Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 725

Buổi tối, Chu Thư Nhân giật mình tỉnh giấc vì tiếng sấm sét, đúng lúc này có một tia chớp loé lên. Bên trong căn phòng tối tăm bỗng nhiên bừng sáng, nối tiếp sau đó là tiếng sấm đinh tai nhức óc. Chu Thư Nhân ngồi dậy cầm cái áo khoác đặt bên cạnh lên, tính xuống giường đi ra nhìn xem. Trúc Lan cũng bị tiếng sấm đánh thức, lại thêm một tia chớp và một tiếng sấm, Trúc Lan nhanh tay cầm lấy quần áo, cô lo lắng cho con trai.

Chu Thư Nhân đã mang giày xong, ngoài phòng có Thận Hành đứng trông. Vừa mở cửa ra đã nhìn thấy bầu trời đen nhánh bị tia chớp chiếu sáng, những tia chớp giống như những con rồng đang uốn lượn trên bầu trời. Vẻ mặt Thận Hành vui mừng:

- Đại nhân, trời mưa rồi.

Chu Thư Nhân nhếch môi:

- Đúng vậy, nhất định cơn mưa này sẽ không nhỏ.

Anh không lo về đê đập, mấy năm anh ở Tân Châu không phải ở không, nhưng nếu mưa quá lớn thì vẫn nên chú ý tình hình mấy ngọn núi, tránh cho xảy ra sạt lở núi tạo thành thương vong.

Trúc Lan tới phòng con trai, hôm nay là Liễu bà tử gác đêm, Liễu bà tử nhỏ giọng nói:

- Tiểu công tử ngủ rất say.

Trúc Lan cầm giá cắm nến nhìn con trai. Thằng nhóc này ngủ say thật, tiếng sấm lớn như vậy mà chẳng có tí phản ứng nào, vẫn ôm gấu bông hình ngựa con ngủ ngon lành:

- Tối nay ngươi trông kỹ một chút.

Liễu bà tử: - Vâng ạ.

Trúc Lan rời khỏi gian phòng, trời đổ mưa lớn, cô nhanh chân quay về phòng, Chu Thư Nhân đang ngồi chờ cô. Chu Thư Nhân lấy khăn đưa cho vợ:

- Con trai thế nào?

- Ngủ như con heo con ấy, không có dấu hiệu muốn tỉnh, yên tâm đi.

Chu Thư Nhân: - Em cũng mau thay quần áo đi, bộ quần áo này ướt nhẹp rồi.

- Ừ, bây giờ mới canh năm* thôi, có thể ngủ thêm một lát nữa, anh nằm ngủ trước đi!

(*Canh năm là từ ba tới năm giờ sáng.)

Đúng là Chu Thư Nhân vẫn chưa tỉnh ngủ, thời tiết mấy ngày trước đó oi bức nên tối ngủ không ngon nổi. Bây giờ bên ngoài trời mưa mát mẻ, có thể đánh một giấc ngon lành rồi: - Ừ.

Buổi sáng thức dậy, trời bên ngoài vẫn còn mưa, tiếng mưa rơi rào rào như có tác dụng thôi miên khiến Trúc Lan hơi không muốn dậy. Chu Thư Nhân ngồi dậy trước, Trúc Lan nằm thêm một lát rồi mới chịu dậy. Cô có thể nghe thấy tiếng cười nói của nha hoàn, trời đổ mưa to khiến ai cũng vui mừng. Vừa mở cửa ra đã cảm nhận được hơi nước, cây cỏ trong sân đều bung lá khoe sức sống.

Tống bà tử vừa chải đầu cho chủ mẫu vừa nói:

- Lần này trời mưa đủ, hồ nước trong vườn dâng cao rất nhiều.

Trúc Lan nhìn màn mưa ngoài cửa sổ, nói:

- Mưa đủ là được rồi, dân chúng chờ mong cơn mưa này biết bao!

