Chu Thư Nhân bưng chén rượu đến kính Uông Cự:
- Chúc mừng!
Uông Cự vui mừng hớn hở, hôm nay cũng là ngày vui của ông ấy đấy. Ông ấy không phải là người tạm thời thay thế Chu Thư Nhân nữa, mà ông ấy thành tri phủ Tân Châu rồi.
- Mấy năm vừa qua đi theo bên người đại nhân, đại nhân dạy bảo ta rất nhiều điều, hôm nay ta xin được kính đại nhân một chén.
Chu Thư Nhân cụng ly, nói:
- Ta vào kinh rồi, hy vọng Uông đại nhân có thể tiếp tục cố gắng học tập.
Uông Cự cười nói:
- Ta biết.
Chu Thư Nhân hài lòng, biết cố gắng là tốt: - Ừm.
Buổi tối, Chu Thư Nhân trở về hơi muộn, Trúc Lan chờ tới mệt mỏi. Nghe có tiếng động, Chu Thư Nhân đẩy cửa bước vào, bước chân cũng hơi loạng choạng. Trúc Lan xuống giường đỡ anh, nói:
- Hôm nay uống nhiều lắm rồi phải không?
Chu Thư Nhân “ừ" một tiếng, nói:
- Hôm nay vui mà.
Trúc Lan đỡ Chu Thư ngồi xuống. Ờm, đúng là Chu Thư Nhân đang rất vui vẻ, nỗ lực đã được đền đáp.
- Em đoán là anh sẽ uống nhiều mà, anh uống canh giải rượu trên bàn trước đi.
Chu Thư Nhân có chút chếnh choáng, nhưng sau khi say rượu anh vẫn nghe lời. Anh ngoan ngoãn uống canh giải rượu, rồi vội đứng dậy muốn tự đi thay quần áo. Trúc Lan đứng nhìn, dáng vẻ lơ tơ mơ này… hừm, hôm nay không thể tắm rửa được rồi. Cô giúp Chu Thư Nhân thay quần áo, sau đó vắt khăn cho anh lau mặt.
Bỗng nhiên Chu Thư Nhân duỗi tay ôm eo Trúc Lan, nói:
- Bộ cáo mệnh lần này có lộng lẫy không?
- Đẹp lắm, đợi sáng mai sẽ mặc cho anh xem.
Đây là thứ Chu Thư Nhân giành về cho cô, áo cáo mệnh là áo đẹp nhất và lộng lẫy nhất trong số tất cả quần áo mà cô đang có.
Chu Thư Nhân buông tay ra, nói:
- Muốn xem bây giờ!
Trúc Lan nhìn vẻ mặt đầy mong đợi của Chu Thư Nhân, đáp:
- Được rồi, em đi mặc liền đây.
- Ừm.
Trúc Lan mặc quần áo xong, còn bảo Tống bà tử chải tóc cho mình. Tiếc là tới khi cô đội mũ miện cáo mệnh bước vào phòng thì Chu Thư Nhân đã lăn ra ngủ mất rồi.
Trúc Lan khẽ cười một tiếng, cẩn thận đóng cửa lại và đi ra ngoài. Cô c** q**n áo cũng như đồ trang sức ra, rồi lau mặt cho Chu Thư Nhân, lúc này trời đã về khuya. Chu Thư Nhân mơ mơ màng màng lẩm bẩm:
- Một khởi đầu mới…
Trúc Lan ghé sát đầu vào để nghe cho rõ, cô cong khoé miệng nói:
- Ừm, một khởi đầu mới.
Hôm sau, Chu Thư Nhân choàng tỉnh, nhớ lại tối qua anh từng nói ra yêu cầu nhưng rồi lại ngủ quên mất. Anh thức dậy với vẻ tiếc nuối, Trúc Lan không có bên cạnh. Nghe thấy tiếng mở cửa, Chu Thư Nhân ngẩng đầu lên thì sững cả người. Quần áo và mũ mão cáo mệnh lộng lẫy, anh cảm thấy thật sự rất hợp với Trúc Lan.
Trúc Lan xoay một vòng, hỏi:
- Thấy sao?
Chu Thư Nhân: - Đẹp.
Vào khoảnh khắc này, anh cảm thấy những nỗ lực của mình rất có giá trị. Trúc Lan và hắn có thể cùng nhau chia sẻ vinh quang!
