Kinh thành
Cuối cùng Xương Liêm cũng được xuất cung, không cần hắn báo tin về, cả Hàn Lâm Viện đều đã biết chuyện. Vòng quan lại ở Kinh Thành nói lớn thì cũng rất lớn, mà nói nhỏ thì cũng rất nhỏ.
Lữ công tử: - Chúc mừng bá phụ gia nhập Hộ Bộ.
Mặc dù chỉ là tạm thời, nhưng người trong căn phòng này toàn là những người tinh tường, Hoàng thượng bày binh bố trận đủ thứ đâu phải là vì tạm thời. Hộ Bộ Thị Lang, biết bao nhiêu người phấn đấu cả đời còn chưa vượt qua được ngưỡng Tứ Phẩm. Chu đại nhân xuất thân nhà nông đi học, thật sự khiến người ta phải ghen tị đỏ mắt.
Lúc này Xương Liêm có thể thoải mái đón nhận lời chúc mừng, đáp:
- Cảm ơn!
Cha hắn trở thành Hộ Bộ Thị Lang, là kho bạc của sáu bộ. Bây giờ cha vào Kinh Thành, chỗ dựa của hắn tới rồi, hắn không khỏi đứng thẳng sống lưng hơn, bởi hắn là công tử nhà Hộ Bộ Thị Lang!
Thẩm Dương âm thầm trào phúng: Hộ Bộ Thị Lang chứ không phải là Lại Bộ Thị Lang. Nhìn mà xem, ai cũng chúc mừng Chu Xương Liêm. Tất cả mọi người đều rõ ràng, sao hắn ta có thể không biết cơ chứ. Chu đại nhân được lòng Hoàng thượng, bây giờ là Hộ Bộ Thị Lang, ngày sau thì sao?
Thẩm Dương hít vào một hơi thật sâu, đứng dậy và nói:
- Chúc mừng Chu công tử.
Xương Liêm tươi cười đáp lại:
- Cảm ơn.
Lữ công tử nói tiếp:
- Đây là chuyện vui rất đáng ăn mừng. Xương Liêm, huynh không được keo kiệt đâu đấy!
Xương Liêm biết hôm nay khó mà tiết kiệm túi tiền, hắn cũng sẵn sàng tốn khoản bạc này, vì vậy cười nói:
- Tối nay Xương Liêm mời khách, lúc đó mọi người nhớ tới đông đủ.
Mọi người tươi cười đồng ý, Xương Liêm thấy Thi Khanh cũng gật đầu, nụ cười càng thêm rạng rỡ. Sau đó Xương Liêm ra ngoài để tìm Dung Xuyên, trên mặt Dung Xuyên tràn ngập niềm vui:
- Tứ ca, thúc thúc và thẩm thẩm sắp vào kinh rồi!
- Đúng vậy! Cuối cùng cũng lên Kinh Thành, tối nay ta phải mời khách, để mang theo bao nhiêu bạc thế?
Dung Xuyên vỗ vào túi tiền, đáp:
- Túi tiền của đệ có hai trăm lượng bạc.
Xương Liêm: - … Bình thường đệ cũng mang theo nhiều tiền như vậy à?
Dung Xuyên bóp bóp túi tiền, nói:
- Trong túi đựng càng nhiều bạc, lòng đệ mới càng yên tâm.
Xương Liêm nâng tay vỗ vai Dung Xuyên, Dung Xuyên không còn thiếu tiền, nhưng hắn vẫn rất để ý tiền bạc như trước.
Tối đó, Dung Xuyên và Xương Liêm cùng rời khỏi Hàn Lâm Viện. Xe ngựa nhà mình đã chờ ở đó, đầy tớ tiến lên một bước và nói:
- Tứ gia, phu nhân sai tiểu nhân tới truyền lời.
Xương Liêm ra hiệu cho đoàn người chờ một lát, rồi đi theo tên đầy tớ ra phía xa xa:
- Tân Châu gửi thư tới sao?
Tên đầy tớ móc trong lồng ngực ra một túi tiền, nhỏ giọng nói:
- Phu nhân bảo tiểu nhân đưa bạc cho Tứ gia ạ.
Xương Liêm cầm túi tiền nhẹ bẫng, trong này chắc chắn toàn là ngân phiếu. Hắn nhoẻn miệng cười, nương tử rất hiểu hắn:
- Ngươi về trước đi, một canh giờ rưỡi sau tới tửu lầu đón bọn ta.
