Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 734

Mì lạnh trưa nay đã được ngâm trong nước đá, ăn một đũa mì xuống bụng có thể xua tan hoàn toàn cảm giác nóng bức trên người do thời tiết mang lại. Xương Trung còn nhỏ, dạ dày trẻ con không bằng người lớn, cho nên mì lạnh của Xương Trung chỉ ngâm bằng nước giếng một lần thôi, cũng không quá lạnh. Mặc dù không phải lạnh băng, nhưng nhóc con ăn rất vui vẻ.

Dùng cơm trưa xong, các phòng tương đối bận rộn. Nào là sắp xếp hành lý, nào là an bài tôi tớ các phòng, trên dưới Chu phủ trở nên náo nhiệt thôi rồi. Trúc Lan tắm rửa thay quần áo xong, vẫn còn không ít rương hành lý của chính viện nằm ở trong sân, nha hoàn bà tử bận đến túi bụi tùng bùng.

Tống bà tử nói:

- Những rương đưa tới cách đây mấy ngày đều đã được bung ra và kiểm kể cả rồi, không có vấn đề.

Trúc Lan thấy đầu tóc Tống bà tử toàn là mồ hôi, tính ra tuổi tác của Tống bà tử còn lớn hơn cả cô:

- Vất vả cho ngươi, ngươi cũng đi nghỉ ngơi một lúc đi.

Đúng là Tống bà tử cảm thấy hơi mệt. Có tuổi, cho nên rất dễ bị mệt. Tống bà tử hiểu rằng chủ mẫu không phải nói lơi, bèn cảm ơn và lui xuống.

Trúc Lan nhìn nha đầu bận rộn trong viện, bây giờ bên cạnh Trúc Lan vẫn chỉ có một mình Tống bà tử. Giờ đã tới Kinh Thành rồi, Tống bà tử nên có thêm hai nha hoàn để san sẻ ít công việc.

Mười lăm phút sau, Chu Thư Nhân và con trai đã tắm rửa xong bước ra:

- Thời tiết này oi bức quá, phải ngâm mình trong nước mới thấy thoải mái một hồi.

Trúc Lan cau mày, cô kéo tay Chu Thư Nhân và nói:

- Thoải mái thì thoải mái thật. Anh nhìn tay của anh xem, da tay đều bèo nhèo cả rồi.

Chu Thư Nhân hoàn toàn không muốn ngó coi tay mình. Đôi tay vốn dĩ gầy đét thô ráp, trông càng khó coi. Anh thật sự rất nhớ nhưng bàn tay mảnh khảnh của mình ở thời hiện đại.

- Vẫn chưa thu xếp xong sao?

Trúc Lan buông tay ra, nói:

- Phải nửa canh giờ nữa mới có thể thu xếp xong. Trông anh rất có tinh thần, là không có ý định ngủ trưa à?

Chu Thư Nhân: - Ừm, anh định ngồi xe ngựa đi dạo loanh quanh.

Trúc Lan thấy Chu Thư Nhân lại xoè tay về phía mình: - Gì?

Chu Thư Nhân tằng hắng một tiếng, nói:

- Bà xã hiểu mà!

- Không hiểu gì cả.

Chu Thư Nhân: - … Ơ kìa!

Trúc Lan khẽ “hừ", nói:

- Dạo này biểu hiện của anh rất tốt.

Vả lại Chu Thư Nhân mới lên Hộ Bộ, nên chuẩn bị nhiều bạc một chút thì hơn. Có điều, Trúc Lan nghĩ đến số bạc còn lại trong nhà, vẫn phải tiết kiệm.

Chu Thư Nhân nối gót vào phòng bà xã, Trúc Lan lấy chiếc hộp ra, rút hai tờ ngân phiếu 200 lượng và chừng 10 lượng bạc vụn cho Chu Thư Nhân. Cô nói:

- Tiêu tiết kiệm một chút nha. Tiền bạc nhà này gần như đổ ra ngoài hết cả rồi, còn lại để nuôi gia đình. Bây giờ cách thời gian thu hoạch vụ thu tới mấy tháng lận!

Chu Thư Nhân cất kỹ bạc vào, nói:

- Yên tâm, bây giờ anh đã biết tính toán chi tiêu rồi.

