Ngô Thính đứng lên, hạ mình vái một cái thật sâu:
- Đứa cháu này không có gì để báo đáp những việc mà thúc và thẩm đã làm cho, xin hai người hãy nhận một lạy của ta.
Đầu óc Ngô Vịnh không nhanh nhẹn như tiểu đệ, thấy đệ đệ làm như thế thì cũng vội làm theo:
- Xin hãy nhận một lạy của ta.
Trúc Lan vội vàng đứng dậy đỡ hai huynh đệ lên:
- Tuy rằng hai nhà chúng ta không có quan hệ huyết thống, thế nhưng mối quan hệ quen biết nhiều năm còn hơn cả máu mủ, nếu các con đã gọi bọn ta là thúc thẩm thì đây là điều chúng ta nên làm. Còn nữa, hôm nay chưa gì mà đã quỳ bái lạy rồi. Ngô Thính, chẳng lẽ con định lạy hai lần sao?
Mặt Ngô Thính đỏ lên:
- Thẩm, ta vẫn còn nhỏ, cũng chưa vội nên muốn chờ thêm mấy năm nữa.
Hắn khác với Nhị ca, Nhị ca không dễ gì mới đậu tú tài, sau này chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm tích lũy nhiều năm. Đại ca đã nói Nhị ca cùng lắm là có thể đậu cử nhân thôi, hắn có thiên phú hơn Nhị ca, vậy nên không muốn vì việc hôn nhân mà bị phân tâm.
Trúc Lan cũng chỉ tiện miệng nói, Ngô Minh không nhờ vả thì cô cũng không chủ động nhận. Hơn nữa Ngô Thính đã có chí lớn từ nhỏ, Ngô Thính làm chủ Ngô gia ở thành Tân Châu, đứa nhỏ này đã tự có tính toán.
Sau nửa canh giờ, hai huynh đệ Ngô gia về nhà, Trúc Lan đang định nghỉ ngơi một lúc thì Xương Nghĩa bước vào, người toàn mùi rượu. Trúc Lan nhăn mày, ra hiệu cho nha hoàn đi dặn dò phòng bếp nấu canh giải rượu:
- Con đã uống bao nhiêu rồi mà người toàn mùi rượu thế này?
Đầu óc Chu lão nhị đau muốn chết, vẫn quay cuồng:
- Mẹ à, con bị người ta rót nhiều rượu quá, trên đường về đã uống thuốc viên giải rượu rồi.
- Con bị ai chuốc rượu?
Tửu lượng của Chu lão nhị khá tốt, say đến thế này chứng tỏ đã uống rất nhiều.
Chu lão nhị rót một chung trà uống vào để át đi mùi rượu:
- Con mới ra cửa thì đã bị một đám bạn bè rủ rê tụ tập, con cũng không nghĩ gì nhiều mà đồng ý đi luôn. Ăn được một lúc thì thấy có gì đó không đúng lắm, bọn họ cứ cố tình rót rượu cho con, cũng may con có thói quen mang thuốc viên giải rượu theo, nhưng vì muốn biết được mục đích mà con chịu đựng không đi, cho nên mới uống nhiều quá.
Tim của Trúc Lan căng thẳng theo:
- Gan con cũng to thật đấy, không sợ bản bản thân mình không chịu được, bị rót rượu cho bất tỉnh, cuối cùng thì lật thuyền trong mương à.
Chu lão nhị quay ra chỗ khác để nấc một cái, chờ một hồi cho hết vị mới quay lại:
- Mẹ, con đã chuẩn bị đường lui rồi. Giữa chừng con có đi ra ngoài, bảo Đông Mặc dặn dò người đánh xe ngựa về phủ gọi gã sai vặt có thân thủ tốt đến chờ, con không hề làm chuyện l* m*ng.
Trúc Lan nhìn Chu lão nhị mơ mơ màng màng, rõ là đã uống ăn thuốc giải rượu rồi mà vẫn say khướt:
- Con đi nghỉ ngơi một lát đi, có gì thì chờ hồi nữa rồi nói. Đỡ phải nói chuyện không vào trọng tâm câu chuyện, mẹ nghe cũng sốt ruột.”
Chu lão nhị đau đầu, cũng biết là về đến nhà rồi, cuối cùng dây thần kinh căng thẳng đã được thả lỏng, dựa đầu vào ghế nhắm mắt ngủ ngay.
