Tất nhiên là Thái tử nhận được tin tức, đáp:
- Nghe đồn.
Dung Xuyên không tin, sau đó cho rằng là Ninh hầu gia nói. Ninh hầu gia rõ hành tung của hắn như lòng bàn tay, nên không có gì bất ngờ. Sau đó hắn không khỏi sửng sốt, mấy toà nhà trước đó hắn bị nẫng tay trên hết, hắn vẫn nghi ngờ là Ninh gia làm. Bây giờ đến cả Thái tử cũng biết, cho nên sẽ không mua được toà nhà nữa chăng?
Thái tử dừng bước, hỏi:
- Sao lại không chịu đi tiếp?
Hôm qua Dung Xuyên nghĩ mãi về chuyện thúc thúc vào kinh, hắn cần phải mua toà nhà và sắp xếp trước càng sớm càng tốt, nhưng lại bỏ qua Ninh phủ. Hình như Ninh phủ không mong hắn mua nhà riêng.
- À, thần đang suy nghĩ, hay là tạm thời không mua nhà nữa.
Thái tử: “...”
Y mua xong hết rồi thây! Đừng thấy toàn bộ tiền của dành dụm mẫu hậu đều cho y hết mà lần, y cũng chi ra rất nhiều.
Dung Xuyên lặng lẽ lui ra phía sau một bước thật nhỏ. Mặc dù biểu cảm trên mặt Thái tử không có thay đổi, nhưng hắn vẫn cảm nhận được, tâm trạng Thái tử đang không được tốt. Thấy Thái tử không để ý, hắn lại âm thầm nhích ra đằng sau thêm một bước nữa. Thái tử đã phát hiện, tạm thời y không muốn nói chuyện với đệ đệ nữa, y xoay người đi lên trước. Dung Xuyên ngẩn ra, Thái tử làm vậy là có ý gì? Hắn có nói gì sai đâu chứ!
*****
Chính điện
Hoàng thượng thấy Thái tử vào trước, vốn dĩ cho rằng sẽ nhìn thấy con trai út theo sau, nào ngờ không có.
- Người đâu?
Ngài đã nghe nói hai huynh đệ chúng gặp mặt nhau ở cửa cung!
Trong lòng Thái tử vẫn còn buồn bực, nói:
- À, nó còn khoan thai đi ở đằng sau ấy!
Hoàng thượng rất hiểu Thái tử, Thái tử đang buồn bực đây mà. Ngày không khỏi bật cười, nói:
- Nó chọc giận con à?
Thái tử hít vào thật sâu, thấy trong chính điện chỉ có Liễu công công mới nói:
- Tự nhiên Dung Xuyên không muốn mua nhà nữa, thế là tiền bạc của nhi thần mất trắng à?
Hoàng thượng cảm thấy thú vị, đã bao lâu rồi không nhìn thấy cảnh con trai lớn chịu thiệt. Ngài tằng hắng một tiếng, cố nén không cười:
- Lần này trẫm ra tiền. Được rồi, đừng buồn bực nữa.
Thái tử hơi sượng. Phụ hoàng không cười, nhưng giọng điệu nói chuyện rất hả hê. Có điều, y sẽ không vì tiền mà gây khó dễ:
- Nhi thần cảm ơn phụ hoàng, phụ hoàng hãy bù đắp cho đứa con trai này đi!
Hoàng thượng híp mắt, nói:
- Ồ, được thôi, vậy thì cho con năm ngàn lượng nguyên.
Thái tử trợn tròn mắt, ý của y là 10,000 lượng. Cho có 5,000 lượng, y lỗ mất rồi. Phụ hoàng, người không thể chỉ tính mỗi số lẻ, đã vậy còn một hơi cướp sạch 800 lượng của hắn!
Hoàng thượng bật cười thành tiếng, hôm nay đúng là một dịp hiếm thấy con trai lớn có nhiều biểu cảm như vậy.
- Trẫm không trêu con nữa, 10,000 lượng.
Ôi trái tim của Thái tử. Dù sao tiền thật sự vào túi mình:
- Cảm ơn phụ hoàng.
