Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 733

Vương Lăng và Vương Lưu thị nhanh chóng tới nơi. Tuy gấp, nhưng vẫn cố gắng chọn ngày không tệ đính ước. Hai bên đều khá là hài lòng, Ngô Vịnh lớn tuổi, Vương Lăng cũng không còn nhỏ nhắn gì. Ngày thành thân được ấn định sau cày bừa vụ xuân sang năm.

Trúc Lan thở phào, buổi tối cô ngồi trong sân cùng Chu Thư Nhân, nhìn khắp sân viện đã được dọn dẹp trống trải, cô nói:

- Vụ đính ước này khá là suôn sẻ.

Chu Thư Nhân nghe thấy tiếng muỗi vo ve, anh lấy quạt qua phe phẩy đuổi muỗi cho Trúc Lan, đáp:

- Ừm, ngày mai là vào kinh rồi.

Trúc Lan ngửa đầu nhìn lên không trung. Bởi vì đang là chiều tà, bầu trời được điểm tô thêm chút màu sắc hoa lệ. Đẹp thật!

- Em thật sự không nỡ rời xa chỗ này!

Sống ở Tân Châu đã quen, cuộc sống trôi qua tự do tự tại.

Chu Thư Nhân: - Tân Châu đúng là không tệ.

Trúc Lan nghiêng đầu, nói:

- Cua mà Dung Xuyên gửi về ăn khá ngon đấy.

Chu Thư Nhân khẽ cười một tiếng, tiếp lời:

- Ừm, đúng là không tệ, trong lòng chúng ta đã biết trước rồi.

Trúc Lan cười cong hai mắt. Có một đứa con hiếu thảo giống như Dung Xuyên, khiến cô cảm thấy tự tin hơn hẳn. Hoàng thượng cho Dung Xuyên con cua, đứa nhỏ này gửi hơn một nửa về Tân Châu.

- Chúng ta có vẻ làm cho người ta ghen ghét.

Chu Thư Nhân khẽ cười, sau đó bật cười thành tiếng:

- À, thật ra cảm giác này không tệ chút nào.

Trúc Lan cũng cười, chắc chắn Hoàng thượng đang ghen chết đi được!

Trúc Lan hoàn toàn quên mất vẫn còn Hoàng hậu!

*****

Trong cung, Hoàng hậu nhìn thấy có cua trên bàn, nói:

- Đem nó xuống đi.

Hoàng thượng vừa mới bước vào, nghe được lời này bèn hỏi:

- Đem cái gì xuống vậy?

Hoàng hậu chỉ vào con cua, đáp:

- Chính nó!

Hoàng thượng khựng lại, rồi nói:

- Đúng, dọn đi!

Thái tử đứng ở ngay cửa, vào không được mà lui cũng không xong. Y phát hiện ra lúc phụ hoàng buồn bực, y còn ở đó xem kịch. Nhưng đã mấy ngày rồi mà trời ơi, phụ hoàng và mẫu hậu vẫn chưa thể khá lên được! Thái tử hối hận khi theo tới đây, chi bằng về phủ dùng bữa cho rồi.

- Nhi thần sực nhớ ra vẫn còn một chuyện chưa xử lý xong!

Hoàng thượng híp mắt, nói:

- Ở chính điện đúng là còn một đống tấu chương.

Thái tử vội nói:

- Đâu có chuyện gì quan trọng bằng dùng bữa cùng phụ hoàng và mẫu hậu chứ!

Hoàng thượng âm thầm cười khẩy trong bụng. Được rồi, coi như thằng nhóc này phản ứng mau lẹ!

Thái tử cảm thấy có chút mệt lòng, bữa cơm tối nay ăn không ngon miệng rồi.

Hoàng hậu vui vẻ cười phụt, bà ấy không ghen ghét gì Dương thị, chỉ là tự mình buồn bực mà thôi. Đứa trẻ hiếu thảo như Dung Xuyên, nhưng người làm mẹ ruột là bà ấy lại không được hưởng phước.

