Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 723

Nhị phòng, Triệu thị đi qua đi lại trước cổng sân, thấy tướng công đã về thì vội bước tới đón:

- Mẹ sai nha hoàn tới báo ta biết rằng chàng uống quá chén nên ngủ lại sân chính, bảo ta đừng lo lắng. Ta tới sân chính xem thì thấy chàng ngủ rồi nên quay về đây, sao chàng uống nhiều thế? Cha về rồi, cha có mắng gì chàng không?

Trên mặt Xương Nghĩa mang theo nụ cười:

- Cha không mắng ta mà con an ủi ta nữa. Ta thấy hơi đói bụng rồi, vào nhà ăn cơm trước đi.

Triệu thị kinh ngạc, niềm vui của tướng công hiện rõ trên mặt, thị thấy rất rõ ràng. Sau đó ngạc nhiên hơn, không ngờ cha mẹ chồng không chỉ không mắng mà còn an ủi tướng công? Thị lo lắng vô ích rồi chăng?

Xương Nghĩa không nghe thấy tiếng bước chân nên quay đầu nhìn lại, thấy nương tử đứng ngây người:

- Đừng đứng ngơ ra đó nữa, mau vào đây với ta.

Triệu thị lấy lại tinh thần, thị không nằm mơ nhưng vẫn thấy hơi ngơ ngác, không ngờ cha mẹ lại không mắng tướng công!

Bữa tối ở sân chính vốn đã rất thanh đạm và đơn giản rồi, từ sau khi Xương Trung tới sân trước ăn cơm thì bữa tối ở sân chính lại càng giản dị hơn: mấy món rau dưa, cháo gạo, một đĩa bánh bao là đủ.

Chu Thư Nhân ăn một chén cháo và một cái bánh bao, no bảy phần rồi thì không ăn nữa:

- Lớn tuổi rồi, ăn nhiều quá tối ngủ không ngon.

Trúc Lan cũng đặt đũa xuống, nói:

- Đúng thế, vẫn là cháo gạo với rau xanh ngon.

Chu Thư Nhân đứng dậy ngồi xuống cái ghế bên cạnh:

- Khó lắm hôm nay trời mới mưa to, buổi chiều còn nổi gió nhưng bây giờ gió ngừng rồi. Anh thấy không cần chờ tới ngày mai, chỉ cần đêm nay thôi là lớp đất vất vả lắm mới ẩm ướt lại bị phơi khô.

Trúc Lan ăn cháo gạo nóng nên đổ mồ hôi ướt cả người, cô cầm cây quạt lên phe phẩy:

- Em còn tưởng sẽ mưa thêm mấy đợt nữa, ai ngờ chỉ nổi gió thôi!

Chu Thư Nhân kè kè bên cạnh vợ, được hưởng một chút gió mát từ cây quạt:

- Nguồn nước của thành Tân Châu cũng khá dư dả, nhưng vẫn mong là đừng xảy ra hạn hán.

Trúc Lan ừ một tiếng, nói:

- Xương Nghĩa bị tính kế, anh nghĩ thế nào về chuyện này?

Chu Thư Nhân chờ đám nha hoàn lui xuống hết, đứng dậy rồi nằm nghiêng trên giường nhỏ:

- Bình thường thôi, đã muốn đưa người vào Chu phủ thì chuyện này sẽ xảy ra không chỉ một lần. Như anh đã nói, sau này cẩn thận hơn nữa là được.

Anh thật sự không để bụng, mấy âm mưu này là hạng xoàng thôi, chỉ cần đủ cẩn thận là có thể tránh được, tâm tư của anh đều đặt ở Kinh Thành.

Trúc Lan hết mồ hôi, đưa cây quạt cho Chu Thư Nhân quạt gió: - Ừ.

*****

Ngày mới ở Kinh Thành, Xương Liêm và Dung Xuyên bước ra khỏi Hàn Lâm Viện. Hai người dừng bước, cỗ xe ngựa trước mặt cực kỳ quen mắt. Lữ công tử ở phía sau, vì vóc dáng không cao nên bị chặn tầm nhìn:

- Sao các huynh dừng lại không đi nữa vậy?

