Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 729

Vương đại nhân còn chưa tới nơi, đã nghe thấy tiếng trước rồi:

- Từ tít đằng xa ta đã nghe được giọng nói vui vẻ của Uông đại nhân rồi, có chuyện gì vui sao?

Vẻ mặt Uông Cự tràn ngập niềm vui, nói:

- Chu đại nhân thăng lên Tòng Tam Phẩm, tạm thời giữ chức Hộ Bộ Thị Lang. Một lát nữa thôi là quan binh truyền chỉ sẽ tới.

Vương đại nhân phải mất một lúc mới lấy lại tinh thần, có chút xê xích khi không phải là Lại Bộ Thị Lang. Chu đại nhân ở Lại Bộ sẽ mang lại rất nhiều lợi ích cho ông ta, nhưng Hộ Bộ cũng là một chỗ tốt.

- Chúc mừng đại nhân!

Chu Thư Nhân đang thầm mắng nhiếc Hộ Bộ, nhưng vẫn tràn ngập sung sướng, khoảng cách thời gian không nhỏ:

- Cảm ơn, cảm ơn!

Vương đại nhân nghe Uông Cự kể chuyện xảy ra trên triều, trong mắt có phần ảm đạm. Đây là cái lợi của việc có người chống đỡ bên trên, Uông Cự có gia thế tốt cho nên tin tức nhanh nhạy, chuyện tốt cũng vậy, mà chuyện xấu cũng vậy thôi, luôn sẽ có người báo cho Uông Cự. Không giống ông ta, chỉ có hai mắt mò mẫm.

Vương đại nhân nói:

- Đại nhân vào kinh, thế thì ai sẽ kế nhiệm Tri phủ Tân Châu?

Uông Cự dám chắc tám phần là mình, Chu Thư Nhân đã thay ông ấy sắp xếp tất cả, nếu không phụ thân ông ấy thật sự sẽ không tích cực giúp đỡ công việc như vậy. Mấy ngày vừa qua, quan viên nha phủ không chỉ nịnh bợ Chu đại nhân, mà không ít người cũng nịnh bợ ông ấy. Có điều chưa nhận được thánh chỉ, ông ấy chưa thể khẳng định.

- Cái này còn phải chờ xem ý của Hoàng thượng thế nào.

Vương đại nhân mỉm cười, ông ta thật sự chỉ là hỏi nhiều một câu mà thôi, dù sao cũng không tới phiên ông ta.

*****

Buổi trưa hôm đó, Trúc Lan tiễn quan sai tuyên chỉ đi, lần này tiếp chỉ không hề bối rối tẹo nào. Chu Thư Nhân nhận được tin tức lập tức báo về, cho nên Trúc Lan tin chắc Hoàng thượng sẽ gửi thánh chỉ cáo mệnh cho cô chung luôn. Nguyên nhân cực kỳ đơn giản: ai bảo cô là người nuôi dưỡng Dung Xuyên!

Trúc Lan thấy vẻ mặt của nhóm tôi tớ tràn ngập phấn khởi, bèn nói:

- Tháng này gấp ba lần tiền tiêu vặt, mọi người cùng nhau hưởng chút không khí vui mừng.

Đinh quản gia nói với giọng điệu kích động:

- Đa tạ chủ mẫu.

Gia chủ thăng quan, tôi tớ bọn họ ra ngoài cũng có thể đứng thẳng sống lưng. Đinh quản gia cảm thấy số mệnh của mình thật tốt, mặc dù giai đoạn trung niên trải qua một chút thăng trầm, nhưng nửa đời sau đã được hưởng phước. Mới có bao lâu, mà ông ấy đã thành quản gia của nhà quan Tam phẩm rồi.

Phục sức cáo mệnh của Trúc Lan cũng thay đổi - Thục nhân Tam phẩm, đá quý đính trên đồ trang sức cáo mệnh đều được thay đổi, càng lộng lẫy hơn. Tuyết Hàm nhỏ giọng nói:

- Mẹ, cha nói không chừng cha có thể cho mẹ tước vị cáo mệnh phu nhân luôn đó!

Cha nàng thật sự quá là lợi hại, chẳng biết Dung Xuyên còn phải lăn lộn bao nhiêu năm mới có thể đạt được thành tựu giống như cha nàng!

