Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 728

Lần đầu tiên Dung Xuyên còn hơi sốc, lần thứ hai Dung Xuyên có nghi ngờ, số lần càng nhiều Dung Xuyên càng trở nên bình thản.

- Hầu gia.

Ninh Tự cảm thấy nhìn kiểu gì cũng thấy đứa con hoàng tử từ trên trời rơi xuống này vừa ý ông ấy. Đầu tư càng nhiều, ông ấy càng sáng tỏ ý đồ của phụ thân. Phụ thân hiểu rõ bản tính Dung Xuyên, sau này có quay trở về hoàng cung hay không vẫn phải chờ xem ý muốn của Dung Xuyên thôi.

Ninh Tự nói:

- Ta mới từ trong cung ra, vừa hay tiện đường đưa các ngươi về phủ. Khoảng thời gian này vẫn chưa có quyết định chính thức, hai người các ngươi cần phải cẩn thận một chút.

Xương Liêm đã có lòng cảnh giác, bởi vì có rất nhiều người không muốn cha hắn đảm nhiệm vị trí Lại Bộ Thị Lang. Hắn và Dung Xuyên ở Kinh Thành, thật sự trở thành đối tượng bị công kích.

- Cảm ơn Hầu gia nhắc nhở.

Ninh Tự cười nói:

- Khách sáo làm gì, người một nhà với nhau cả mà. À, ý của ta là Ninh phủ vẫn luôn ghi tạc ân tình của hai người các ngươi.

Xương Liêm âm thầm khinh bỉ trong lòng, Ninh hầu gia đâu phải kiểu người hay nói lỡ lời. Số lần ngày một nhiều hơn, hắn cũng không để bụng nữa, hắn đã chấp nhận sự thật Dung Xuyên là con trai của Ninh hầu gia rồi.

Mấy đầu ngón tay Dung Xuyên bấu chặt vào lòng bàn tay, khoé miệng nhếch lên không dễ gì phát hiện ra. Hắn đã nhận định Ninh hầu gia là cha của hắn rồi, hắn không thuộc loại thân thế khó xử đã đủ khiến hắn vui mừng. Bây giờ có một người cha đối xử với hắn thật tốt, mặc dù có thể bởi vì một vài nguyên nhân mà chưa thể nhận trở về, nhưng hắn cũng thấy đủ lắm rồi.

Ninh Tự càng tiếp xúc với Dung Xuyên, càng hiểu rõ tính cách của Dung Xuyên. Tuổi tác của đứa bé này vẫn còn rất nhỏ, Dung Xuyên không lớn lên ở trong hoàng cung, mà lớn lên ở Chu phủ không có chuyện dơ bẩn nào, tâm tính thật sự rất đơn thuần. Dung Xuyên cũng là một người cố chấp, ông ấy cảm thấy ý đồ của phụ thân mình có khả năng thành công khá cao.

Ninh Tự ngẫm lại cảm thấy vô cùng kích động, ai lại muốn mình tuyệt tử tuyệt tôn bao giờ. Ninh gia đã hy sinh Đại ca vì hoàng thất, hy sinh thân thể khỏe mạnh của Nhị ca vì hoàng thất, hy sinh cả đời ông ấy vì hoàng thất, ông ấy khó mà áp chế một chút manh mối trong lòng.

*****

Buổi sáng hôm sau, trong lúc lâm triều, Hoàng thượng truyền tấu chương quy hoạch do Chu Thư Nhân viết xuống, bảo các vị đại thần cùng nhau xem thử. Không có thời gian để tất cả mọi người đều xem, chỉ một số người đứng ở hàng đầu có xem là được.

- Các khanh xem xong cả rồi đúng không, cảm thấy thế nào?

Trên triều lầm vào trầm mặc, không ai chủ động đứng ra nói chuyện.

Hoàng thượng điểm mặt gọi tên:

- Hoàng đại nhân cảm thấy thế nào?

Hoàng đại nhân không có cách nào nói lời trái với lương tâm, quyển tấu chương này do ai viết, người có mắt đều có thể đọc được tên:

- Chu đại nhân có năng lực hơn người.

Hoàng thượng tiếp tục điểm danh:

- Phùng đại nhân?