Trúc Lan cười cong đôi mắt, nói:
- Thăng lên cao hơn tam phẩm quả nhiên có tự tin hơn.
Chu Thư Nhân cũng cười, đáp lại:
- Đúng vậy, Kinh Thành không thiếu quan lại Tứ phẩm hay Ngũ phẩm. Nhưng, từ Tam phẩm trở lên thì không có bao nhiêu.
Đầu Trúc Lan bị đè tới khó chịu. Cô vẫn chưa quen với việc đội mão nặng nề thế này, da đầu hơi đau. Cô nói:
- Em đi thay đồ đó nha, anh cũng dậy rửa mặt đi.
Chu Thư Nhân vẫn ngắm chưa đủ, nhưng đã nhận ra sức nặng của đồ trang sức. Cổ Trúc Lan càng lúc càng thấp xuống, anh đáp:
- Ừm.
Tống bà tử nhận lấy đồ trang sức, Trúc Lan thở phào và nói:
- Sức nặng này không phải là điều mà người bình thường có thể chịu được.
Tống bà tử cười nói:
- Phu nhân quen rồi thì sẽ ổn thôi.
Trúc Lan im lặng, cũng may không có nhiều dịp phải mặc quần áo cáo mệnh.
Lúc ăn cơm sáng, Trúc Lan nhắc tới chuyện đính ước của Ngô Vịnh:
- Vương gia đã hồi âm rồi, cô nương nhà người ta đồng ý. Ta định tới nhà bọn họ xin cưới.
Lần này không cần nhờ Đào thị, bởi vì xin cưới cho Ngô gia thì cô là bà mai tốt nhất rồi.
Chu Thư Nhân gắp sủi cảo chiên vào trong chén con trai, nói:
- Hoàng thượng cho thời hạn 15 sau nhậm chức, việc xã giao bên này không phiền hà gì, hôm nay có thể xong việc giao thiệt luôn rồi. Ta định ở lại Tân Châu 8 ngày, mấy ngày còn lại, ta phải tới chào hỏi bạn của Nhiễm Chính, và đi gặp gỡ Uông lão gia, nên lên Kinh Thành sớm chút thì hơn.
Trúc Lan nhẩm tính ngày tháng, nói:
- Thế thì càng phải nhanh chóng chốt việc hôn sự của Ngô Vịnh thôi. Ngày mai em lập tức đi cầu hôn.
- Ừm.
Sau khi ăn xong, Chu Thư Nhân đến nha môn, Trúc Lan trông chừng tôi tớ vẫn chuyện rương đồ đã được khóa kỹ. Tống bà tử đi tới, nói:
- Mấy vị Tôn tiên sinh tới rồi ạ.
Trúc Lan phóng tầm mắt nhìn ra ngoài cửa viện, mấy vị tiên sinh đang đứng hết sức dè dặt:
- Mau mời họ vào.
Chờ trà nước được bưng lên, Trúc Lan mới nói:
- Các vị tiên sinh tới Chu gia ta cũng được hai năm có lẻ. Bây giờ Chu gia vào kinh, ta muốn hỏi xem các vị có muốn đi Kinh Thành chung hay không. Các vị vẫn sẽ ở lại trong phủ, nhưng mỗi tháng được nghỉ bốn ngày và tiền tiêu vặt không thay đổi.
Trúc Lan không muốn mời tiên sinh một lần nữa, những năm vừa qua cô khá hài lòng về các vị tiên sinh hiện tại.
Đám người Tôn tiên sinh đưa mắt nhìn nhau. Mỗi tháng thêm hai ngày nghỉ, mặc dù rời khỏi Tân Châu, song Kinh Thành cũng không quá xa. Con đường làm quan của Chu phủ đang thuận lợi, bọn họ nào muốn rời khỏi Chu phủ. Đám người vốn dĩ còn thấy thấp thỏm, bây giờ trở nên an tâm. Chu phủ là nơi rất tốt, không có mấy chuyện dơ bẩn, cho nên bọn họ đều thích. Tôn tiên sinh xung phong nói trước:
- Bọn ta bằng lòng cùng đi Kinh Thành.
Trúc Lan cười nói:
- Vậy được. Các vị tiên sinh hãy về thu dọn hành lý, nửa tháng sau sẽ gặp nhau ở Kinh Thành.
