Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 721

Vương Lăng vội bước lên trước một bước, chào hỏi:

- Vương Lăng ra mắt cung nhân.

Trúc Lan vươn tay ra đỡ lấy, nói:

- Ta đã nghe bá mẫu của con kể về con rồi, hôm nay được gặp, quả nhiên là một giai nhân đằm thắm.

Vương Lăng không hiểu. Đáng lý ra hôm nay nàng ấy đã lên đường về nhà, nhưng đường bá mẫu lại không để nàng ấy đi. Bây giờ nghe được những lời này, nghĩa là bá mẫu có đề cập đến nàng ấy ư?

Tiết thị chưa nhắc đến chuyện hôn sự với Vương Lăng, thị kéo tay cháu gái và nói:

- Lúc nói chuyện phiếm có nhắc đến con và tỷ tỷ của con chịu khổ, thế là nhiều lời vài câu.”

Vương Lăng có phần ngượng ngùng:

- Con và tỷ tỷ cũng không làm được chuyện gì.

Trúc Lan tiếp lời:

- Hai đứa các con đã làm được rất nhiều chuyện rồi. Đứa bé ngoan, mau ngồi xuống đi.

Tiết thị kéo Vương Lăng ngồi xuống, thị cảm nhận được sự vừa lòng trong giọng nói của Dương thị thì nụ cười càng tươi. Hôm nay là buổi gặp mặt nên không chỉ nói mỗi chuyện xoay quanh Vương Lăng, Tiết thị nói:

- Đã một thời gian rồi không gặp được Tuyết Hàm, hình như Tuyết Hàm lại cao lên không ít?

Trúc Lan gật đầu:

- Đúng là đang độ tuổi ăn tuổi lớn, đã không mặc vừa quần áo năm ngoái nữa rồi, thêm một năm nữa chắc cao hơn người mẹ như ta luôn.

Tiết thị nói với vẻ hâm mộ:

- Đám trẻ nhà muội không có đứa nào thấp cả, còn nhà ta thì không có lấy một đứa cao ráo.

Trúc Lan hiểu nỗi sầu của Tiết thị, tất cả con dâu của Tiết thị đều có vóc dáng cao ráo, Tiết thị hy vọng đời cháu có thể cao hơn một chút!

Tiết thị nói tiếp:

- Năm nay Tuyết Hàm đã mười bốn, sang năm là mười lăm rồi. Muội muội và Chu đại nhân vẫn chưa chọn ra ngày thành thân sao?

Trúc Lan: - Ta muốn con gái ở lại với mình lâu hơn một chút cho nên vẫn chưa chọn ra ngày thành thân.

Tiết thị tỏ vẻ thấu hiểu, Chu gia có nhiều con trai nhưng con gái thì lại ít ỏi:

- Đúng là nên ở lại lâu hơn một chút, nữ nhi xuất giá rồi không thể thoải mái như ở trong nhà nữa, sau này muốn trở về nhà mẹ đẻ cũng không dễ gì.

Trúc Lan nghĩ đến con gái lớn:

- Đúng thế.

Một canh giờ sau, Trúc Lan trở về nhà, Tuyết Hàm liền hỏi:

- Mẹ, đã gặp được người chưa, mẹ có hài lòng không?

Trúc Lan gật đầu:

- Hài lòng, tiểu thư Vương gia có đọc sách, lại hiểu lễ nghĩa, tính tình không tồi. Hôm nay thấy dung mạo cũng được, là cô nương tốt hiếm có.

Tuyết Hàm cười cong con mắt:

- Mẹ, nếu như không tồi thì có phải là nên nói một tiếng với Ngô gia không?

- Chiều nay gọi Ngô Vịnh và Ngô Thính đến đây một chuyến.

- Mẹ, vậy con về phòng thay quần áo trước.

Trúc Lan âm thầm khịt mũi cười khẩy, con bé này vội trở về xem thư của Dung Xuyên thì có. Dung Xuyên đúng là chăm gửi thư, còn có những món quà nhỏ. Bản thân Dung Xuyên không thể trở về nhưng sự hiện diện lại rất mạnh!

