Dung Xuyên vốn đang đắm chìm trong trải nghiệm hôm nay, bây giờ lại thấy sau lưng như có kim chích:
- Cảm ơn Hầu gia.
Trương Cảnh Dương nhìn sang chỗ khác, nhanh chóng gắp một đũa nữa, lại hết nửa đĩa thịt cá. Sau khi bỏ vào chén mới dời ánh mắt sang Ninh hầu gia, thái độ này bất bình thường quá. Đừng thấy Ninh hầu gia đối xử hiền hòa với mọi người mà nhầm, đó chỉ là mặt nạ thôi. Dù Ninh hầu gia đối xử với đứa cháu ngoại ruột Thái Tử chân thành, nhưng ông ấy vẫn luôn giữ đúng vị trí của một thần tử. Cách đối xử hiền từ này với Trương Dung Xuyên khiến hắn hơi giật mình, sao có một thoáng hắn lại cảm thấy đây là tình thương của cha nhỉ?
Ninh Tự thấy Dung Xuyên nhìn mình với ánh mắt khó hiểu, giọng điệu lại ôn hòa hơn:
- Đừng nhìn nữa, ăn nhiều một chút.
Trương Cảnh Hoành hoàn hồn, nhìn lại thì thấy trong đĩa chẳng còn mấy miếng cá. Y gắp vài miếng, chẳng buồn nghĩ xem tại sao Ninh hầu gia lại đối xử tốt với Trương Dung Xuyên như vậy. Y thà ăn nhiều hơn một chút còn hơn, đây là cơ hội hiếm có. Từ sau khi biết thân thế của mình, đã lâu rồi y không tới Thực Lâu. Ngày xưa xem tiền như cỏ rác, bây giờ mới biết tiết kiệm tiền vất vả lắm!
Một bữa cơm, Ninh Tự gắp thức ăn cho Dung Xuyên rất nhiều lần. Ông ấy không thèm kiêng dè, dù sao sớm hay muộn gì ông ấy cũng sẽ nhận Dung Xuyên về, những hành động này xem như bước chuẩn bị.
*****
Về tới Chu phủ, Xương Liêm không vội về phòng của mình mà đi dạo trong vườn cùng Dung Xuyên:
- Ninh hầu gia đối xử với đệ tốt quá.
Dung Xuyên im lặng, tứ ca nói thế là đã nói giảm nói tránh rồi, cái này đâu thể gọi là tốt quá nữa, mà phải nói là tốt quá mức luôn, giống như đối xử với con trai. Dung Xuyên giật mình vì suy nghĩ này của bản thân.
Xương Liêm nghiêng đầu nhìn Dung Xuyên đã dừng bước:
- Sao thế?
Dung Xuyên lắc đầu, không thể có suy nghĩ này được, kẻo không sau này lại thấy thất vọng:
- Đến đó rồi biết. Tứ ca, ta uống hơi quá chén, muốn về nghỉ ngơi.
Xương Liêm đáp một tiếng, nhìn Dung Xuyên rời đi, sau đó sờ cằm. Chẳng lẽ Dung Xuyên là con của Ninh hầu gia?
*****
Tân Châu
Bữa sáng hôm sau, Chu lão nhị ăn ở sân chính. Chu lão nhị chờ cha mẹ ăn xong mới mở miệng nói:
- Cha, hôm nay con khởi hành đi Lễ Châu, cha có gì muốn dặn dò con không?
Chu Thư Nhân đặt khăn lau miệng xuống, nói:
- Trên đường đi Lễ Châu nhớ để ý tình hình thời tiết của mấy châu khác nhé, mỗi khi tới châu nào thì viết một lá thư về cho cha.
Chu lão nhị ghi nhớ, đáp:
- Nhất định con sẽ để ý tình hình thời tiết hơn.
Trúc Lan thấy Chu Thư Nhân không định dặn dò gì nữa mới mở miệng nói:
- Chuyến này đi con nhớ chú ý nghỉ ngơi, không cần lên đường quá vội vàng, đi xa thì nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân.