Tôn tiên sinh mỉm cười đáp lại:
- Bọn ta xin phép về trước.
Trúc Lan gật đầu: - Ừm.
Tống bà tử tiễn người ra ngoài, lúc quay trở về thì nói:
- Thư hồi âm của Nhị gia tới rồi.
Trúc Lan: - Ta cứ bảo sao hình như ta quên mất chuyện gì đó, chuyện vui như vậy mà quên nói cho Xương Nghĩa được biết.
Tống bà tử đặt thư xuống, nói:
- Nhị gia lên đường vội vã, thư gửi tới nơi thì Nhị gia cũng đi chỗ khác mất rồi.
Trúc Lan mở thư ra rồi, Xương Nghĩa nhớ lời Chu Thư Nhân căn dặn: hễ đến một chỗ là viết một phong thư về. Mấy phong thư liền, mà chưa xuất hiện nạn hạn hán. Trúc Lan nói:
- Xương Nghĩa sẽ là người cuối cùng trong nhà biết tin.
Tống bà tử cười nói:
- Vậy hết cách rồi, trừ khi cho tôi tớ thúc ngựa đi ngày đêm không nghỉ đuổi kịp Nhị gia. Có điều, Nhị gia đã đi được một thời gian rồi, có thật sự cho đuổi theo thì chắc cũng sắp đến thành Lễ Châu.
Trúc Lan ừ một tiếng.
*****
Thôn Chu gia
Tuyết Mai nhận được thư hồi âm của mẹ, càng đọc nụ cười càng tươi. Đúng Khương Thăng được nghỉ ngơi, nói:
- Nhạc mẫu nói gì trong thư vậy?
Tuyết Mai cong cong hai mắt, nói:
- Theo ý của cha và mẹ thì chờ sang mùa thu Khương Đốc có thể đi theo Lý gia đến thành Châu. Sau đó con trai có thể đi học đọc sách cùng với mấy đứa Minh Vân, cha sẽ đích thân dạy dỗ.
Khương Thăng cũng có lòng riêng, chẳng qua y đủ bình tĩnh để có thể nén xuống thôi. Bây giờ nhạc phụ và nhạc mẫu đã chủ động nói ra rồi, Khương Thăng nhoẻn miệng cười toe toét:
- Thế thì tính ra cũng không còn mấy tháng nữa.
Tuyết Mai đặt lá thư xuống, nói:
- Đúng vậy, ta phải nghĩ xem nên để con trai mang theo thứ gì.
Khương Thăng bật cười, nói:
- Bây giờ nàng nghĩ chuyện đó vẫn còn hơi sớm.
Tuyết Mai cười theo, chuyện này có liên quan đến tương lai của con trai mà, tất nhiên Tuyết Mai rất gấp.
- Nhưng mà chắc chắn là mẹ có chuẩn bị hết cho con trai rồi, thật ra không cần chuẩn bị thứ gì cho con trai mang đi đâu.
Khương Thăng cảm thán trong lòng. Người ta hay nói con gái gả về nhà chồng giống như bát nước đổ đi, trong số những người y gặp, thật sự không ai làm được tới mức ngang ngửa nhạc phụ và nhạc mẫu, lần trước bổ sung của hồi môn đúng là khiến y chấn động. Nhạc phụ và nhạc mẫu coi trong con gái y hệt con trai.
Khương Thăng lại nhìn cha mẹ có vẻ tràn ngập sung sướng khi nghe được tin, y khẽ mỉm cười. Cha mẹ quả thật đã chọn cho y một nhà nhạc phụ tuyệt vời!
*****
Kinh Thành
Dung Xuyên được gọi vào cung. Lúc hắn đi đến cửa cung, Thái tử cũng vừa từ ngoài trở về. Dung Xuyên vội vàng hành lễ:
- Tham kiến Thái tử.
Thái tử có chút hậm hực, nói:
- Miễn lễ.
Dung Xuyên: - Đa tạ Thái tử.
Thái tử dừng bước, hỏi:
- Đi chung luôn không?
- Tuân mệnh.
Thái tử đi được hai bước, lại hỏi:
- Nghe nói tối nay ngươi muốn đi xem nhà à?
Trên mặt Dung Xuyên lộ vẻ kinh ngạc:
- Sao Thái tử biết?