- Đúng vậy, năm nay vẫn có một khởi đầu tốt.

Trúc Lan cười đáp: - Ừ.

****"

Kinh Thành, Hoàng Thượng và Thái Tử hạ triều, hai người tự cầm dù đi trên đường, Hoàng Thượng nói:

- Tiếng mưa rơi này, đúng là êm tai quá.

Trong lòng Thái Tử cũng thở phào nhẹ nhõm:

- Đúng ạ.

Hôm nay tâm trạng của Hoàng Thượng rất tốt, có trời mới biết ngài sợ xảy ra hạn hán tới mức nào. Không đúng, nói chính xác hơn thì chỉ cần xảy ra thiên tai là ngài lại thấy sợ:

- Đi thôi, chúng ta về thôi.

Thái Tử đuổi theo bước chân phụ hoàng, hôm nay tâm trạng của y cũng không tồi.

*****

Nha phủ Tân Châu

Chu Thư Nhân vừa đến nha môn, Uông Cự đã vây quanh anh, Chu Thư Nhân xụ mặt:

- Ngài lởn vởn chỗ này đủ chưa?

Đầu Uông Cự không choáng váng, ông ấy chỉ muốn ngất luôn thôi. Uông Cự dừng bước, ừm, đầu óc hơi mơ màng, sau đó rất tỉnh táo nói:

- Đại nhân, cái miệng của ngài lợi hại quá, nói trời mưa là trời mưa ngay.

Chu Thư Nhân hừ một tiếng:

- Là do quan hệ giữa bản quan và ngài không tồi, chứ không bản quan đã tưởng ngài muốn hại bản quan đấy, lời này mà cũng nói được hả?

Nói cứ như anh là thần mưa ấy, kêu trời mưa một cái là trời mưa được ngay.

Uông Cự: - Không phải trong phòng chỉ có hai người chúng ta thôi sao?

Chu Thư Nhân: - Trời nóng quá tất nhiên sẽ đổ mưa to, đây là chuyện có thể biết được nhờ kinh nghiệm.

Uông Cự tự biết mình nói sai rồi, Chu đại nhân là người cẩn thận biết bao nhiêu, thật sự không để lại bất cứ nhược điểm nào:

- Đúng vậy, năm rồi cũng có vài lần trời mưa to sau mấy đợt nắng nóng kéo dài.

Chu Thư Nhân vừa lòng, nói:

- Ừ, cơn mưa này sẽ không dừng ngay được đâu, đúng lúc Uông đại nhân ở đây, bản quan giao cho ngài vài việc.

- Đại nhân, ngài cứ nói đi.

Chu Thư Nhân nói vài phương pháp phòng hộ lúc mưa to, như: cấm đi qua dốc núi, chú ý an toàn ở hai bờ sông, không cho người đứng chờ dưới tán cây, còn phái người đi kiểm tra mấy căn nhà xập xệ, tránh chuyện mưa to quá làm sập nhà gây chết người… Cơn mưa to này kéo dài một ngày một đêm mới có dấu hiệu muốn dừng, giống như đang bổ sung đủ lượng nước mưa đã thiếu trước đó, cũng may là cuối cùng không xuất hiện thương vong.

*****

Kinh Thành, Diêu hầu phủ

Diêu Dao v**t v* bộ giá y màu đỏ, ngày mai là nàng ta sẽ về nhà chồng. Tay dời khỏi giá y, nàng ta nhìn lại khuê phòng. Nàng ta sắp rời khỏi nhà giam này rồi, không có cảm giác luyến tiếc, chỉ cảm thấy như được giải thoát, cuối cùng cũng có thể rời đi.

Bạch thị dẫn bà tử bước vào:

- Dao Dao, con đang xem gì đấy?

Diêu Dao quay đầu lại:

- Con đang xem căn phòng mình ở.