*****

Kinh Thành

Xương Liêm đã ở Hàn Lâm Viện nhiều ngày nhưng đây lại là lần đầu tiên tiến cung, hắn tiến cung để giảng giải kinh thư cho Hoàng Thượng. Xương Liêm rất căng thẳng, tính ra đã có mấy vị Thứ cát sĩ của Hàn Lâm Viện từng được tiến cung, nhưng hắn không hề sốt ruột, hắn ước gì mình bị triệu kiến muộn thêm một chút để còn học hỏi thêm nhiều kinh nghiệm.

Xương Liêm đã đến cửa chính đại điện, hắn hít một hơi thật sâu. Nói ra thì cũng kỳ lạ, không biết là đã qua cơn căng thẳng hay vốn dĩ hắn không lo lắng mà lòng hắn cực kỳ bình tĩnh.

Vào chính điện, Xương Liêm không dám nhìn khó khắp nơi, bái kiến Hoàng Thượng theo quy củ. Hoàng Thượng nhướng mày. Âm thanh dõng dạc, đúng là những đứa con của Chu Thư Nhân đều rất can đảm.

- Bình thân!

Xương Liêm: - Tạ ân Hoàng Thượng.

Hoàng Thượng chỉ vào sách vở trên bàn, nói:

- Hôm nay khanh chịu trách nhiệm giảng giải quyển này, lấy đi xem trước đi.

Xương Liêm tự nhủ trong lòng rằng mình nhất định không được xảy ra sai sót, cẩn thận tiến lên:

- Tuân mệnh.

Thái Tử hạ bút trên tay xuống, hứng thú nhìn Chu Xương Liêm, y muốn nghe xem người đã để lại ấn tượng cho mình có bao nhiêu bản lĩnh.

Hoàng Thượng dựa vào ghế dựa, hỏi:

- Thái tử đã xử lý xong hết tấu chương rồi sao?

Thái Tử nhìn đống tấu chương chất đống trên bàn, đáp:

- … Vẫn chưa, hoàng nhi tiếp tục đây ạ.

- Hôm nay phải xử lý xong hết đấy.

Thái Tử: - … Vâng.

Đôi tay đang lật sách cẩn thận của Xương Liêm khựng lại một chút, hình như hắn nghe ra được sự buồn bực trong giọng nói của Thái Tử. Chắc chắn là nghe nhầm rồi, chắc chắn là nghe nhầm rồi. Đáng ra Thái Tử phải vui khi được hoàng thượng ủy quyền mới đúng!

Xương Liêm đọc qua cuốn sách, có phần tự tin. Trong nhà cũng có cuốn sách này, nhưng chỉ là bản sao chép, nhớ kỹ lại thì hình như là Hoàng Thượng thưởng cho cha:

- Hoàng Thượng, người muốn giảng từ đầu hay sao?

Tầm nhìn của Hoàng Thượng vẫn luôn tập trung vào biểu tình của Chu Xương Liêm, lại nhìn nhìn cuốn sách trong tay hắn. Bảo sao, Chu gia có quyển sách này, có vẻ ngài chọn nhầm sách rồi:

- Ừm, giảng đi.

Xương Liêm có tự tin. Ổn, trong lòng mặc niệm cảm ơn cha mình, bắt đầu giảng lại từ đầu.

*****

Hàn Lâm Viện

Buổi chiều, Lữ công tử nói:

- Xương Liêm đã tiến cung được hai canh giờ rồi, sao mà giờ này còn chưa trở về?

Một vị thứ cát sĩ khác nói:

- Đúng vậy, đây là lần đầu tiên có người được giữ lại trong cung lâu như vậy!

Lữ công tử cau mày trở về chỗ ngồi, Hoàng Thượng vốn trọng dụng Chu đại nhân, lâu như vậy rồi mà Chu Xương Liêm chưa ra cung, chắc chắn đã lọt vào mắt xanh của Hoàng Thượng. Hai hôm trước hắn ta cũng vào cung, vốn tưởng rằng mình được ở lại một canh giờ đã đủ lâu rồi, tự nhận là được Hoàng Thượng nhìn bằng con mắt khác, bây giờ xem ra là hắn ta đã quá tự tin.

