Kinh Thành, Hàn Lâm Viện, ba ngày sau
Những ngày gần đây Xương Liêm và Dung Xuyên cực kỳ kín tiếng. Bởi vì vị trí Lại Bộ Thị Lang vẫn luôn chưa được xác định, dẫn đến hai người bọn họ trở thành tâm điểm của sự chú ý. Dung Xuyên thì đỡ hơn chút, còn bên phòng Xương Liêm có rất nhiều người. Xương Liêm vừa bước vào phòng, tất cả ảnh mắt lập tức đổ dồn về phía hắn.
Lữ công tử chờ Xương Liêm ngồi vào vị trí, liền bước tới một bước và nói:
- Ta nghe nói sắp có kết quả rồi. Ngay tại chỗ này, ta xin được chúc mừng trước.
Giọng điệu Xương Liêm đầy vẻ hoài nghi:
- Huynh chúc mừng ta chuyện gì?
- Ta chúc mừng bá phụ trở thành Lại Bộ Thị Lang đó!
Đây thật sự là một bước lên mây, khoảng thời gian này “Chu đại nhân nhậm chức Lại Bộ Thị Lang" chính là đề tài nóng nhất.
Xương Liêm giật giật khoé môi, nói:
- Ta là con trai mà sao ta lại không biết? Các huynh đừng có đoán mò, đây chỉ là chuyện không có căn cứ thôi.
Cách nói chuyện của Thẩm Dương mang theo một chút chua ngoa:
- Xương Liêm à, ngươi đừng tỏ vẻ khiêm tốn làm gì, bây giờ có ai không biết một nửa số quan đại thần ủng hộ Chu đại nhân nhậm chức Lại Bộ Thị Lang đâu chứ.
Xương Liêm cũng từng kích động, còn cố ý viết thư cho cha mình nữa mà. Tiếc thay, thư hồi âm của cha như giội một gáo nước lạnh lên đầu hắn vậy: chuyện này không có khả năng. Xương Liêm hờ hững nói:
- Thẩm công tử, giữ mồm giữ miệng một chút vẫn hơn. Chuyện này còn chưa xác định, ngươi không cần phải đoán ý Hoàng thượng.
Thẩm Dương nghẹn họng, trước kia hắn ta còn có thể ỷ vào người họ hàng xa mà cạnh tranh một mặt với Chu Xương Liêm, bây giờ chỗ dựa chẳng còn, trong khi cha của Chu Xương Liêm lại đang thắng thế. Hắn ta lẳng lặng trở về chỗ ngồi của mình.
Ánh mắt hắn ta rời vào túi tiền teo tóp trên người, dạo này trong nhà gặp chuyện xui xẻo liên tiếp: trước hết là người họ hàng xa xảy ra chuyện, sau đó là trong nhà bị lừa mất tiền. Kinh tế hắn ta cũng trở nên eo hẹp, nếu không kịp xoay vòng thì có khi phải bán luôn cả tòa nhà ở Kinh Thành thôi.
Lữ công tử cười gượng, rồi quay trở về chỗ ngồi. Hắn ta biết Chu Xương Liêm không chỉ nó cho Thẩm Dương được rõ, lời này cũng là đang muốn nói với hắn ta. Hắn ta nịnh bợ Chu Xương Liêm, nhưng Chu Xương Liêm chưa từng chơi quá thân với hắn ta, nghĩ vậy không khỏi buồn bực.
*****
Tân Châu
Chu Thư Nhân cười tới nỗi khuôn miệng cũng cứng đờ. “Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại", hai ngày gần đây, các đại nhân trong nha môn rảnh rỗi là lại tới cười với anh. Hiện tại vẫn còn chưa đâu vào đâu, mà đám người này đã có niềm tin là anh sẽ nhạy vọt từ chức quan Tứ phẩm lên Đại thần.
Uông Cự đi theo phía sau, nói:
- Lục Bộ, Lại Bộ là những chức quan mang lại rất nhiều lợi ích. Ai cũng cho rằng ngài vào Lại Bộ, ngày sau sẽ quản lý việc bổ nhiệm và bãi nhiệm. Còn chưa đâu vào đâu cả, đã lo nịnh bợ dựa dẫm.
