Thi Khanh nhận lấy chiếc hộp, trong lòng có chút ấm áp. Thấy lại có khách tới cửa, bèn nói:
- Mời vào bên trong!
Xương Liêm quay đầu lại nhìn, thấy là Thẩm Dương, hắn khẽ "ừ" rồi tiến vào sân. Dung Xuyên canh bên cạnh không có ai hết, mới nói:
- Thẩm Dương ôm cái bình to, còn chẳng thèm đựng hộp. Làm như hắn ta rất sợ người khác không biết hắn ta tặng cái gì vậy.
Xương Liêm: - Đừng để ý đến hắn ta, chúng ta ăn xong đi liền.
Trong sân không có nhiều khách, bàn chiêu đãi khách rộng rãi. Xương Liêm và Dung Xuyên đi tới bàn Lữ công tử ngồi.
Lữ công tử: - Ta còn tưởng đâu các huynh sẽ không tới nữa đấy.
Xương Liêm cười nói:
- Quen biết với nhau một khoảng thời gian, cho nên vẫn cần phải đến.
Lữ công tử nói:
- Ta tới hơi sớm, nghe nói của hồi môn của đích nữ Hầu phủ rất nhiều, chừng 88 rương.
Hắn ta cực kỳ hâm mộ, nếu có số tài sản này, hắn ta cũng bằng lòng cưới đích nữ Hầu phủ thanh danh chẳng ra làm sao đó.
*****
Hậu viện
Diêu Dao ăn thức ăn do nha hoàn mang đến, khoé môi cong lên. Thi Khanh còn nhớ nhờ người bưng thức ăn cho nàng ta, khiến nàng ta càng thêm kỳ vọng vào tương lai.
Tối đó, Thi Khanh đứng ở cửa tiễn khách, chờ tới phiên Xương Liêm và Dung Xuyên thì nhỏ giọng nói:
- Ta rất thích món quà, cảm ơn.
Xương Liêm tặng hắn loại mực mà hắn đã muốn mua từ lâu rồi, còn Dung Xuyên tặng hắn một bức tranh. Hắn có lén xem, thế mà lại là hàng thật, giá trị rất cao.
Dung Xuyên ghi tạc tình nghĩa của Thi Khanh, trước kia hắn dành dụm tiền bạn, Thi Khanh giúp đỡ không ít:
- Huynh thích là được.
Khi khách khứa ra về cả rồi, Thi Khanh mới quay trở lại hậu viện. Từ lúc hắn nhận nhiệm vụ bí mật, hắn không chủ động điều tra Diêu nhị tiểu thư, mà toàn bộ tin tức có liên quan đến Diêu nhị tiểu thư nhanh chóng được đưa tới trước mặt hắn. Diêu nhị tiểu thư đã để lại ấn tượng khá sâu sắc trong lòng hắn: quyết đoán xuống tay với đệ đệ ruột, âm thầm nhờ vả Chu gia mua sẵn sản nghiệp. Tâm tư nàng ấy thật sự rất chu toàn, mỗi một chuyện đều khiến hắn phải ngạc nhiên.
Thi Khanh chờ mong tương lai sắp tới, hắn có thể yên tâm giao hậu viện lại cho Diêu nhị tiểu thư. Bắt đầu từ đây, hắn không cần đứng một mình nữa rồi.
*****
Tân Châu
Trúc Lan tính toán canh giờ, bảo:
- Chắc tiệc cưới cũng kết thúc rồi.
Chu Thư Nhân: - Đúng vậy.
Trúc Lan âm thầm chúc phúc trong lòng, hy vọng Thi Khanh và Diêu Dao có thể làm bạn đến khi bạc đầu.
*****
Kinh Thành, hai ngày sau
Thẩm Dương bước vào Hàn Lâm Viện, bên trong gian phòng vốn đang náo nhiệt bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Thẩm Dương cúi đầu, nhanh chóng ngồi xuống vị trí của mình.
Lữ công tử nhướng mày, hỏi:
- Thẩm Dương, ta nghe nói một người họ hàng xa của ngươi bị tống vào đại lao hả? Tham ô nhận hối lộ là được rồi, còn cưỡng h**p làm chết con nhà người ta, nghe bảo chứng cứ chắc như đinh đóng cột luôn.
Trên trán Thẩm Dương đã rịn mồ hôi, đáp:
- Thật sao, ta cũng mới vừa nghe đồn thôi.