Trong phòng, có người thì trầm tính, có người thì thiếu kiên nhẫn nhỏ giọng thảo luận. Bây giờ Hoàng Thượng chỉ cho mời thứ cát sĩ vào giảng giải, không cần đến người khác, ai cũng phải nhịn. Nay đã có người lọt vào mắt của Hoàng thượng, đồng nghĩa với việc cơ hội đã không còn nhiều.

Trong lúc mọi người đang nói chuyện, Xương Liêm đã ôm sách quay về, bước chân rất nhẹ. Sáng nay hắn giảng giải, buổi chiều đến phụ trách ghi chép, Thái Tử còn nói chữ viết của hắn không tệ. Nhắc đến chữ viết, Xương Liêm nhớ đến trước đây hắn không phục Xương Trí và Dung Xuyên nên đã bỏ ra rất nhiều công sức, sau đó luyện thành thói quen luyện chữ, có nét chữ riêng của mình. Xương Liêm thầm cảm ơn cha, cha nói rất đúng: cơ hội chỉ dành cho người có sự chuẩn bị. Nếu chữ của hắn không lọt vào mắt Thái tử, hắn đã không được ở lại để hỗ trợ ghi chép rồi.

Trong phòng yên tĩnh, Thẩm Dương đợi hồi lâu cũng không có ai lên tiếng, chỉ có thể tự mình khởi đầu câu chuyện:

- Chu công tử có người cha được trọng dụng đúng là khác biệt.

Xương Liêm cười tủm tỉm nói:

- À, ta cũng nghĩ vậy, đáng tiếc ngươi ghen tị cũng vô dụng, xin hãy giấu đi biểu cảm ghen tị kia đi, ta không muốn gặp ác mộng vào buổi tối.

Thẩm Dương "..."

Lữ công tử: "..."

Miệng lưỡi đúng là ác độc!

Chuyện Xương Liêm tiến cung đã tạo ra sự chú ý ở Hàn Lâm Viện. Lòng hắn rất rõ chắc chắn mình sẽ bị người khác ghen tị, nhưng hắn cũng không phải người dễ tính. Thẩm Dương há mồm châm chọc đầu tiên nên hắn cũng chẳng cần khách sáo, đỡ phải bị mọi người cho rằng hắn là kẻ dễ bị bắt nạt, không có năng lực phản kháng, chỉ biết núp sau lưng cha!

*****

Tân Châu

Trúc Lan thuật lại thân thế và bối cảnh của Vương Lăng cho hai huynh đệ Ngô gia được hay. Cô chờ một lúc cho hai huynh đệ hiểu câu chuyện rồi mới nói với Ngô Thính:

- Gia cảnh của Vương cô nương giàu có, tuy rằng phụ thân mất sớm nhưng có Vương đại nhân chăm sóc, hai đệ đệ đã lớn cả rồi. Ta cho rằng đây là một mối nhân duyên không tệ.

Ngô Thính âm thầm phân tích, tất cả đều có lợi với Ngô gia, hắn cảm kích nói:

- Mấy ngày nay đã để thẩm lo nhiều, Vương gia rất tốt, mọi việc đều do thẩm làm chủ.

Ngô Vịnh nghe đệ đệ nói xong cũng vội tỏ thái độ:

- Tất cả do thẩm làm chủ.

Trúc Lan lại nói:

- Ta sẽ viết thư cho Đại ca của các con. Chờ Đại ca của các con hồi âm lại thì ta sẽ đi Vương gia làm mai, chuyện hôn sự này chọn ngày sớm vẫn tốt hơn.

Ngô Thính có rất nhiều bạn, cũng đã nghe được vài lời đồn, bây giờ lại thêm ý của thẩm thẩm lộ ra trong từng lời nói. Quả nhiên Chu thúc thúc sắp vào Kinh Thành, muốn kết thân với Vương gia âu cũng là vì hai huynh đệ họ!

Bình Luận (0)
Comment