Trúc Lan thấy thế thì nói:
- Nếu mà đưa về Nhị phòng thì không biết Triệu thị phải lo lắng như thế nào. Tống bà tử, ngươi đi tìm hai gã sai vặt to khỏe lại đây, nâng người lên giường đất nằm đi.
Tống bà tử nhanh nhẹn đi ra ngoài, rồi lại nhanh chóng dẫn người trở về.
Trúc Lan bảo nha hoàn khép cửa sổ lại một tí, giờ này trời đang nổi gió, Xương Nghĩa uống quá nhiều rượu, trúng gió thì không tốt.
Không bao lâu sau, Tống bà tử đã bưng nước đến, Trúc Lan vắt khăn:
- Để ta.
Tống bà tử: - Vâng.
Trúc Lan dùng khăn lau mặt cho Xương Nghĩa, nhìn Xương Nghĩa thật kỹ. Ngần ấy năm qua, cằm Xương Nghĩa đã có râu, trông già đi rất nhiều. Hắn ngủ cũng không được thả lỏng, mày vẫn luôn nhíu chặt. Nhìn vào cái trán, cô mới phát hiện nếp nhăn trên trán Chu lão nhị là sâu nhất. Cô thở dài, Xương Nghĩa thích giấu mọi chuyện trong lòng.
Chu Thư nhân trở về từ nha môn, chưa đi đến phòng đã nghe thấy tiếng ngáy. Anh bước chân vào phòng, lần theo hướng âm thanh đi đến, nhìn thấy Xương Nghĩa đang ngủ trên giường đất nhỏ. Chu Thư Nhân đi đến bên cạnh Trúc Lan, nói:
- Xương Nghĩa đã uống bao nhiêu vậy?
Vừa mới đến gần, mùi rượu nồng nặc xông đến.
- Bị rót cho nhiều rượu, cố gắng tỉnh táo để về cũng không dễ gì, em bảo nó cứ nghỉ ngơi trước.
Chu Thư Nhân nắm được trọng điểm:
- Bị chuốc rượu?
- Đúng vậy, Xương Nghĩa thông minh, cố ý bị chuốc rượu để đạt được mục đích. Đừng nhìn em, em còn chưa biết mục đích thì cái con người này đã ngủ rồi. Anh đi thay quần áo trước đi đã!
Chu Thư Nhân khẽ “ừ” một tiếng. Quan phục trên người anh có hơi dày, chiều nay trời mưa, oi bức, gió thổi đến cũng là gió nóng, khó chịu hết cả người:
- Anh muốn đi tắm trước.
- Để em sai bà tử chuẩn bị.
- Được.
Chu Thư Nhân tắm nhanh, rồi tranh thủ đi ra ngoài. Trúc Lan lau tóc cho Chu Thư Nhân, nói Vương Lăng cũng không tệ, thư cô viết cho Ngô Minh đã được gửi đi rồi.
Mồ hôi trên người Chu Thư Nhân đã được gột rửa, thoải mái hơn nhiều:
- Ừm, đây cũng coi như là một mối nhân duyên tốt.
Chu Xương Nghĩa nằm mơ, mơ thấy cha mình. Hắn muốn nghe rõ xem cha đang nói cái gì, nhưng lại không thể. Trong giấc mơ, rất nhiều người đang vây xung quanh hắn, Triệu thị khóc, ánh mắt thất vọng của con trai, dường như mẹ cũng muốn nói gì đó. Không, không phải, đột nhiên hắn mở to mắt.
Chu Xương Nghĩa há mồm th* d*c , quả nhiên chỉ là mơ. Chu Thư Nhân quay đầu lại hỏi:
- Tỉnh rồi sao?
Xương Nghĩa nghe thấy tiếng cha mình, run run quay đầu lại, động tác hơi quá đà. Giường đất vốn nhỏ, hắn lại nằm ở mép giường, thế là bị ngã xuống đất. Đau đến mức hít một hơi:
- Cha, người đã về rồi sao.
Chu Thư Nhân cạn lời nhìn Xương Nghĩa, anh chỉ mới lên tiếng mà hắn đã bị dọa tới nông nỗi này sao?
Trúc Lan chờ Xương Nghĩa đứng dậy, nói:
- Nếu tỉnh rồi thì uống canh giải rượu vào.
Xương Nghĩa nhìn sang bát canh trên bàn, nhanh nhẹn cầm lên uống. Tuy rằng đầu vẫn hơi đau nhưng ngủ được một giấc đã đỡ hơn rất nhiều:
- Mẹ, con trai đã làm người nhọc lòng rồi.