Lữ công tử hả hê, Thẩm Dương không ít lần từng nhắc đến họ hàng xa của hắn ta, ỷ mình có người họ hàng xa làm Sử Bộ Thị Lang nên đắc ý thôi rồi. Bây giờ thấy chưa, người trước kia nịnh hót Thẩm Dương đều trốn thật xa.
Xương Liêm lại cảm thấy không đơn giản chút nào. Người này xảy ra chuyện quá nhanh, chứng cứ còn rất đầy đủ, có thể thấy được Sử Bộ Thị Lang đã bị người ta theo dõi từ lâu.
*****
Tân Châu
Chu Thư Nhân đã biết tin tức, anh cau chặt mày. Vụ này không nhỏ, anh không nghĩ rằng Hoàng thượng sẽ hạ bệ Lại Bộ để đẩy anh lên.
Uông Cự cứ ngập ngừng mãi, cuối cùng mới nói:
- Đại nhân, phụ thân ta nói, vụ án của Lại Bộ Thị Lang sẽ nhanh chóng chấm dứt thôi.
Chu Thư Nhân: - Uông đại nhân còn nói gì nữa không?
Vị Uông đại nhân này chầu triều mỗi ngày, nhìn thấy mọi chuyện, giờ nói cho Uông Cự nghe cũng là mong muốn có thể chuyển lời tới anh.
Uông Cự nhỏ giọng nói:
- Phụ thân ta nói, đại nhân đừng kỳ vọng quá.
Chu Thư Nhân hiểu rõ, ý của Uông lão đại nhân là: chức vụ Lại Bộ Thị Lang sẽ không dành cho anh, bảo anh đừng có tơ tưởng.
- Thay bản quan cảm ơn Uông lão đại nhân.
Làm Lại Bộ Thị Lang ở Kinh Thành, quyền cao chức trọng, phàm là người có tâm tư đều muốn tranh nhau một lần. Hiển nhiên, riêng Diêu hầu gia thì tức muốn chết. Người ông ta bồi dưỡng và từng bước đẩy lên cao bỗng nhiên rớt đài, ông ta không ngừng lẩm bẩm chửi rủa người hợp tác với mình. Trước kia ông ta đã dặn không được hành động vượt quyền ông ta, giờ thì hay rồi. Đầu ông ta đau nhức dữ dội, nước cờ Thẩm Dương lẽ ra sẽ mang lại hiệu quả thần kỳ, bây giờ lại không tạo ra được một bước tiến vượt trội nào cả.
Thái độ của Hoàng thượng không rõ ràng lắm. Nếu nói rằng ngài không mấy coi trọng Thẩm Dương thì vốn dĩ Thẩm Dương không được ở lại Kinh Thành, bây giờ đang làm việc tại Hàn Lâm Viện, còn được cho mời vào cung vài lần. Nếu nói rằng ngài coi trọng Thẩm Dương, thì ngài lại không có động thái nào khác.
Diêu Văn Kỳ híp mắt, ông ta biết Hoàng thượng đa nghi, xem ra Hoàng thượng vẫn đang điều tra. Nghĩ đến Lại Bộ Thị Lang là ông ta lại tức giận, dám gạt ông ta làm ra nhiều chuyện như vậy. Bây giờ bị Hoàng thượng vạch trần rồi, ông ta cũng chỉ có thể buông lơi.
*****
Hai ngày sau nữa, vụ án Lại Bộ Thị Lang đi đến hồi kết một cách chớp nhoáng. Xương Liêm sửng sốt:
- Mới đó mà đã kết án rồi ư?
Dung Xuyên: - Nghĩ là không có ý định tiếp tục tra xét.
Xương Liêm nói nhỏ:
- Nhưng mà người đó là Lại Bộ Thị Lang đó!
Đây là lần đầu tiên Dung Xuyên trực tiếp trải qua chuyện này, hắn càng nhận thức rõ hơn về sức mạnh của quyền lực, trong lòng cũng có cảm giác không yên cho lắm:
- Xảy ra chuyện gì cũng không có quan hệ với chúng ta.
- Đệ nói chí phải.
*****
Hoàng cung
Hoàng thượng ý nhị nói:
- Kẻ nào cũng nhìn chằm chằm vào cái ghế Lại Bộ Thị Lang.
Thái tử hiểu rõ, nhóm đệ đệ xấu tính vừa mới an phận được một khoảng thời gian, thế mà bây giờ lại láo nháo nữa rồi.