Trúc Lan v**t v* bộ áo cáo mệnh, cô cũng rất có niềm tin vào việc này: - Ừm.

Lý thị duỗi tay muốn sờ, cuối cùng không dám. Cho dù tay của Lý thị đã không còn thô ráp nữa, nhưng thị vẫn không có gan duỗi tay ra. Thị chỉ có thể giương đôi mắt tò mò nhìn chằm chằm nó:

- Mẹ, bộ đồ cáo mệnh này thật là lộng lẫy!

Trúc Lan cười đáp:

- Rồi con cũng sẽ có cơ hội mặc thôi.

Lý thị mỉm cười:

- Ồ, con chỉ có thể trông chờ vào con trai mình.

Chu lão đại không khỏi ghen tị, Lý thị còn có thể trông chờ con trai kiếm cái cáo mệnh cho mình, còn hắn thì sao? Bây giờ nương tử còn chê bai hắn, đừng cho rằng hắn không nhìn thấy ánh mắt ghét bỏ kia!

Triệu thị mở miệng nói:

- Mẹ, bây giờ thánh chỉ tới rồi, có phải chúng ta nên tranh thủ thu thập hành lý hay không?

Mặc dù bọn họ đã âm thầm dọn dẹp phần nào, nhưng vẫn không dám làm gì quá mức lộ liễu, toàn là thu dọn một số đồ đạc lặt vặt không hay dùng tới. Ở Tân Châu chừng ấy năm, gom góp được không ít đồ đạc.

Trúc Lan trả lời:

- Các con tranh thủ thu dọn hành lý, cái nào xong rồi thì chuyển đến Kinh Thành trước, không cần chờ đi cùng nhau!

Lần này mà đi cùng nhau thì chắc chắn là đoàn xe sẽ dài thườn thượt, ai mà không biết sẽ nghĩ Chu gia có nhiều của cải, tách ra đi riêng tốt hơn.

Lý thị có chút nôn nóng, đồ đạc Đại phòng tương đối lỉnh kỉnh, chẳng qua hôm nay là ngày vui của mẹ chồng, bỏ mất một ngày cũng chẳng sao cả.

Đoàn người quay về chính viện, Trúc Lan ngồi xuống rồi nói:

- Các con không cần quây quần bên ta, ai nên làm gì thì cứ đi làm đi.

Tuyết Hàm tiếp lời:

- Muội ở chỗ này với mẹ được rồi, các ca ca và tẩu tẩu tranh thủ thu dọn hành lý đi thôi, tránh cho tới lúc phải đi lại luống cuống tay chân.

Tô Huyên thấy Đại tẩu và Nhị tẩu không nói gì cả, cười nói:

- Mẹ, Ngũ phòng chúng con xin phép về trước.

Trúc Lan gật đầu: - Đi đi!

Lý thị chớp mắt, Ngũ đệ muội có đủ tự tin nên vậy.

- Mẹ, con cũng xin phép trở về.

- Đi về cả đi, buổi tối tụ tập ăn mừng với nhau là được.

Chẳng mấy chốc từng phòng đều trở về viện của mình, Trúc Lan lấy giấy viết qua, nói:

- Con gái, con lại đây viết thư cho tỷ tỷ con đi.

Tuyết Hàm nhận lấy giấy viết, hỏi:

- Mẹ, mẹ có muốn viết cho nhà tộc trưởng một phong thư luôn không?

- Thư cho tộc trưởng thì để cha con trở về rồi đích thân viết.

Tuyết Hàm: - Mẹ, thế còn Đại cữu cữu và nhị cữu cữu thì sao?

- Đúng rồi, con viết nhiều thêm mấy phong thư đi.

Trúc Lan dặn dò con gái viết thư, còn mình thì dẫn Tống bà tử đi đến nhà kho. Nhà kho đã thu xếp đâu vào đó, đồ nào đáng giá hay không đáng giá đều được đánh dấu. Trúc Lan nói:

- Lát nữa bảo Đinh quản gia tới đây, ngay mai chuyển lên Kinh Thành.

Tống bà tử: - Chuyến này đi Kinh Thành sẽ bị dòm ngó lắm đây.

- Chia thành ba bận mà chuyện. Chia vật liệu gỗ đều cho ba lần chuyển, mỗi chuyến mang theo một ít đồ gỗ là được.

Tống bà tử: - Vâng.