Trong lòng Chu lão nhị thấy ấm áp. Ngày xưa đi xa, hắn chưa bao giờ chủ động tới sân chính ăn với cha mẹ một bữa cơm rồi mới đi, hôm nay là lần đầu tiên, cảm giác vô cùng tốt:
- Dạ mẹ, con nhớ rồi ạ.
Trúc Lan đứng dậy lấy thư và hộp quà đã chuẩn bị sẵn đưa cho Xương Nghĩa:
- Hai cái hộp nhỏ bên trên là cho đại cữu mẫu và nhị cữu mẫu, cái hộp bên dưới là cho con gái của Võ Xuân. Trong thư đại cữu mẫu con gửi có nói tóc con bé đã dài rồi, có thể đeo trang sức, nên ta lựa vài món trang sức ra, tới nơi rồi con nhớ giao cho đại cữu mẫu.
Chu lão nhị cười nói:
- Dương gia ít nữ nhi, nên đứa nào cũng quý giá.
Trúc Lan cũng cười:
- Đúng vậy.
Lúc Chu gia rời khỏi Lễ Châu thì con gái của Võ Xuân đang nằm trong bụng mẹ, năm tiếp theo được sinh ra. Đến nay tuổi mụ của tiểu cô nương là ba tuổi, đã biết đeo trang sức là gì rồi.
Chu Thư Nhân đi nha môn, Trúc Lan tự tiễn Chu lão nhị rời đi. Mặc dù đi với hành trang gọn nhẹ nhưng vẫn có tận mấy chiếc xe ngựa, chủ yếu là đồ Trúc Lan gửi cho nhà mẹ đẻ, toàn mấy món ăn khó gặp được ở Lễ Châu.
Trúc Lan thầm thở dài. Từ sau khi cha mẹ qua đời, bọn họ không gửi thư từ qua lại thường xuyên như trước nữa, thường thì tới Tết mới gửi một phong, hoặc là cần hồi âm mới gửi một phong.
Triệu thị đỡ mẹ chồng, nói:
- Mẹ ơi, thời tiết nóng bức, chúng ta về thôi.
- Ừ.
Hàng lông mày của Triệu thị giãn ra, khóe miệng mỉm cười. Từ sau khi tướng công thay đổi, thị phát hiện cuộc sống càng thoải mái, con trai và con gái của thị cũng cười nhiều hơn, cuộc sống bây giờ thật sự rất tốt.
Về tới sân chính, Trúc Lan cầm vải lên tiếp tục may vá, cô muốn may cho con trai mấy cái áo ngắn, tối mặc ngủ cũng thoải mái hơn một chút. Triệu thị không rời đi ngay, thò tay gỡ chỉ giúp Trúc Lan. Trúc Lan nhìn thoáng qua, cô biết, chỉ đơn giản là Triệu thị muốn bầu bạn với cô chứ không phải ở lại vì có việc gì đó.
Triệu thị cầm kim lên, nói:
- Mẹ, con xỏ chỉ cho mẹ nhé!
- Ừ.
Chẳng mấy chốc là Triệu thị xỏ xong, Trúc Lan cười nói:
- Đúng là còn trẻ nên mắt tinh, chứ mẹ lớn tuổi rồi, mắt không còn tốt như xưa nữa."
Triệu thị: - Mẹ à, mẹ không có già.
Trúc Lan nhận lấy cây kim, nói:
- Ai rồi cũng sẽ chịu thua cái già thôi, con phải biết giữ mắt đấy. Sau này cũng bớt may vá lại, chờ đến già rồi biết mùi.
Trúc Lan rất gìn giữ mắt của mình, nhưng ánh sáng tối tăm của ngọn nến vẫn khiến đôi mắt cô bị mờ.
Triệu thị cười đáp:
- Mẹ à, bây giờ con không thêu mấy món lớn nữa.
- Trong lòng con có chừng mực là được. Đúng rồi, Minh Thụy nói với con chuyện của Mã gia rồi đúng không?
Triệu thị gật đầu:
- Có nói rồi ạ.