Ninh Tự vén màn xe ngựa lên, Xương Liêm và Dung Xuyên bước tới:

- Ra mắt Ninh hầu gia.

Lúc này Lữ công tử mới nhìn thấy tình hình phía trước, vội bước tới chào hỏi:

- Ninh hầu gia.

Lần này Ninh Tự có cảm giác khác hẳn lúc gặp Dung Xuyên. Dung Xuyên sẽ gọi ông ấy là cha đấy, tâm trạng vui vẻ này hiện rõ trên mặt:

- Ta đang chờ hai người các ngươi đấy, các ngươi lên xe ngựa trước đi.

Xương Liêm cảm thấy ánh mắt Ninh hầu gia nhìn Dung Xuyên hơi nhiệt tình: - Vâng ạ.

Dung Xuyên cũng cảm nhận được. Đã nhiều ngày không gặp, thái độ của Ninh hầu gia thay đổi rất nhiều. Trước kia vốn đã hoà nhã với hắn, lần này còn bộc lộ tình cảm rõ ràng hơn.

Lữ công tử trơ mắt nhìn xe ngựa rời đi, cảm thán:

- Chu công tử và Trương công tử cứu Quốc công gia, hai người họ lọt vào mắt Ninh hầu gia rồi.

Thẩm Dương vừa bước ra cổng lớn đã nghe nói như thế, nghĩ tới chuyện mình lỡ mất cơ hội nên xụ mặt xuống nói với Thi Khanh bên cạnh:

- Cùng đi uống rượu nhé?

Thi Khanh cảm thấy thời tiết hôm nay oi bức, hắn chỉ muốn về phủ sớm một chút thôi:

- Không được, mấy ngày nữa là tới ngày thành thân nên khoảng thời gian này ta cần về phủ sớm một chút.

Thẩm Dương thật sự quên mất chuyện Thi Khanh sắp thành thân, lại còn cưới đích nữ Hầu phủ. Thẩm Dương cười gượng, vậy là hắn ta phải chuẩn bị quà, nhưng vì gần đây bận lôi kéo người khác nên hắn ta tiêu nhiều tiền lắm rồi, bây giờ tình hình tài chính khá eo hẹp:

- Chờ huynh thành thân, chắc chắn ta sẽ đến.

Thi Khanh: - Được.

*****

Trên xe ngựa, Ninh Tự mở miệng nói:

- Vào tháng này hằng năm, Thực Lâu đều có tiệc toàn món cá. Sáng sớm hôm nay bản Hầu đã đặt trước rồi, có ý muốn mời hai người các ngươi đi ăn cá.

Xương Liêm nhịn không được nuốt nước bọt. Thực Lâu đó, đấy là tửu lầu nổi tiếng ở Kinh Thành. Hắn chỉ từng nghe danh chứ chưa được ăn qua lần nào, bởi vì quá đắt. Thực Lâu này đã có từ tiền triều, tồn tại cũng hơn hai trăm năm, rất nhiều món ăn ở Thực Lâu được nấu theo công thức bí truyền có một không hai, riêng những món về cá là tuyệt vời nhất.

Dung Xuyên thấy hơi mất tự nhiên, từ khi lên xe ngựa, Ninh hầu gia vẫn luôn nhìn hắn khiến hắn thấy không quen, nói với vẻ cứng đờ:

- Lẽ ra nên để chúng ta mời Hầu gia mới phải, sao có thể để Hầu gia tốn tiền được.

Ninh Tự vung tay lên, nói:

- Thứ bản Hầu có nhiều nhất chính là tiền.

Dung Xuyên: "..."

Hắn hết muốn tiếp chuyện, vì hắn thấy ghen tị.

Xương Liêm: "..." - Dáng vẻ kiểu ta nghèo tới nỗi chỉ còn mỗi tiền của Hầu gia khiến hắn thấy hơi ngứa tay. Ừm, do tay hắn có suy nghĩ riêng thôi, nó hơi ghét người giàu.

Xương Liêm và Dung Xuyên đưa mắt nhìn nhau, hiểu được suy nghĩ của đối phương, nhất định hôm nay phải ăn nhiều một chút!