Trong mắt Hoàng thượng cũng có ý cười, chẳng qua ngài vẫn ghen tị. Ngài ghen tị vì Ninh Tự không ngừng lấy lòng con trai, ngài ghen tị vì Chu Thư Nhân thụ hưởng sự hiếu thảo của con trai.

*****

Hôm sau, đến trưa thì đoàn xe ngựa đã tới được Kinh Thành. Đoàn xe rất dài, từ lúc vào thành đã thu hút sự chú ý của người khác. Xương Trung ngồi trong chiếc xe ngựa thứ hai, nó kéo rèm xe lên nói:

- Cha mẹ! Chúng ta tới Kinh Thành rồi, lần này thật sự không rời đi nữa sao?

Chu Thư Nhân sợ nhóc con mũm mĩm này bám không chắc cửa sổ xe sẽ tự mình ngã xuống, anh túm quần áo con trai và nói:

- Ừ. Trừ khi cha con cáo lão về quê, bằng không lần này sẽ không chuyển nhà nữa.

Xương Trung vui mừng, vội nói:

- Tốt quá tốt rồi! Kinh Thành náo nhiệt làm sao, Kinh Thành vui hơn!

Trúc Lan buông rèm xe xuống, nói:

- Mẹ thấy con muốn lên phố chơi thì có.

Xương Trúc chạm vào túi tiền nhỏ của mình, cười khanh khách:

- Mẹ này…

Chu Thư Nhân thả quần áo của con trai ra, anh không bế con lên. Hè mà, con trai vốn dĩ đã béo lại còn thường đổ mồ hôi, ôm nó vào lòng chẳng khác nào ôm một cái lò than!

Bụng của Xương Trung khe khẽ réo lên, Trúc Lan lấy điểm tâm qua. Cô nói:

- Ăn miếng điểm tâm trước đi, lát nữa là tới nhà rồi.

Xương Trung không muốn ăn, nói:

- Mẹ, con muốn ăn mì lạnh cơ!

Chu Thư Nhân nghe thấy thì cũng muốn ăn, anh kéo rèm xe lên gọi Cẩn Ngôn:

- Ngươi đi về trước, bảo phòng bếp làm nhiều mì lạnh một chút.

Mặc dù mì lạnh cổ đại không được phong phú giống như mì lạnh hiện đại, nhưng có “lạnh" là tốt lắm rồi. Mùa hè phải ăn mì lạnh mới thoải mái nhất.

Xương Trung hưng phấn, vội nhào vào lồng ngực cha:

- Cha là tốt nhất!

Nói xong, nhóc con nhanh chóng chui ra. Nóng quá, trên người cha nóng ơi là nóng!

Chu Thư Nhân thấy hơi buồn cười, bây giờ hai cha con họ đang ghét bỏ lẫn nhau rồi!

Bên trong quán trà bên phố, Nhị hoàng tử Trương Cảnh Dương phe phẩy cây quạt. Hắn chăm chú nhìn đoàn xe đi trước, nói:

- Chu đại nhân vào kinh rồi này!

Trương Cảnh Hoành đứng ở một bên uống trà lạnh, nói:

- Chu đại nhân đúng là rất được lòng vua!

Đến y mà cũng muốn bái Chu đại nhân làm thầy. Y không cầu mong học được toàn bộ, chỉ cần một nữa là tốt lắm rồi!

Trương Cảnh Dương nghe thấy có tiếng uống trà, lẳng lặng xoay người cầm lấy ấm trà:

- Hình như cái ấm trà này quá nhẹ!

Trương Cảnh Hoành xoa bụng, nói:

- À, nước trà trong ấm đều nằm ở đây cả rồi, ấm trà không nhẹ mới lạ!

Trương Cảnh Dương tức cười:

- Ngươi đúng là không biết sợ là gì!

Nhân lúc hắn nhìn đoàn xe, dám uống hết trà.

Trương Cảnh Hoành âm thầm khinh thường. Giao thiệp nhiều năm như vậy cũng không phải là công cốc, còn lâu y mới nể nang:

- Khách khí với Nhị hoàng huynh của mình thì xa cách quá rồi.