Cảm giác không xu dính túi quá là đáng sợ, lần này anh đã rút kinh nghiệm sâu sắc rồi.

Xương Trung lau khô mái tóc, gọi:

- Cha mẹ!

Trúc Lan nắm lấy bàn tay múp míp của con trai, nói:

- Được rồi, mẹ dẫn con đi ngủ trưa.

Xương Trung không muốn đi ngủ, nó rất thích căn nhà ở Kinh Thành, vả lại lần này các cháu trai cũng theo tới, nó có bè lũ.

- Mẹ, còn muốn đi tìm mấy đứa cháu trai chơi ạ!

- Cháu trai của con đều đang rất bận, bọn chúng cần phải sắp xếp hành lý của mình. Con ngoan ngoãn đi ngủ trưa với mẹ đi!

Xương Trung quan sát sắc mặt của mẹ, nó phát hiện ra: vào ngày mùa hè thì số lần mẹ nổi nóng sẽ nhiều hơn cả thảy. Bây giờ mẹ không nổi giận, nhưng vẻ mặt lạnh nhạt, nó không dám chơi dại.

- Dạ mẹ, con buồn ngủ rồi.

Chu Thư Nhân hết biết nói. Anh ở nha môn cả ngày, thật sự không biết nhiều chuyện trong nhà. Hoá ra khát khao sinh tồn của con trai đã mạnh mẽ cỡ này từ lúc nào không hay!

*****

Đại phòng

Trong sân oang oang tiếng của Lý thị:

- CÁI NÀY ĐẶT Ở TRONG PHÒNG! MẤY CÁI NÀY KHÔNG DÙNG, CẤT VÀO CẢ ĐI! HAI NGƯỜI CÁC NGƯƠI CẨN THẬN MỘT CHÚT, TOÀN LÀ TIỀN CỦA CẢ ĐẤY!

Minh Đằng cảm thấy bây giờ mẹ rất đáng sợ:

- Cha, cha không giúp gì sao?

Xương Lễ uống chén trà lạnh, nói:

- Cha không muốn chọc cho bị mắng.

Bây giờ Lý thị sẽ không giữ mặt mũi cho hắn. Tiết trời oi bức, từ giọng điệu của nương tử có thể nhận ra lửa nóng trong lòng nương từ lớn tới cỡ nào.

Minh Vân đã tự sắp xếp xong hết hành trang và sách vở của mình. Hắn vừa bước ra khỏi phòng thì thấy Minh Đằng còn đứng hóng chuyện:

- Đệ sắp xếp xong hết rồi à?

Minh Đằng vốn đang khó chịu vì trời nắng nóng, nhìn thấy gương mặt lạnh như mặt băng của Đại ca, hắn lập tức thấy rét lạnh:

- Chưa!

Chu lão đại cũng cảm giác được sự giá lạnh này, hắn vỗ vào lưng con trai thứ hai một phát:

- Còn không mau đi sắp xếp lại đi. Đừng có nghĩ tới chờ nha hoàn rảnh tay sẽ sắp xếp cho ngươi, đồ của mình thì mình tự mà dọn.

Cho nên, ngươi mau mau tiễn Đại ca của ngươi đi đi!

Ánh mắt Minh Vân dừng lại trên người cha mình, đối diện với nụ cười lấy lòng của cha, hắn lặng lẽ nhìn sang chỗ khác:

- Minh Đằng, ta trông chừng đệ dọn dẹp.

Minh Đằng thấy lòng mình thêm rét lạnh. Hắn thật sự không có ý định chờ nha hoàn tới giúp, ông nội từng nói: Sách vở và giấy bút của mình thì phải tự mình sắp xếp. Hắn vẫn luôn ghi nhớ mà, hắn chỉ thích hóng chuyện thôi!

*****

Tứ phòng

Đổng thị lượn lờ từng viện một vòng rồi mới trở về. Các tẩu tẩu và đệ muội không tìm ra lỗi sai nào, thị cũng thấy yên tâm hơn. Bà tử trong của hồi môn của thị nói:

- Tiểu thư, người còn chưa viết thư báo tin mừng về quê đấy!

