Mày của Tiết thị giãn ra, suy nghĩ cẩn thận một lúc, đã hiểu ý đồ đến đây của Dương thị:
- Ra vậy, nói ra cũng thật trùng hợp, đường đệ của tướng công nhà ta có cô nương trong độ tuổi phù hợp. Năm nay cô nương ấy đã mười sáu, biết chút chữ nghĩa, ngoại hình và phẩm hạnh đều ổn.
Trúc Lan lại hỏi:
- Tại sao năm nay đã mười sáu rồi mà vẫn chưa đính hôn?
Cô nương ở tuổi này chưa xuất giá cũng có, nhưng chưa đính hôn thì lại rất ít.
Tiết thị giải thích:
- Vị đường đệ bên đằng tướng công nhà ta này mất sớm, để lại cô nhi quả phụ trong nhà. Đường đệ muội lại có tính tình quá yếu đuối, không gánh vác nổi gia đình. Đường đệ có bốn người con, hai cô nương, hai nhi tử, hai cô nương lớn tuổi hơn quán xuyến trong nhà. Đại cô nương 17 tuổi mới gả chồng, người mà ta nói đến cũng định chờ đến 17 tuổi, cho nên mãi chưa đính ước.
Trúc Lan hiểu rõ, hai vị cô nương không yên tâm chuyện trong nhà:
- Năm nay đã mười sáu, sang năm là mười bảy, vậy hai đệ đệ kia thì năm nay đã bao lớn rồi?
- Đứa lớn năm nay mười bốn, đứa nhỏ năm nay mười hai. Hai nha đầu này cũng không sung sướng gì, vẫn luôn chờ đợi hai đệ đệ trưởng thành.
Trúc Lan thấy Tiết thị hiểu rõ hoàn cảnh của nhà này như vậy thì chắc chắn bình thường cũng có trợ giúp rất nhiều, chứng tỏ Tiết thị khá là hài lòng. Tính cách của Ngô Vịnh có thể thu xếp cho thê tử, hơn nữa Tiết thị nói ra hai chữ “không tồi” thì rõ ràng là cô nương này không tới nỗi nào, nhưng vẫn phải gặp người ta mới được.
- Cô nương không ở Tân Châu, đến thành Tân Châu một chuyến cũng không dễ dàng gì đúng không?
Tiết thị cũng nghe ra đây là lời thăm dò, cười nói:
- Hai đứa trẻ nhỏ tuổi hơn đang đi học tại học viện trong thành, mỗi tháng nàng ấy sẽ đến đây thăm. Cũng rất trùng hợp, qua hai ngày nữa là được một tháng.
Trúc Lan phân tích tin tức vừa nghe được: hai đứa trẻ cùng đọc sách, lại còn ở châu thành. Xem ra căn cơ của nhà này cũng không hề kém. Cô cười:
- Đúng thật là rất trùng hợp, chờ hai ngày nữa ta lại đến đây.
Tiết thị hiểu rõ, việc này vẫn chưa chắc chắn, thị cũng không tiện đưa người đi Chu phủ: - Được.
*****
Kinh thành
Trong hoàng cung, Hoàng thượng ra hiệu cho Thái Tử ở lại, còn lại đều đi ra ngoài. Hoàng Thượng nói:
- Khanh đến đây vì chuyện của Dung Xuyên?
Ninh Tự: - Đúng thế.
Hoàng Thượng cảm khái nói:
- Nếu tính kĩ ra thì khanh cũng đã giả chết được gần hai mươi năm. Khi xưa vẫn chưa lập quốc, khanh là người đầu tiên lẻn vào kinh thành hoạt động ngầm. Sau khi kiến quốc, vì ổn định triều chính mà khanh tiếp tục ẩn náu trong lòng kinh thành. Mãi cho đến khi triều chính ổn định, trẫm lại phái khanh đi đến biên quan.
Nhiều năm như thế, ngài vẫn luôn nhớ rõ Ninh Tự đã giúp mình những gì, hay Ninh tự đã trải qua bao nhiêu hiểm nguy. Thế nên ngài ngầm đồng ý chuyện Ninh Tự tàng trữ của cải, cũng áy náy vì chuyện Ninh Tự không thể có con nối dõi.
Ninh Tự chưa bao giờ quên những ngày tháng sống ẩn dật. Lúc trước Hoàng Thượng tin tưởng Ninh gia nhất, trong ba huynh đệ Ninh gia thì ông ấy có đầu óc nhanh nhạy nhất, cũng có lá gan lớn nhất. Ông ấy thay đại ca canh giữ bên người Hoàng Thượng, được đại ca dẫn dắt, ông ấy sẽ không dễ gì lộ mặt. Thời gian lâu dần, rất nhiều người đã không nhớ rõ khuôn mặt của ông ấy. Cuối cùng cũng thuận lợi tiếp nhận được nhiệm vụ giả chết sống ẩn. Ninh Tự giữ vững tâm tình, nói:
- Đều là những chuyện mà thần nên làm.