Phùng đại nhân nhắm mắt, rồi lại mở mắt, trả lời:

- Chu đại nhân đúng là có năng lực hơn người, chẳng qua…

Hoàng thượng không cho Phùng đại nhân cơ hội nói tiếp, ngài hỏi thêm vài vị đại nhân nữa, người nào cũng cho đánh giá. Hoàng thượng cầm tấu chương lại, hài lòng nói:

- Những gì các khanh nói trong mấy ngày qua đều có cái lý riêng của các khanh. Nhưng mà, Hoàng đại nhân và Phùng đại nhân nói đúng, Chu Thư Nhân đảm nhiệm chức vụ Lại Bộ Thị Lang thật sự chưa đủ phục chúng.

Hoàng đại nhân vội vàng nói ngay:

- Hoàng thượng anh minh!

Phùng đại nhân: - Hoàng thượng anh minh!

Hoàng thượng nói tiếp:

- Thế nhưng Chu Thư Nhân có tài năng xuất chúng, là chuyện mà các vị ái khanh cũng nhìn thấy rồi. Chuyện Lại Bộ Thị Lang nên có kết luận rồi, Hộ Bộ Hữu Thị Lang Chung Cát nhậm chức Lại Bộ Thị Lang. Chung Cát hoàn toàn phù hợp với yêu cầu mà các khanh đề ra, thâm niên đủ sức phục chúng. Về phần Chu Thư Nhân, thăng lên Tòng Tam Phẩm thay Hộ Bộ Hữu Thị Lang, chúng ái khanh còn muốn nói gì nữa không?

Tề đại nhân lên tiếng đầu tiên:

- Hoàng thượng anh minh.

Hoàng đại nhân và Phùng đại nhân đưa mắt nhìn nhau, cả hai sửng sốt: vậy ra Lại Bộ Thị Lang chẳng là gì sất, trong lòng Hoàng thượng đã sớm có sắp xếp cho Chu Thư Nhân rồi. Hừm, giữ chức tạm thời cơ đấy! Cứ chờ mà xem, sang năm sẽ ngồi thật cho mà coi. Trong số sáu bộ, bên dưới Lại Bộ chính là Hộ Bộ còn gì. Bây giờ bọn họ khen ngợi Chu Thư Nhân, Chu Thư Nhân không chỉ tăng vọt hai cấp mà còn tiến thẳng vào Lại Bộ đừng Lục Bộ. Lúc này là Tòng Tam Phẩm, và tạm thay thế Hộ Bộ Thị Lang, đã là một bước nhượng bộ của Hoàng thượng rồi. Bọn họ tiếp tục sinh sự, tức là không biết điều đi đắc tội Hoàng thượng.

Hoàng đại nhân không khỏi bực tức:

- Hoàng thượng anh minh!

Phùng đại nhân cảm thấy cả người không có chỗ nào thoải mái, nói:

- Hoàng thượng anh minh.

Trong mắt Uông đại nhân ánh lên ý cười, lần này coi như đã yên phận rồi, chỉ còn chờ thời gian nữa thôi. Tòng Tam Phẩm cũng là thăng lên Tam Phẩm, nhưng mà, đá Chu Thư Nhân qua Hộ Bộ quả thật vô cùng thích hợp. Không tận dụng triệt để đầu óc của Chu Thư Nhân thì đúng là có lỗi với triều đình.

Tâm trạng Hoàng thượng khá tốt, ngài xem vở kịch này bấy lâu nay, cuối cùng cũng đã hạ màn. Một vị trí Lại Bộ Thị Lang mà lôi ra được không ít người, còn sắp xếp đâu vào đó cho Chu Thư Nhân nữa. Không tệ, không tệ!

Thái tử tiếp tục học được không ít. Từ trước đến giờ, phụ hoàng chỉ bày binh bố trận, không mất mát gì, mà còn thu về kết quả mình mong muốn nhất: Hộ Bộ Hữu Thị Lang Chung Cát là người của phụ hoàng đấy!

Hoàng thượng đứng dậy rời đi, Thái tử vội vã theo sau. Đám người Nhị hoàng tử đưa mắt nhìn nhau, buồn bực khỏi nói. Bọn họ nháo nhào hoá ra lại nháo nhào vô ích.

*****

Hàn Lâm Viện

Xương Liêm được triệu vào cung, trong lòng không khỏi thấp thỏm. Lâu rồi hắn chưa tiến cung lần nữa, mà quan trọng nhất là không biết vì sao lại triệu kiến hắn.