*****
Tân Châu
Đào thị vừa bước vào sân đã thấy Dương thị ngồi ở trên ghế uống trà, thị nói:
- Hồi nãy ta tới cửa phủ nhìn thấy đoàn xe vận chuyển hành lý vừa mới lăn bánh, tỷ dọn đồ đúng là thần tốc.
Trúc Lan bảo nha hoàn mang ghế dựa tới, chờ Đào thị ngồi xuống mới nói:
- Đồ được chuyển đi là đồ đã được đóng gói sẵn từ trước đó rồi.
Đào thị nhận lấy chén trà, đáp:
- Của hồi môn của Tuyết Hàm chăng?
- Ừm, trong phủ của muội cũng có chuyện vui, sao hôm nay muội lại tới đây?
Đào thị ra hiệu cho bà tử ở phía sau đặt cái rương lên bàn, thị mở rương ra và nói:
- Chúng ta cũng là bạn bè không tệ, tỷ là thục nhân, ta phải tự mình tới đây chúc mừng. Hôm nay ta cố ý đến tặng quà đấy.
Trúc Lan thấy tranh chữ nằm trong rương, hỏi:
- Đây là gì thế?
Đào thị trả lời:
- Ta thấy tỷ tỷ thích tranh, nhà ta lưu giữ không ít tranh chữ. Ta nghe nói là tỷ thích tranh vẽ của Hứa đại sư, cho nên ta đi tìm kiếm trong số bức hoạ được gìn giữ ở trong nhà. Mặc dù không phải là bút tích thực, nhưng hàng nhái cũng hiếm có lắm đấy. Mong là tỷ không chê bai.
Trúc Lan thích ơi là thích, cô tìm bấy lâu mà đến đồ dỏm cũng chưa tìm được:
- Cảm ơn, ta rất thích.
- Tỷ thích là được rồi.
Trúc Lan cẩn thận cất bức tranh vào, nói:
- Muội tới chúc mừng, thì ta cũng nên chúc mừng muội muội.
Đào thị nói với vẻ hâm mộ:
- Chờ nào ta được cáo mệnh, tỷ hãy chúc mừng cũng không muộn.
Phong hào cáo mệnh của Dương thị tới sớm, sau khi thị biết thì nhịn không được mà hâm mộ và huyên thuyên với tướng công cả một đêm. Tính ra vẫn là Chu đại nhân có bản lĩnh, cho nên thánh chỉ ban cáo mệnh của Dương thị mới có thể tới cùng lúc.
Đột nhiên Trúc Lan hiểu ra vì sao Đào thị không ở nhà mà chạy tới tìm cô. Thánh chỉ cáo mệnh của cô truyền xuống, còn của Đào thị thì phải chờ Uông đại nhân xin cho. Đào thị không muốn bị so sánh, cho nên tránh mặt.
*****
Chính điện
Dung Xuyên có chút mơ hồ lật xem quyền sách trong tay, thái độ của Thái tử khiến hắn thấy hơi ớn lạnh trong lòng. Rõ ràng bỏ hắn đi trước, làm hại hắn thấp thỏm lo âu hồi lâu. Bây giờ…
Thái tử bưng một đĩa đựng trái cây, nói:
- Trái cây mới được đưa đến, ngươi cũng lấy mấy quả nếm thử.
Dung Xuyên: - … Thần tạ ơn Thái tử ban thưởng.
Thái tử chọn quả lớn nhất nhét vào tay tiểu đệ. Ờm, phụ hoàng đang nhìn, y phải yêu thương đệ đệ nhiều hơn. Vả lại hôm nay nhờ có Dung Xuyên mà y kiếm được một khoản lời, sẵn tiện có thể nhân cơ hội này bắt nạt tiểu đệ. Tâm trạng của y rất tốt!
Dung Xuyên hốt hoảng trong lòng, thái độ trước sau thay đổi quá lớn!