Chu Thư Nhân: - Đúng vậy. Lại Bộ, là nơi có biết bao nhiêu người đang dòm ngó, tổng cộng chỉ có hai vị Thị Lang, chức Thị Lang này lại càng có giá trị hơn.
Uông Cự: - Phụ thân ta nói sắp có quyết định rồi.
Chu Thư Nhân rất khâm phục Uông lão gia. Uông lão gia thuộc kiểu lúc nào cần nói mới nói, lúc nào không cần nói thì ngài ấy hiện diện trông chẳng khác gì làm phông nền, ngài ấy nhìn gì cũng rất thấu đáo. Uông lão gia nhận ra Hoàng thượng đang bày binh bố trận rồi đây!
- Ừm.
Uông Cự dừng bước, nhìn Chu Thư Nhân đi xa. Phụ thân ông ấy còn nói: sau lưng Chu Thư Nhân không chỉ có mỗi Hoàng thượng chèo chống, mà còn có người khác nữa. Chu Thư Nhân đã hình thành thế lực riêng, sau này ông ấy cần phải nể nang Chu Thư Nhân một chút. Phụ thân có tuổi, lúc phụ thân cáo lão, nói không chừng ông ấy còn cần Chu Thư Nhân nâng đỡ một cái.
Uông Cự cảm thấy buồn buồn tủi tủi, Chu Thư Nhân phát triển thật nhanh, nhanh hơn cả sự kỳ vọng của phụ thân ông ấy. Phụ thân nói rằng: lần này Chu Thư Nhân mà không được chức Lại Bộ, thì cũng sẽ được một chức nào đó quan trọng. Không nên so sánh, không nên so sánh, quan vận của người khác luôn là ẩn số, còn quan vận của Chu Thư Nhân lại rất thuận lợi.
*****
Chu gia
Trúc Lan mời Tiết thị vào nhà, Tiết thị nói:
- Hôm nay thời tiết mát mẻ, cho nên ta mới tới chơi.
Trúc Lan nghe xong liền hiểu: Tiết thị nghe Vương đại nhân nói chuyện, tranh thủ trong lúc Chu gia còn chưa rời đi, Tiết thị mong muốn tới lui nhiều hơn, Vương đại nhân khó mà không có chút suy nghĩ cá nhân.
- Ta cũng vừa mới nhắc tới tỷ luôn đấy!
- Ồ, hoá ra ta tới thật là đúng lúc!
Trúc Lan cười nói:
- Thật sự đúng lúc. Đại ca của Ngô Vịnh, tức Ngô Minh, bây giờ đang là Ngô thông phán, có gửi tin khẩn tới đây. Ta định tới tìm tỷ tỷ bàn chuyện đính ước.
Trúc Lan không ngờ thư hồi âm tới rất sớm, có thể thấy được Ngô Minh cũng sợ Chu gia sẽ rời khỏi thành Tân Châu, cho nên mới phái ngựa đi không ngừng nghỉ để đưa thư về. Một phong thư thôi, giá tính bằng bạc.
Tiết thị cũng đang lo lắng chuyện này. Lão gia tin tưởng phẩm hạnh của Chu gia, nhưng thị lại sợ, thị không sợ Chu gia, thị sợ Ngô gia cơ. Thị có nghe nói, bởi vì Chu đại nhân có đảm nhiệm chức Lại Bộ thị lang hay không mà bát nháo suốt mấy ngày nay, Chu gia từ chối không ít nhà đến kết thân, thế là có người chuyển mục tiêu sang huynh đệ Ngô gia. Bây giờ Tiết thị càng thêm quyết tâm, nói:
- Chuyện hôn sự này thật sự là nên dứt khoát quyết định luôn, ta về sẽ viết thư cho đường đệ muội, chờ nhận được hồi âm là báo cho muội biết liền.
Trúc Lan cười nói:
- Được, ta chờ hồi âm của tỷ rồi mới mời bà mai tới cửa cầu hôn.
Tiết thị mỉm cười thật tươi, đáp: - Được.
Tuổi của lão gia không còn trẻ nữa, xảy ra chuyện gì thì bên trên Vương gia sẽ không có ai chèo chống. Thị và lão gia hy vọng Chu gia đi càng xa càng tốt, lão gia có nói biết đâu còn có thể có cơ hội vào Kinh nữa đấy!