Tên đầy tớ cười nói: - Vâng ạ.
Xương Liêm che khuất, tên đầy tớ lại lém lỉnh, động tác đưa túi tiền không lộ liễu, đám người Liễu công tử lại không tiện nhìn chằm chằm Xương Liêm, cho nên thật sự không có ai biết là tới đưa bạc.
*****
Chu phủ Kinh Thanh
Đổng thị bận đến túi bụi tùng bùng, di chuyển qua từng sân viện, nói với bà tử:
- Người nhớ phải giám sát cho thật kỹ, một thời gian nữa là cả nhà sẽ vào kinh. Ta trông chừng tòa nhà này, không thể qua loa để xảy ra chuyện.
Tẩu tẩu và đệ muội đều tới, thị nhất định phải làm cho thật tốt, không được phép để xảy ra sai lầm.
Bà tử trả lời:
- Sân nào cũng được quét dọn hằng ngày, phu nhân cứ yên tâm ạ.
Đổng thị: - Bởi vì quét dọn mỗi ngày, cho nên mới càng dễ dàng bỏ qua một số vấn đề.
*****
Phủ Quốc Công
Lão Quốc Công phe phẩy cây quạt, nói:
- Mọi chuyện đã được sắp đặt cả rồi.
Ninh Tự đẩy hạt dưa đã được tách vỏ tới trước mặt phụ thân, đáp:
- Đúng vậy, bây giờ chỉ còn chờ Chu Thư Nhân vào kinh nữa thôi.
- Cuối cùng cũng về Kinh Thành, mấy ngày vừa qua hỗ trợ diễn tuồng, ta cũng mệt đến bở hơi tai.
Ninh Huy bật cười:
- Dạ, phụ thân vất vả rồi.
Ninh Quốc Công thả cây quạt xuống, nói:
- Ta không còn lên chầu triều, đứng ở đằng sau liên lạc bạn cũ cũng mệt. Bây giờ lão Tề không còn nợ nần gì nữa, đâu dễ gì mới khiến lão ấy mang ơn, biết bao nhiêu năm mà lão chỉ nợ ta có một lần ân tình.
Ninh Tự trợn trắng mắt, nói:
- Phụ thân, người vẫn còn lời chán.
Cho nên phụ thân đứng có nắm lão Tề mãi không buông. Ninh Tự vừa mới trở về chưa được bao lâu, mà lão Tề cứ mặt cau mày có với ông ấy.
Ninh Quốc Công bật cười khanh khách:
- May mà phụ thân của ngươi thông minh, phủ Ninh Quốc Công không phí phạm nhân tình của Tề Bạch. Thế hệ sau của Tề phủ không quá xuất sắc, thật sự không giúp gì được phủ Quốc Công ta. Bây giờ dùng ơn nghĩa này giúp Chu Thư Nhân, không cần biết là Chu Thư Nhân hiện tại hay là đời sau, chỉ có Chu gia mới có thể giúp được phủ Quốc Công thôi.
Ninh Tự khâm phục phụ thân nhà mình, Hoàng thượng chỉ mới nhắc tới Lại Bộ Thị Lang, không cần Hoàng thượng nói thẳng, phụ thân đã hiểu được ý Hoàng thượng và biết rất rõ làm sao có lợi nhất cho phủ Quốc Công họ.
Ninh Huy chờ Ninh lão gia cười xong, mới nói:
- Chuẩn bị sẵn từng bước một, Chu Thư vào kinh, cũng tới lúc nhận lại Dung Xuyên rồi.
Ninh Quốc Công vuốt râu, thở dài trong lòng. Con trai thứ hai không tới nỗi nào, nhưng đầu óc lại không thể sánh bằng Lão Đại và con út.
Ninh Tự thấy cha không nói gì cả, bèn nhỏ giọng nói:
- Kiểu gì cũng phải chờ Chu Thư Nhân thu phục lòng người, khi đó mới là đúng lúc.
Nếu như bây giờ nhận lại Dung Xuyên, thì sẽ không tốt cho Chu Thư Nhân - giống như phủ Ninh Quốc Công giúp đỡ Chu Thư Nhân ngồi vững vị trí Hộ Bộ Thị Lang vậy. Đây không phải là điều Hoàng thượng muốn thấy.