Hoàng thượng không hề ngăn cản Thái tử, ngày biết Dung Xuyên đang bị hoang mang, nhưng ngài lại thấy thú vị. Buổi tối ngài sẽ trở về chia sẻ với Khanh Nhiên, tình huynh đệ mới tốt làm sao. Ruột rà có khác, ngài vẫn có thể cảm giác được Thái tử thật sự yêu thương người đệ đệ này.
Buổi chiều, Dung Xuyên mới ra khỏi cung, cả hai tay đều xách theo giỏ tre: một chiếc giỏ tre đựng đầy trái cây, và một chiếc giỏ tre đựng cua. Người đánh xe ngựa bên ngoài cửa cung sững sờ, hỏi:
- Đại nhân, người làm gì vậy?
Đại nhân tiến cung thật không? Sao còn mang đồ ra đây thế nhỉ? Một chiếc giỏ tre thì thôi, đằng này còn cầm hai chiếc?
Dung Xuyên ngẩng đầu nhìn trời. Ôi, ánh mặt trời gắt đến độ đầu hắn đau nhức, hắn không nằm mơ!
Ninh Tự: - Dung Xuyên?
Dung Xuyên hoàn hồn, đáp:
- Hầu gia!
Sau đó không khỏi xấu hổ, cả hai tay hắn đều đang cầm đồ.
Ninh Tự cũng khá bất ngờ, Dung Xuyên tiến cung nghĩa là về nhà, Hoàng thượng thật sự là cha ruột mà, trái cây tươi mới và cua trong cung cũng không quên phần con trai út. Được rồi, ông ấy đã biết vì sao Hoàng thượng cho gọi ông ấy vào cung, tính toán canh giờ rất chuẩn.
- Cái này giao cho ta đi, con mang về Hàn Lâm Viện thì không hay lắm.
Dung Xuyên thở phào nhẹ nhõm, hắn biết mang về là không tốt mà, sẽ bị người ta ghen ghét:
- Đa tạ Hầu gia.
Ninh hầu gia tự tay đón lấy giỏ tre. Ông ấy đặt chúng vào trong xe ngựa, rồi lại đích thân chỉnh lại quần áo cho Dung Xuyên. Trên trán người đánh xe ngựa đã lấm tấm mồ hôi, tuy trong đầu gã ta không muốn nghĩ tới chuyện gì dơ bẩn nhưng vẫn không kiềm chế được. Dáng dấp của Trương biên tu thật sự không tệ, người đọc sách vốn có làn da trắng trẻo nữa. Người đánh xe ngựa cảm thấy, bản thân vừa mới phát hiện ra một bí mật động trời!
Dung Xuyên có chút ngượng ngùng, nói:
- Hầu gia, ta đi trước nha.
Ninh hầu gia rất thích cảm giác chăm sóc con trai, đáp: - Được.
Dung Xuyên lên xe ngựa rồi, sắc mặt Ninh Tự lập tức thay đổi. Ông ấy nhìn người đánh xe ngựa với vẻ mặt không cảm xúc, mặc dù không nói gì cả, nhưng ánh mắt đang cảnh cáo người đánh xe ngựa. Người đánh xe ngựa nôn nóng muốn thề thốt ngay lập tức: tiểu nhân cực kỳ kín miệng!
*****
Tân Châu
Hôm sau, từ sáng tinh mơ Trúc Lan đã đến phủ của Vương đại nhân để cầu hôn. Đây là chuyện đã được thương lượng từ trước, cho nên diễn biến vô cùng thuận lợi, chờ đi coi tuổi xong là có thể tiến hành các thao tác khác. Tuổi của Ngô Vịnh và Vương Lăng không thành vấn đề, Trúc Lan bèn hẹn luôn với Tiết thị: chờ Vương Lăng tới Tân Châu sẽ tiến hành ngay các bước còn lại.
Bởi vì gấp gáp, sau khi Tiết thị có kết quả coi tuổi, thị lập tức đi hối thúc. Sính lễ đính ước trước đó của Ngô Vịnh đã được trả lại, thật ra là đủ hỏi cưới Vương Lăng rồi đấy. Chẳng qua dù sao cũng là sính lễ trả về, có chút không may mắn nên sau khi bán đi sẽ mua lại một phần khác.