Xương Liêm vừa thấy Hoàng thượng, lập tức hành lễ. Hoàng thượng ra hiệu cho hắn đứng dậy, chỉ vào cái bàn một bên, nói:

- Trẫm nói, khanh soạn thảo Thánh chỉ đi!

Xương Liêm có chút bất ngờ, năm ngoái Thứ Cát Sĩ có phụ việc soạn thảo thánh chỉ, hắn không ngờ tới hắn sẽ là người đầu tiên trong đám Thứ Cát Sĩ. Giọng điệu của hắn trở nên kích động:

- Tuân chỉ!

Xương Liêm cầm bút cẩn thận, nghe Hoàng thượng nói, hắn viết rất kỹ. Hắn càng viết càng kích động, không ngừng dặn lòng: phải thật bình tĩnh, nhất định phải thật bình tĩnh. Đây là thời điểm thử thách bản thân. Ái chà, thánh chỉ cho cha, do chính hắn viết, ý nghĩa khác hẳn, không giống bình thường, đặc biệt.

Hoàng thượng thấy đã viết xong, lấy tới xem qua một lượt. Chu Xương Liêm không phải là người có học thức cao nhất, nhưng tính tình trầm ổn. Nét chữ không có một chút dấu hiệu nào là run rẩy, từng nét từng nét vô cùng kiên định, tâm tính không tới nỗi nào.

Xương Liêm tiếp tục soạn thảo thánh chỉ cáo mệnh cho mẹ, cáo mệnh của mẹ trở thành Thục Nhân tam phẩm. Xương Liêm cảm khái, đời này hắn không theo kịp bước chân cha rồi, không thể cho mẹ cấp bậc cáo mệnh cao hơn, thế là kiếp này mẹ chẳng thể nào hưởng thụ vinh quang do chính con trai mang lại cho mình. Xương Liêm cảm thấy vô cùng đáng tiếc.

*****

Tân Châu

Thánh chỉ của Chu Thư Nhân còn chưa kịp tới thì anh đã biết kết quả, Uông Cự nhận được tin tức là tới đây ngay:

- Đại nhân, ngài tạm thời giữ chức Hộ Bộ Thị Lang.

Chu Thư Nhân đực mặt. Ồ, Hộ Bộ! Đệch, Hoàng thượng rất biết cách lợi dụng anh, anh không muốn tới Hộ Bộ nhất đó. Thoạt nhìn hiện tại thu nhập từ thuế của triệu đình rất nhiều, quốc khố có chút của cải, nhịp sống trên triều dễ thở một chút, nhưng cũng chỉ là một chút mà thôi.

Quan viên Hộ Bộ, tiền lương ít nhất trong số Lục Bộ, làm việc nhiều nhất trong số Lục Bộ. Lao tâm lao lực có sá là gì, còn hay bị mắng. À, mắng cũng còn nhẹ, thường xuyên bị nguyền rủa chết sớm sau lưng nữa ấy chứ!

Uông Cự thật sự mừng cho Chu đại nhân, nói:

- Đại nhân, Lại Bộ đứng đầu Lục Bộ, nhưng Hộ Bộ chỉ sau Lại Bộ mà thôi. Ta xin được chúc mừng đại nhân!

Chu Thư Nhân cười nói:

- Ồ, ngài cảm thấy Hộ Bộ tốt lắm đúng không?

Uông Cự có cảm giác lạnh toát sống lưng, trong lòng dâng lên một loại linh cảm chẳng lành, nhưng ông ấy lại không cảm thấy có chỗ nào không đúng, cho nên thành thật trả lời:

- Hộ Bộ tất nhiên là tốt. Ai ai cũng nói Hộ Bộ giàu có, triều đình muốn dùng ngân lượng đều phải qua tay Hộ Bộ. Đại nhân, Hộ Bộ là chỗ ngon đó!

Chu Thư Nhân hài lòng nói:

- Ngài cảm thấy Hộ Bộ tốt thì Hộ Bộ tốt vậy.

Uông Cự: “...”

Hộ Bộ thì có liên quan gì đến ông ấy đâu, ông ấy lại không trở thành Hộ Bộ Thị Lang!

 

Bình Luận (0)
Comment