Đổng thị cố ý không báo tin mừng, đáp:

- Sớm hay muộn gì phụ thân cũng sẽ biết thôi.

Bà tử trầm mặc. Nhưng mà ý nghĩa khác biệt đấy, tiểu thư đích thân viết thư nghĩa là tiểu thư còn nghĩ cho nhà mẹ đẻ. Bây giờ đến cả thư cũng không biết, là sao?

Đổng thị ý nhị nói tiếp:

- Ta cũng muốn cho phụ thân biết rằng, mối quan hệ giữa Đổng gia và Chu gia hiện tại đều dựa vào ta. Ta sống tốt ở Chu gia thì bọn họ mới có được sự giúp đỡ, sau này đầu óc phụ thân cần minh mẫn hơn, đừng để các ca ca và tẩu tẩu làm lung lay mới hay.

Bà tử Đổng thị âm thầm run rẩy. Bà tử trông chừng tiểu thư từ nhỏ đến lớn, lúc tiểu thư mới xuất giá vẫn còn kiêu căng, sau này Chu gia đi lên, tiểu thư cũng học được rất nhiều điều. Bây giờ tiểu thư là người quản gia ở Kinh Thành, tiểu thư làm không tới nỗi nào. Thế nhưng lúc này bà tử mới phát hiện ra, bà ta không hiểu tiểu thư gì cả. Bà tử cẩn thận nuốt nuốt nước bọt, lòng riêng vừa mới nảy sinh lập tức biến mất.

Đổng thị hài lòng xem chuyển biến của bà tử nhà mình. Từ khi Đổng thị quán xuyến nhà cửa ở Kinh Thành, thị đã nhận ra bà tử theo mình có chút huênh hoang, thậm chí nảy sinh tâm tư. Đây là hệ quả của việc thay đổi thân phận. Tuy nhiên, thị sẽ không cho phép tôi tớ Tứ phòng sinh sự hay gây ra chuyện gì.

*****

Nhị phòng

Cả người Triệu thị hừng hực nhiệt tình, bận bịu hồi lâu mà cũng chẳng thấy mệt mỏi.

- Con à, nhà ở Kinh Thành lớn thật, nhà này là căn nhà thuộc về chúng ta.

Ngọc Sương hiểu được tâm trạng của mẹ, nhà ở Tân Châu không tệ, nhưng lại không phải là nhà của Chu gia.

- Ở nhà của mình mới thấy yên tâm.

Triệu thị cười nói:

- Đúng vậy, mới bảy năm trước, nguyện vọng lớn nhất của mẹ con là được ăn no mặc ấm và trong tay có chút tiền dành dụm. Không ai ngờ tới, Chu gia có ngày hôm nay.

Cha chồng thành quan Tòng Tam Phẩm, cả nhà vào kinh. Sau này bọn họ là người Kinh Thành, thị thật sự sợ đây là giấc mộng mà thôi!

Ngọc Sương đứng thẳng sống lưng, ngước nhìn bầu trời bao la không một gợn mây. Nàng ấy cười nói:

- Chu gia sẽ càng ngày càng tốt hơn.

Giữa mày Triệu thị giãn ra, đáp: - Ừm.

*****

Ngũ phòng

Ngũ phòng là nơi có nhiều nha hoàn và bà tử nhất, cho nên thu xếp hành lý rất nhanh. Tô Huyên và Xương Trí ngồi dưới hàng cây hóng mát.

- Tòa nhà Tân Châu lúc trước không nhỏ, nhưng phần gác mái đã chiếm một diện tích lớn, viện của các phòng không được rộng rãi. Toà nhà ở Kinh Thành tốt hơn, không có nhiều sân viện nhỏ và gác mái. Viện của các phòng rộng rãi, cuối cùng không còn cảm giác chen chút nữa.

Xương Trí thoải mái dựa vào ghế nằm, nói:

- Nhà cũ có nhiều viện nhỏ là do tri phủ tiền nhiệm có nhiều thê thiếp, chia một cái viện lớn ra. Nhưng mà, nàng nói rất đúng, nhà ở Kinh Thành thoải mái hơn thật.

 

Bình Luận (0)
Comment