Trúc Lan ra khỏi nhà kho, nói:

- Lần này vào kinh, sau này sẽ không phải chuyển nhà nữa.

Thu dọn hành lý là một trong những việc phí sức lực nhất, Trúc Lan và Tống bà tử tự tay gom nhặt những món đồ có giá trị. Bây giờ chỉ có một mình Tống bà tử biết rõ của cải trong nhà.

*****

Đại phòng

Trông Lý thị bụ bẫm thế thôi, nhưng thị cực kỳ lanh lợi. Khắp mặt đất và khắp mặt bàn trong căn phòng này, đâu đâu cũng là đồ đạc. Lý thị lượn tới lượn lui mấy vòng, mà không làm đổ bất kỳ thứ gì. Ban đầu Chu lão đại còn dặn dò thị: cẩn thận một chút. Bây giờ Chu lão đại chỉ ngồi ở trên ghế nhìn nương tử đảo khắp căn phòng.

Chu lão đại nghe Lý thị càm ràm trong miệng, có chút đau đầu:

- Biết bao nhiêu năm nàng còn chưa học được cách xếp đồ đạc à, đồ của mình để đâu mà mình còn tìm không thấy.

Lý thị trừng mắt, nói:

- Ta phải lo cho các con, lo cho chàng, đầu óc của ta tập trung hết lên người mấy con người trong cái nhà này rồi, làm gì còn tâm trí mà nhớ đến đồ đạc.

Chu lão đại: - … Kiểu gì nàng cũng nói được.

Lý thị đứng thẳng sống lưng, nói:

- Bởi vì ta toàn nói đúng.

Chu lão đại: “...”

*****

Nhị phòng

Triệu thị cũng bận tới nỗi đầu tóc đầy mồ hôi, nói:

- Sao mà nhiều đồ thế này, trước giờ ta chẳng hề để ý.

Ngọc Sương lau đi mồ hôi trên trán, đồ vật đáng giá cần phải tự mình cất giữ, nàng ấy cũng mệt mỏi lắm:

- Mẹ, chắc chắn nhà ở Kinh Thành đã có đồ dùng trong nhà, hay là thanh lý lại mấy món đồ dùng quá khổ đi!

Triệu thị uống hai chén nước giải khát, nói:

- Con nói rất đúng, một số đồ dùng không sử dụng nữa thật sự cần phải xử lý.

Ngọc Sương nghỉ ngơi một lúc, tiếp tục sắp xếp hai rương chứa đồ. Lát nữa nàng ấy còn phải trở về phòng ngủ thu dọn đồ đạc của mình, đồ đạc của nàng cũng không ít đâu!

*****

Ngũ phòng

Xương Trí tự thu dọn thư phòng của mình, Tô Huyên nhìn mà không khỏi thấy mệt:

- Chàng thật sự không cần bà tử giúp sao?

Xương Trí lắc đầu, nói:

- Ta có thể tự thu dọn đồ đạc của mình, lúc tới Kinh Thành để ở chỗ nào ta cũng có thể dễ dàng tìm được. Bà tử tới giúp, lúc tới Kinh Thành lại phải tốn công sắp xếp.

Tô Huyên ngồi ở trên ghế, nói:

- Tướng công, chàng phải cố gắng hơn nữa, chừng nào chàng có thể cho ta phong hào cáo mệnh cao hơn Huyện chúa?

Xương Trí nghe xong lời này, sách trong tay suýt nữa thì rơi trên mặt đất:

- Huyện chúa là Nhị phẩm rồi, nương tử, nàng thật sự gửi gắm quá nhiều kỳ vọng vào ta đấy!

Tô Huyên cười tủm tỉm, nói:

- Con người đã sống là phải có lý tưởng, có lý tưởng thì mới có thể nỗ lực được!

Xương Trí không có ý định nói lý với nương tử nữa. Nhất phẩm phu nhân lận đó, hắn thật sự không dám nghĩ đến. Cha còn có cơ hội lấy phong hào về cho mẹ, hắn á, không dám mơ, không dám mơ!

Tô Huyên cũng chỉ trêu chọc tướng công, để tướng công có chút áp lực thôi. Trong lòng Tô Huyên hiểu rõ, cha chồng một đường thăng tiến là nhờ thiên thời địa lợi nhân hoà, rất khó có được cơ hội thứ hai.

Bình Luận (0)
Comment