Ở Thực Lâu rất đông người, đều là người đã đặt chỗ từ trước. Xương Liêm xuống xe ngựa theo Ninh hầu gia, còn chưa vào Thực Lâu đã dừng bước lại. Hai người Nhị hoàng tử và Ngũ hoàng tử đang tính đi vào, Ninh Tự cảm thấy số gì mà xui quá, sao lại gặp được Nhị hoàng tử ở đây?

Ninh Tự bước tới một bước, nói:

- Nhị hoàng tử, Ngũ hoàng tử cũng tới ăn tiệc toàn món cá sao?

Trương Cảnh Dương thấy Chu Xương Liêm tới thẳng đây từ Hàn Lâm Viện thì híp mắt lại. Nhất định là Ninh hầu gia tự mình đi đón, Ninh phủ quan tâm Chu Xương Liêm và Trương Dung Xuyên thật đấy.

Trương Cảnh Dương mân mê cây quạt, nói:

- Hôm nay đúng là khéo quá! Ninh hầu gia, ngươi là cữu cữu ruột của lão Ngũ, vậy nhất định sẽ mời lão Ngũ cùng đi dùng bữa tiệc toàn món cá này rồi, chắc Hầu gia không ngại có thêm bổn hoàng tử đâu nhỉ.

Ninh Tự cạn lời, ông ấy vốn không định mời Trương Cảnh Hoành ăn chung, nhưng Nhị hoàng tử đã nói thế thì ông ấy chỉ có thể đồng ý:

- Mời Nhị hoàng tử vào trong.

Trong lòng Trương Cảnh Dương sảng khoái, lão Ngũ làm việc giúp hắn, nhưng hắn tiếc tiền không muốn mời một bữa tiệc toàn món cá, ai ngờ bây giờ lại ăn chực được bữa này. Gần đây số hắn khá hên, bữa tiệc toàn món cá đó, Ninh hầu gia xa xỉ thật!

Tâm trạng của Ninh Tự lại không vui, ông ấy muốn mượn cơ hội này để trao đổi gia tăng tình cảm với Dung Xuyên. Lão gia tử nói đây là bước chuẩn bị, tránh chuyện nhận người thân đột ngột quá sẽ bị mất tự nhiên, nhưng ông ấy lại cảm thấy lão gia tử đang có ý đồ khác. Lão gia tử liên tục kéo ông ấy tới để giảng giải cách làm cha, trong lúc giảng giải, hai mắt lão gia tử sáng ngời đến lạ!

Vào phòng riêng, Nhị hoàng tử và Ngũ hoàng tử nhanh chân ngồi xuống, tự nhiên miễn bàn. Xương Liêm và Dung Xuyên thì không được tự nhiên như thế, có thêm hai vị hoàng tử khiến bọn họ đột nhiên cảm thấy đồ ăn có ngon cỡ nào cũng hết muốn ăn, cả hai ngồi rất nghiêm chỉnh. Ninh Tự thấy thế thì rất khó chịu, ra hiệu cho chưởng quầy có thể dọn đồ ăn lên.

Trương Cảnh Dương tới là để ăn chực thôi, tiện thể thăm dò xem quan hệ giữa Ninh phủ và Chu phủ tốt đến mức nào. Hắn không có ý mở miệng khiến người ta thấy phiền, Ninh hầu gia này có vị trí trong lòng phụ hoàng, hắn không định đi khiêu chiến.

Chẳng mấy chốc đồ ăn đã được dọn lên bàn, có từ món chính đến món sống. Món ăn thu hút người khác nhất là những lát cá mỏng như cánh ve, một đĩa chỉ có lác đác vài miếng. Ninh Tự cầm đũa lên, nhanh chóng gắp cho Dung Xuyên, một lần gắp này là hết nửa đĩa:

- Loại cá này chỉ mùa này mới có, đã thế cá còn nhỏ, nguyên con cá chỉ thái được vài lát thế này, nó cực kỳ khó bắt, ăn nhiều chút nhé.

Đôi đũa của hai người Trương Cảnh Dương và Trương Cảnh Hoành khựng lại trên không, ánh mắt đổ dồn vào người Trương Dung Xuyên.

Bình Luận (0)
Comment