Mặc dù Tứ công tử Chu phủ và Dung Xuyên có ơn với phủ Quốc Công, nhưng phủ Quốc Công vẫn luôn khiêm nhường không nhúng tay vào bất kỳ chuyện gì. Chu Thư Nhân gia nhập Hộ Bộ, là dựa vào sức của mình. Tuy nhiên, nhận lại Dung Xuyên thì khác, đặc biệt Dung Xuyên trở thành con của ông ấy. Cho dù phủ Quốc Công không hề giúp đỡ, người ngoài cũng sẽ cho rằng phủ Quốc Công phò tá Chu Thư Nhân ngồi vững vị trí Hộ Bộ Thị Lang mà thôi. Thế nhưng chờ Chu Thư Nhân tự mình ngồi ổn, mọi chuyện không giống như vậy. Lúc đó nhận lại Dung Xuyên chính là “dệt hoa trên gấm” cho Chu phủ, Chu phủ có nhiều chỗ dựa có thể dựa vào.
Ninh Huy cười nói:
- Như vậy xem ra là ta nghĩ không chu đáo.
Ninh Quốc Công thầm nghĩ: năm xưa dồn hết tâm huyết bồi dưỡng con trai lớn nhất, nhưng lão cũng tốn không ít tâm tư vào con trai thứ hai. Sau đó, con trai thứ ba giả chết, trong lòng lão hơi khó vượt qua được. Chờ tới khi lão muốn dạy dỗ con trai thứ hai, thì đã trở thành “có lòng nhưng không có sức” rồi.
*****
Tân Châu
Tối đó Chu Thư Nhân mời khách, bên chỗ Trúc Lan và đám trẻ cũng ăn mừng cùng nhau. Minh Đằng cười tủm tỉm, nói:
- Bà nội, bắt đầu từ mai có phải chúng con không cần phải đến học viện hay không?
Trúc Lan: - Chuyện này hả… chuyện này bà nội không quản.
Minh Đằng nheo mắt, nếu bà nội chịu nói với ông nội thì chắc chắn ông nội sẽ đồng ý thôi. Thế nhưng bà nội không muốn xen vào, nó vẫn phải đến học viện.
Sắc mặt Minh Vân lạnh đi, nói:
- Kinh Thành nằm rất gần thành Tân Châu, nửa tháng sau ông nội mới nhậm chức. Đệ đừng có mà khôn lỏi, mấy ngày sắp tới ngoan ngoãn đi đến học viện cho ta!
Minh Đằng ủ rũ, nó thật sự không thích xã giao mà. Ông nội là Hộ Bộ Thị Lang, ngày mai kiểu gì nó cũng sẽ bị bủa vây.
Minh Vân không rảnh để ý đệ đệ, hắn cảm thấy bản thân quá mức dễ tính với Minh Đằng rồi. Minh Đằng không còn nhỏ nữa, vậy mà vẫn muốn trốn tránh. Kinh Thành không giống Tân Châu, bây giờ vừa hay có dịp mài giũa tính tình Minh Đằng.
Người làm cha như Chu lão đại im lặng uống rượu. Đừng nói Minh Đằng sợ Minh Vân, hắn là cha mà còn hơi sợ con trai cả đây. Gương mặt cứ như tảng băng, con trai cả chỉ cần nhìn hắn một cái, là hắn cảm thấy lúng túng rồi.
*****
Tửu lầu
Nhiễm Chính ngồi ở bên cạnh Chu Thư Nhân, Nhiễm Chính lên tiếng:
- Ngày mai chuẩn bị xã giao đó nha!
Chu Thư Nhân: - Ừm.
Nhiễm Chính uống rượu, thật sự không ngờ Chu Thư Nhân sẽ vào kinh trước ông ta một bước. À không, ông ta “hồi kinh”, Chu Thư Nhân mới là “vào kinh”.
- Ta cũng có quen biết vài người ở Hộ Bộ, ta đã viết thư gửi về Kinh Thành rồi.
Chu Thư Nhân nâng chén rượu, nói: - Đa tạ!
Có người quen và không có người quen là hai chuyện khác xa nhau. Đây là quan hệ, bằng không anh sẽ trở thành kẻ không hiểu gì cả.
Uông Cự im lặng, Uông gia thật sự không quen biết ai ở Hộ Bộ. Tính ra, không ít học trò của phụ thân mình làm ở Hình Bộ và Lễ Bộ. Nhà nhạc phụ của ông ấy cũng có nhiều quan viên làm trong Lễ Bộ. Nhưng mà, Uông gia chẳng quen biết ai ở Lại Bộ và Hộ Bộ. Lần này có thể nói rằng Chu Thư Nhân đã đột phá!