- Đúng lúc hôm nay có con ở đây, mẹ cũng nói luôn cho con biết. Chuyện cưới xin của Ngọc Sương không cần vội, mẹ sẽ chọn lựa kỹ càng cho Ngọc Sương. Cưới xin là chuyện lớn cả đời, cuộc đời nữ tử đã đủ vất vả rồi, cả con và mẹ đều là nữ tử, gả chồng giống như được đầu thai lần nữa, vào nhà chồng tốt thì hưởng phúc cả đời, vậy nên chuyện cưới xin của Ngọc Sương phải cẩn thận.
Triệu thị nhớ tới những ngày tháng mình sống ở Chu gia, thị cảm thấy hổ thẹn vì những suy nghĩ trước kia:
- Mẹ, con dâu…
- Xương Trung nói muốn có hình ngựa con trên quần áo, mẹ thêu cho nó một cái, hình này phải dùng hơi nhiều chỉ, con lấy ra giúp mẹ đi.
Triệu thị biết là mẹ chồng không muốn tiếp tục nói đề tài này, tức là chuyện gì qua rồi thì cứ cho nó qua, sau này phải biết nhìn về tương lai để sống!
*****
Buổi chiều, Hoàng Thượng và Ninh Tự ngồi chơi cờ trong đình ở Ngự hoa viên, Hoàng Thượng thấy mình sắp thua, đột nhiên nói một câu:
- Nghe nói, hôm qua khanh dẫn Dung Xuyên đi ăn bữa tiệc toàn cá? Còn liên tục gắp thức ăn cho Dung Xuyên à?
Ninh Tự biết ngay Hoàng Thượng triệu kiến ông ấy là vì chuyện này mà. Ông ấy cảm nhận được sự ghen tị, mặc dù trong lòng thấy sướng rơn nhưng ông ấy không dám để lộ ra:
- Thần chỉ đang làm chuẩn bị, chờ đợi thời cơ.
Hoàng Thượng ừ một tiếng:
- Tới lượt của khanh.
Ninh Tự nhìn bàn cờ, ông ấy không dám thắng:
- Thần đặt cờ xong rồi.
Hoàng Thượng nhìn bàn cờ đã sống lại, hừ một tiếng trong lòng, làm thân với con trai ngài rồi mà còn muốn thắng ngài hả, nằm mơ đi!
Ninh Tự thấy Hoàng Thượng đặt cờ không nể nang chút nào, chẳng biết phải làm sao. Ông ấy cảm thấy chắc chắn sau này Hoàng Thượng sẽ thường xuyên hà h**p mình!
*****
Tân Châu
Lúc Chu Thư Nhân đến nha môn thì Uông đại nhân đã uống rất nhiều trà lạnh rồi, Chu Thư Nhân cau mày:
- Mới sáng sớm đã uống nhiều trà lạnh thế này, dạ dày của ngài chịu được hả?
Uông Cự uể oải:
- Ai bảo thời tiết nóng thế làm gì, nhiều năm rồi chưa nóng đến vậy, cơn mưa lần trước cũng không đủ giảm bớt cái nóng.
Chu Thư Nhân nhìn Uông Cự, anh vốn thấy không nóng lắm, bây giờ lại cảm thấy nóng:
- Ngài mau đi làm việc của mình đi.
Uông Cự không muốn nhúc nhích, bởi vì phòng của Chu đại nhân khá mát mẻ:
- Đại nhân à, thời tiết này mà vẫn tiếp tục không có mưa, có khi chuyện ngài vào kinh phải dời lại đấy.
Chu Thư Nhân im lặng, thật ra Kinh Thành không có chút động tĩnh nào là anh biết ngay có liên quan đến chuyện thời tiết, Hoàng Thượng sợ Tân Châu xảy ra hạn hán!
Chu Thư Nhân: - Bản quan cảm thấy chắc chắn qua hai ngày nữa trời sẽ mưa thôi.
Không chỉ vì anh muốn vào kinh, mà còn vì không muốn xảy ra hạn hán. Anh có ký ức của nguyên thân, nạn hạn hán quá đáng sợ. Anh chưa từng trải qua chuyện đó, cũng không muốn phải trải qua!