*****
Học viện
Buổi trưa, Minh Đằng và Minh Thụy vừa mới học xong là chạy. Hai huynh đệ chúng trốn ra đằng sau núi giả, rồi mới dám thở hắt ra.
Minh Đằng chạy khá là hăng, lúc này còn chưa lấy lại nhịp thở:
- Mấy ngày luôn rồi, may mà chúng ta trốn nhanh, bằng không lại bị chặn lại.
Minh Thụy chống vào núi giả, nói:
- Thì đó, quan trọng nhất trong chuyện này là chúng ta còn không được phép đáp trả.
Nếu là trước kia, bọn họ còn có thể dùng nắm đấm để giải quyết. Bây giờ đang ở thời khắc mấu chốt của ông nội, Đại ca và Ngũ thúc dặn dò bọn họ lúc ở học viện phải ngoan ngoãn một chút, chớ có gây hoạ.
Nhiễm Tầm đầu đầy mồ hôi đi tới, nói:
- Ta mới là người khổ nhất đây nè, các ngươi trốn mất, bọn họ liền vây lấy ta.
Minh Đằng vỗ vai Nhiễm Tầm, nói:
- Ai bảo ba người chúng ta vẫn luôn đi cùng nhau.
Nhiễm Tầm không màng hình tượng, ngồi phịch xuống đất rồi nói:
- Ta chỉ thấy bực vì sao đám người đó không đi tìm Minh Vân đại ca cơ chứ?
Minh Đằng giật giật khóe môi, đáp:
- Ngươi nhìn mặt của Đại ca ta đi, rồi ngươi sẽ hiểu.
Sắc mặt của Đại ca hắn càng ngày càng lạnh, nhất là khoảng thời gian này, trên mặt Đại ca chẳng có một biểu tình nào. Hắn nhìn mà thấy áp lực gấp bội!
Minh Thụy bật cười thành tiếng, nó nhớ rõ ràng hồi nhỏ Đại ca không có như vậy, chỉ mới vài năm trở lại đây thôi. Một phần là vì trấn áp đám đệ đệ là họ, một phần là vì thân là cháu trai trưởng cho nên Đại ca có rất nhiều áp lực, dần dà trở nên như vậy.
Nhiễm Tầm cũng rất sợ Minh Vân đại ca, y nói:
- Gia gia của ta từng nói, gần đây ta đừng gây chuyện. E hèm, đừng có dụ dỗ hai người các ngươi làm trò xằng bậy.
Oan ức làm sao, y có nhiều ý tưởng xấu thật, thế nhưng Minh Đằng và Minh Thụy hoàn toàn không thua kém y. Đừng nhìn Minh Đằng là đứa ngốc nhất mà lầm, lúc cần lanh lợi thì hắn không ngốc chút nào.
Minh Thụy thở hắt ra, nó cảm thấy ông nội vào kinh là chuyện chắc như đinh đóng cột:
- Không biết học viện ở Kinh Thành trông như thế nào?
Nhiễm Tầm buồn bã, y mới vừa ngộ ra một điều: đám bạn trẻ trâu đi rồi, chẳng phải chỉ còn lại mỗi mình y làm trò hay sao? Nhưng mà, bảo y vào Kinh đọc sách thì thôi đi vậy. Y không là gì ở vùng đất Kinh Thành cả! Y nhìn hai người bạn thân, ừm, vì sự tự do của mình, có thể tạm thời từ bỏ vài năm.
*****
Kinh Thành
Buổi chiều bên ngoài cửa Hàn Lâm Viện, Xương Liêm và Dung Xuyên không tìm được xe ngựa nhà mình nhưng lại bắt gặp xe ngựa của Ninh hầu phủ. Hay lắm, chắc chắn xe ngựa nhà mình lại bị Ninh hầu gia tống cổ về trước rồi.
Xương Liêm lẳng lặng đi theo Dung Xuyên, giờ hắn đã có thể bình tĩnh đi theo lên xe ngựa, bởi lẽ dạo gần đây Ninh hầu gia tới đón người thật sự rất cần mẫn.