- Vâng.
Hoàng thượng bật cười một tiếng, nói:
- Sân khấu đã dựng sẵn rồi.
Thái tử cười theo: - Đúng vậy.
*****
Tân Châu
Chu Thư Nhân ở thành Tân Châu nhưng tin tức rất nhanh nhạy, Uông lão gia không ít lần gửi tin tức tới.
- Đại nhân, hôm nay trên triều cực kỳ náo nhiệt, tên của ngài còn được nhắc tới rất nhiều lần đấy.
Chu Thư Nhân ra hiệu cho Cẩn Ngôn đi ra xa xa trông chừng:
- Tên của bản quan?
- Phải, phụ thân ta nói Tề đại nhân tiến cử đại nhân nhậm chức Lại Bộ Thị Lang. Tề đại nhân liệt kê ra hết tất cả chiến tích trong mấy năm qua của đại nhân. Đại nhân, ngài có quen biết Tề đại nhân không?
Tề đại nhân à, người đó thuộc phe trung lập. Phụ thân ông ấy không ít lần ngấm ngầm nói Tề đại nhân là người chỉ biết lắng nghe, lúc ở trên triều đứng im không hề hé răng, tự nhiên lên tiếng, đến cả phụ thân ông ấy cũng giật cả mình!
Chu Thư Nhân: -... Không quen.
Uông Cự không tin cho lắm, nói:
- Đại nhân, Tề đại nhân biết rất nhiều về đại nhân. Chỉ khi hiểu ngài mới có thể nhớ rõ chiến tích của ngài như vậy mà thôi.
Chu Thư Nhân thật sự không quen Tề đại nhân, anh nghĩ phải chăng là người Hoàng thượng sắp xếp? Sau đó anh hỏi:
- Chắc chắn là sẽ có nhiều người phản đối phải không?
Cho dù anh có nhảy vọt giai đoạn cũng không thể bay thẳng lên nhậm chức Lại Bộ Thị Lang được, thế là nhảy liền hai bậc cmnr!
Uông Cự nói tiếp:
- Ừm, phụ thân ta nói Tề đại nhân bị phản đối tập thể. Phụ thân của ta còn nói, đây là lần đầu ông ấy được biết Tề đại nhân có tài ăn nói cỡ này.
Hôm nay Tề đại nhân thật sự đã gây chấn động triều đình.
Chu Thư Nhân: - Còn gì nữa không?
Uông Cự lắc đầu:
- Hết rồi, phụ thân của ta chỉ bảo ta hỏi đại nhân thử xem Chu phủ có quen Tề đại nhân không.
Chu Thư Nhân khẳng định:
- Ta thật sự không quen.
Uông Cự vuốt cằm, nói:
- Nếu đại nhân thật sự không biết, chẳng lẽ không phải Tề đại nhân đang giúp đỡ đại nhân?
Vậy cũng không đúng, nếu muốn gài Chu đại nhân, đổi lại là ai cũng được, vì sao nhất thiết phải là Tề đại nhân?
Chu Thư Nhân cũng lâm vào trầm tư, quan viên Kinh Thành ai cũng là thứ ranh ma, Hoàng thượng sẽ không cho anh chức quan nhàn hạ. Anh không nghĩ là Tề đại nhân, anh càng cảm thấy đây là một loạt hành động của Hoàng thượng, và Sử Bộ Thị Lang chính là mồi nhử.
*****
Hôm sau, Chu Thư Nhân bị Uông Cự nhìn mà mất tự nhiên, nói:
- Ngài nhìn ta như vậy làm gì?
Nhìn tới nỗi anh thấy hơi đau thận!
Uông Cự: - Ta chỉ cảm thấy hình như ta không hiểu đại nhân lắm, cho nên muốn nhìn nhiều hơn.
Chu Thư Nhân: - … Ồ!
Giọng điệu Uông Cự có chút kích động, nói:
- Hôm qua có rất nhiều vị đại nhân giữ im lặng, hôm nay lại có không ít người lên tiếng ủng hộ Tề đại nhân, tất nhiên không bằng số người phản bác. Nói là đại nhân chưa đủ thâm niên, đại nhân cần được tôi luyện nhiều hơn, đến phụ thân của ta mà còn cảm thấy hoang mang.
Phụ thân ông ấy nói rằng: có không ít người là người không có liên quan gì cả.
Chu Thư Nhân: “...”
Ồ, lại là kịch bản quen thuộc.