm chức, chắc chắn Hộ Bộ không còn lại bao nhiêu bạc. Nhưng mà, anh có phải là Thần Tài có thể biến ra bạc đâu. Anh có nhậm chức cũng chẳng thể nào biến từ không có thành có bạc được!
Đặng tú tài không nói gì nữa. Mặc dù cảm xúc trên mặt đại nhân không hề thay đổi, nhưng hắn vẫn cảm giác được đại nhân đang rất buồn bực. Hắn thật sự không thể hiểu nổi
Bọn họ nhanh chóng đi đến Hộ Bộ. Quả nhiên là “kho bạc nhà nước", cửa lớn trông thật bề thế. Đáng tiếc, cánh cửa bề thế trái ngược hoàn toàn với túi tiền bên trong.
Chu Thư Nhân chỉ nhìn thoáng qua, không muốn nhìn lần thứ hai.
- Đi thôi!
Đặng tú tài: - Không nán lại nhìn nhiều hơn sao?
- Không, không muốn, không cần!
Đặng tú tài: “...” - hình như hắn vừa phát hiện ra một chuyện khó lường!
Cẩn Ngôn hắng giọng thật khẽ, Đặng tú tài không dám nhìn nữa mà nói:
- Đại nhân, giờ không còn sớm. Chờ một lúc nữa là tới giờ nha môn nghỉ làm.
Hôm nay Chu Thư Nhân đã đi dạo đủ, cái gì muốn xem anh cũng xem rồi, cái gì nên biết anh cũng biết rồi.
- Đến Hàn Lâm Viện đi.
Ừ, anh là một người cha tốt, đi đón con rể và con trai về nhà thôi!
Đặng tú tài nói:
- Vậy tiểu nhân xin xuống ở chỗ này.
- Ừm.
Đặng tú tài bước xuống xe ngựa, nhìn theo bóng chiếc xe ngựa xa dần. Hắn vừa định đi, thì có người trong Hộ Bộ đi ra, liếc mắt một cái là nhìn thấy Đặng tú tài:
- Hoá ra là ngươi!
Đặng tú tài quen biết không ít quan viên Hộ Bộ, nhờ phước của người tỷ phu trước kia.
- Trịnh đại nhân!
Trịnh đại nhân: - Sao nay ngươi lại đi qua khu này?
Ông ấy có chút ấn tượng về Đặng tú tài, cho nên chỉ mới ngó thấy một cái là nhận ra ngay. Tính ra, từ sau khi nhà tỷ phu của Đặng tú tài bị khám xét thì không dễ gì bắt gặp vì này lảng vảng ở gần Hộ Bộ.
Đặng tú tài nhất thời không biết nên nói thế nào. Không biết nói gì, cũng chẳng thể trêu người ta. Hắn nghĩ tới nghĩ lui, Chu đại nhân nào phải người xấu không thể nói ra. Hắn đáp:
- Hồi nãy gặp Chu đại nhân, tiện đường chở tiểu nhân một đoạn.
Trịnh đại nhân biết là ai, ông ấy cũng đã nghe được lý do vì sao Đặng tú tài ở đây. Ông ấy nói với kiểu sâu xa:
- Chu đại nhân gấp gáp muốn nhậm chức thế!
Vậy thì hay quá, có trời mới biết bọn họ thật sự không nghĩ tới chuyện làm khó Chu đại nhân, trái lại còn rất hoan nghênh Chu đại nhân tới Hộ Bộ. Bọn họ không muốn tiến cung báo chuyện Hộ Bộ không có bạc, áp lực song phương từ Hoàng thượng và Thái tử không phải là thứ có thể chịu nổi. Mỗi lần Thượng Thư và Thị Lang vào cung trở về, đám quan viên cấp dưới như họ thảm thôi rồi. Không thể tiếp tục cuộc sống như thế này nữa!
Bấy giờ Đặng tú tài hoàn toàn lâm vào trầm mặc. Không, không đúng, hắn cảm nhận được Chu đại nhân đang rối rắm!