Trương Cảnh Dương ghét Lão Ngũ hiện tại gần chết, nói:

- Gọi thêm một ấm trà lạnh nữa đi!

Trương Cảnh Hoành khẽ cười, nói tiếp:

- Nhị hoàng huynh, huynh đã nghe chuyện Thẩm Dương bán nhà chưa?

Trương Cảnh Dương thả quạt trong tay xuống, hắn thật sự không ưa Thẩm Dương, mà so đo với Thẩm Dương sẽ khiến hắn thấy bản thân ngu ngốc.

- Ngươi và hắn chạm mặt nhau không ít, thứ tu hú chiếm tổ như ngươi muốn biết gì nữa?

- Nhị hoàng huynh này, huynh so sánh vậy là không chính xác rồi.

Vậy là đang nói Hoàng thượng giống chim ư? Mắng cả bản thân là chim luôn ư! Vả lại, y biết vài chuyện chứ có biết nhiều chuyện lắm đâu.

Trương Cảnh Dương: “...”

Tay ngứa quá đi, hắn muốn tẩn cho Lão Ngũ này một trận!

*****

Chu phủ

Đoàn xe đã đến trước phủ, Đổng thị và toàn bộ tôi tớ trong phủ đứng chờ từ lâu:

- Cha mẹ, đi đường vất vả rồi.

Trúc Lan nóng nực khó chịu cả người, nói:

- Chúng ta vào tiền viện trước đi!

Đổng thị không chờ nhóm tẩu tẩu và đệ muội, mẹ chồng mới là nhân vật quan trọng nhất:

- Mẹ, thức ăn đều đã chuẩn bị xong rồi.

Trúc Lan đang định tắm trước, nhưng sực nhớ ra con trai đã bị đói bụng nãy giờ:

- Vậy ăn cơm trước.

Tống bà tử hiểu ý vội đi truyền lời, tránh cho các phòng trở về viện trước.

Lý thị vào viện, nói:

- Bề thế quá chừng, hoàn toàn không thể so với cái nhà nhỏ ở Tân Châu.

Tô Huyên cũng rất hài lòng, toà nhà Hoàng thượng ban thưởng thì tất nhiên là tốt rồi.

- Tẩu tẩu, cha mẹ còn đang chờ chúng ta đấy, chúng ta đi mau lên đi.

Lý thị: - Ờ nhỉ, nhanh cái chân lên đừng để cha mẹ phải chờ!

Tô Huyên nhìn con trai và con gái đang được bà tử bế, hai đứa nhỏ này bị hành cả đường. May mà nuôi nấng không tệ, còn có tinh thần. Tô Huyên ra hiệu cho bà tử:

- Đưa công tử và tiểu thư về Ngũ phòng trước đi, mấy người các ngươi phải trông chừng cẩn thận đấy.

Bà tử không dám lơ là, đáp:

- Thưa, vâng.

*****

Chính viện

Trúc Lan rửa mặt và tay một cách đơn giản, cảm thấy mát mẻ hơn hẳn. Chu phủ ban đầu có chút trống trải, bây giờ đã náo nhiệt rồi. Trúc Lan trông chừng nha hoàn dỡ đồ đạc ra, nói với Tống bà tử:

- Bảo bọn họ đi ăn uống nghỉ ngơi trước đi, cơm nước xong rồi tiếp tục thu dọn.

Tống bà tử đáp lời, rồi đi ra ngoài.

Thức ăn của chính viện đã được dọn hết lên bàn, Trúc Lan và Chu Thư Nhân ngồi vào bàn ăn, cả nhà mới lần lượt ngồi theo thứ tự. Chu Thư Nhân nói:

- Trưa nay ăn uống đơn giản một chút, chờ tối rồi tính. Mọi người tranh thủ ăn đi!

Anh không muốn nói chuyện nhiều, hôm nay cả người đều không thoải mái. Bây giờ Xương Liêm và Dung Xuyên cũng không ở nhà, chờ khi nào có mặt đông đủ vậy!

 

Bình Luận (0)
Comment