Trúc Lan ngồi một bên, ra hiệu cho Chu Thư Nhân cúi thấp đầu xuống một tí, vừa chải đầu cho Chu Thư Nhân và nói:
- Giờ tỉnh rồi thì con nói đi, vì sao bạn bè lại cố ý rót rượu con?
Xương Nghĩa lén nhìn cha một cái, hối hận muốn chết. Tại sao hắn lại không gắng được thêm chút nữa, nói với mẹ là không cần đối mặt với cha rồi. Giờ thì hay rồi, bây giờ cha cũng ở đây.
Chu Thư Nhân thờ ơ nói:
- Ngươi nhìn cha làm cái gì?
Xương Nghĩa: - Con trai cảm thấy cha vất vả, dường như tóc bạc của người lại nhiều thêm, tất cả là vì phải lo lắng mấy đứa con trai.
Chu Thư Nhân: “...”
Thật sự thì không phải bạc trắng vì mấy thằng con!
Trúc Lan giúp cho Xương Nghĩa đang căng thẳng tránh mắc phải sai lầm:
- Nói đi, vì sao bị chuốc rượu?
Xương Nghĩa đỏ mặt nói:
- Những người này muốn đưa nữ nhân cho con, nhưng con vẫn luôn từ chối nên hôm nay bọn họ định chuốc say con để tiền trảm hậu tấu. Con đã biết mục đích nên cố gắng tỉnh táo.
Hắn không có ngốc, nếu như không có âm mưu thì đã để hắn tỉnh táo rồi chứ không phải muốn chuốc rượu cho hắn bất tỉnh. Chắc chắn là sau tấm màn đen có người muốn hãm hại Chu gia, hắn càng nghĩ càng sợ, ngồi trên xe giục người đánh xe ngựa mau đi.
Chu Thư Nhân nhìn Xương Nghĩa. Chu lão đại ít khi xã giao, bạn bè ở thành Tân Châu cũng không nhiều. Bình thường nếu không có việc gì thì Lão Đại toàn đóng rễ trong phủ không đi đâu. Xương Liêm đã được rèn luyện từ nhỏ, muốn hãm hại Xương Liêm hơi khó. Xương Trí lại càng ở ẩn hơn nữa, ngoại trừ lúc đi lớp học hoặc đi dạo thư viện, đa phần đều đóng đô trong phủ. Chỉ có lão nhị có vòng quan hệ rộng, bên trong phủ còn là một phòng thế yếu, âm mưu không tìm đến xương nghĩa thì tìm ai.
Xương Nghĩa bị cha nhìn đến mức lưng cũng đổ mồ hôi lạnh, vội nói:
- Cha, con chưa bao giờ làm chuyện có lỗi với gia đình mình ở bên ngoài.
Chu Thư Nhân tin Xương Nghĩa không dám, nói:
- Ta không có không tin ngươi, chuyện như hôm nay chắc chắn sẽ xảy ra không chỉ một lần. Hôm qua ta đã nghe mẹ ngươi nói rồi, cha rất mừng khi thấy sự thay đổi của ngươi. Nên nếu như hôm nay xảy ra chuyện này thật thì cũng coi như ngươi có thêm một bài học. Đừng sợ, ngã một lần thì khôn hơn một chút, ngày sau ngươi cẩn thận nhiều nhiều là được. Thời gian cũng không còn sớm nữa, ngươi về nhị phòng ăn bữa tối rồi nghỉ ngơi đi.
Xương Nghĩa hoang mang ra khỏi chủ viện, không chắc chắn lắm mà hỏi Đông Mặc:
- Thế mà lão gia không mắng ta, cũng không trách ta không biết kết bạn, lại còn an ủi ta ư?
Đông Mặc cũng rất hoang mang:
- Nhị gia, trong lúc người đang ngủ thì chủ mẫu đã chăm sóc người đấy ạ.
Hắn thực giật mình, hôm nay chủ mẫu và gia chủ hòa ái đến lạ!
Xương Nghĩa cười ngờ nghệch:
- Ha, thế mà lại không phải đang nằm mơ, cha mẹ tin tưởng ta.
*****
Tại chủ viện, Trúc Lan cười:
- Anh không nói Xương Nghĩa sao.
Chu Thư Nhân nghe thấy tiếng cười của Xương Nghĩa, nụ cười cũng sâu hơn vài phần:
- Hắn cũng đã sắp 30, nếu như đứa nhỏ này thay đổi thì anh cũng nguyện tin tưởng.