Bạch thị nắm tay con gái, nói:

- Sau này về nhà mẹ đẻ là thấy được ấy mà. Mau lại đây nào, đây là tiền áp đáy hòm mà mẹ chuẩn bị cho con, tự con cất kỹ. Mẹ biết trong lòng con có tính toán hết rồi, nên là mẹ không nói nhiều nữa. Tự con cất đi, đây đều là chỗ dựa của con sau này.

Diêu Dao cũng không từ chối, mở ra nhìn thoáng qua, nguyên hộp toàn ngân phiếu:

- Cảm ơn mẹ ạ.

Bạch thị nói:

- Mẹ cứ lo mưa to không dứt làm trì hoãn giờ lành ngày mai, cũng may mưa đã tạnh rồi.

Diêu Dao nắm tay mẹ, nói:

- Mẹ ơi, con gái lấy chồng, mẹ nhớ tính toán cho mình và đệ đệ nhiều hơn.

Bạch thị vô cùng hoảng hốt, nắm ngược lại tay con gái. Thị có cảm giác dường như con gái đã phát hiện ra điều gì đó, thị phát hiện được vấn đề là vì sức khỏe của con trai không tốt, sau khi tính toán cho mình và con trai hơn thì mới ngộ ra vấn đề. Thị nắm chặt tay con gái, nói:

- Con gả chồng rồi, nhất định phải ưu tiên nhà chồng hơn, chuyện nhà mẹ đẻ không cần con nhọc lòng, có nghe không?

Diêu Dao khép hờ mí mắt:

- Mẹ, con biết rồi ạ.

Bạch thị thấy trên tay con gái xuất hiện dấu tay thì vội vàng buông tay ra:

- Nhìn mẹ này, tay không khống chế được sức lực.

Diêu Dao: - Mẹ ơi, con không thấy đau.

*****

Hàn Lâm Viện

Thi Khanh cứ như người vô hình nhưng mọi người đều biết chuyện thành thân, đều tới gửi lời chúc mừng. Xương Liêm cũng bước tới:

- Chúc mừng.

Thi Khanh vẫn rất chờ mong được thành thân:

- Cảm ơn, nhất định ngày mai phải tới đấy.

Xương Liêm biết, Thi Khanh nói một câu giống như nói với người khác, nhưng thật ra lại thật lòng hy vọng hắn và Dung Xuyên có thể tới: - Được.

Thẩm Dương không bước tới, hắn ta hậm hực sờ túi tiền. Lại phải chi một khoản tiền, từ sau khi tới Kinh Thành, có rất nhiều chuyện cần dùng đến bạc. Hôm trước hắn ta gửi thư về nhà, lẽ ra hôm nay phải nhận được thư hồi âm rồi mới đúng, nhưng tới giờ vẫn không có tin tức gì, lúc này hắn ta chỉ còn mười mấy lượng bạc thôi.

Buổi chiều hôm sau ra khỏi Hàn Lâm Viện, Xương Liêm và Dung Xuyên ngồi xe ngựa đi về hướng Thi phủ. Dung Xuyên xuống xe ngựa thì thấy cổng Thi phủ được treo lụa đỏ, trong mắt hắn đầy sự hâm mộ. Tòa nhà của hắn còn chưa thấy tăm hơi đâu, càng khỏi phải bàn tới chuyện đón dâu. Xương Liêm bước xuống theo, tay ôm hộp quà, khách khứa tới Thi phủ cũng không nhiều:

- Đúng là hơi quạnh quẽ.

Dung Xuyên: - Ừ, đúng là quạnh quẽ thật.

Thi Khanh đứng ở cửa đón khách, nhìn thấy Xương Liêm và Dung Xuyên thì nụ cười chân thành hơn rất nhiều:

- Các huynh tới rồi, mau vào đi.

Xương Liêm và Dung Xuyên đưa quà:   

- Đây là quà mà chúng ta đã chọn lựa tỉ mỉ đó.

Bình Luận (0)
Comment