Ông ấy chưa bao giờ hối hận, chịu khổ không phải vì mình mà là bởi vì truyền thừa và vinh quang của toàn bộ gia tộc Ninh thị, và bởi vì muội muội nữa.
Hoàng Thượng ừ một tiếng:
- Năm ấy khanh lẻn vào kinh thành, cũng đã từng trà trộn vào không ít nơi như thanh lâu.
Mặt Ninh Tự đỏ lên. E hèm, trước đây đi tìm hiểu tin tức đúng là có thật. Dù sao ông ấy cũng là một người đàn ông bình thường mà. Sau đó lập tức mở to hai mắt, dường như đã đoán được suy nghĩ của Hoàng Thượng. Ồ, Dung Xuyên là con trai ngoài giá thú của ông ấy sau những cuộc tình ngắn ngủi chăng?
Rồi ông ấy bỗng hồi thần lại, sai nha:
- Hoàng Thượng, lúc trước người đưa Dung Xuyên đi là bà tử, mà không phải gia đình bình thường nào cũng có bà tử. Dù cho người của Trương gia đã bị khống chế, không có người nào ở thôn Chu gia biết được thân thế của Dung Xuyên, nhưng chắc chắn cả nhà Chu đại nhân đã rõ, chuyện này không dễ lấp l**m.
Hoàng Thượng trừng mắt, ngài tuyệt đối sẽ không sắp xếp một người mẹ có xuất thân chốn thanh lâu cho con mình, kể cả khi là giả cũng không được:
- Trẫm chưa nói xong, ý của trẫm là khanh là một nam nhân bình thường, gặp được người tri âm ở kinh thành, tiếc là chuyện tình bại lộ, nữ tử vừa sinh xong thì bị bà tử trộm con đi, trùng hợp được Trương gia cứu.
Khóe miệng Ninh Tự run run, Hoàng Thượng mới nói mấy câu, ông ấy đã trở thành người lưu luyến tình cảm gái trai để rồi lung lạc ý chí?
Không, đấy không phải là ông ấy. Nhiều năm như thế đúng là từng có nữ nhân, cũng từng miễn cưỡng thưởng thức, nhưng chắc chắn không có vụ chìm đắm trong tình cảm rồi tự làm nhục ý chí anh hùng, còn lén nút “kim ốc tàng kiều”, không phải những chuyện ông có thể làm ra!
Hoàng Thượng: - Tuy rằng dàn xếp thân thế không được kín cẩn, nhưng chắc chắn mấy người kia rất thích nghĩ nhiều. Khanh không cần giải thích rõ ràng quá, bọn họ sẽ tự suy diễn đầy đủ. Nữ tử và bà tử trẫm đều đã an bài xong. Nữ tử sinh con xong bị mất con, không ai quan tâm nên rong huyết mà chết, còn bà tử thì đã bị khanh xử chết sau khi tìm được.
Năm đó đã xảy ra rất nhiều chuyện, không ít mật thám hy sinh, ngài đã tốn tâm huyết tìm được người thích hợp, cộng thêm khuôn mặt của Dung Xuyên rất ổn, có thể gia tăng thêm mức độ đáng tin cho câu chuyện.
Ninh Tự ngẫm kĩ lại một hồi. Có rất nhiều lỗ hổng, ví dụ như vì bà tử trộm đứa nhỏ đi lại muốn hại chết nó. Câu chuyện có lỗ hổng thì mới có vẻ thực tế, nếu kĩ càng quá lại trông giả giả. Thật sự không nhiều người biết được ông ấy không cưới vợ vì vấn đề sức khỏe. Được, khi nhận lại Dung Xuyên , ông ấy sẽ là người đàn ông chung tình nhất kinh thành!
Ninh Tự : - Hoàng Thượng, vậy thần nên nhận lại Dung Xuyên vào lúc nào mới đúng thời điểm nhất?
Hoàng Thượng biết rõ là giả nhưng tâm lý vẫn có phần hụt hẫng. Cái cảm giác nhi tử gọi người khác là phụ thân không dễ chịu chút nào:
- Chờ khi nào đến lúc thì trẫm sẽ nói với khanh.
Ninh Tự : “...”
Ông ấy cảm nhận được sự ghen tị, nay trời đẹp thật!
*****
Tân Châu
Hôm sau, Trúc Lan đã nhận được tin tức mà Tống bà tử điều tra ra. Cô không bảo Tống bà tử đi điều tra tiểu thư Vương gia, thay vào đó chỉ kiểm tra phẩm hạnh của hai đứa bé trai trai Vương gia thôi. Trong hai đứa bé trai của Vương gia, đứa lớn tên là Vương Kha, đứa nhỏ tên là Vương Tranh, là những đứa bé rất nỗ lực học hành. Đứa lớn có thể chăm sóc đứa bé, một đôi huynh đệ tự lập.
Trúc Lan khẽ thở phào, hai đứa bé trai tự lập tức là tiểu thư Vương gia không hề nuông chiều đệ đệ. Chỉ cần chờ Vương Lăng đến nữa thôi.
*****
Vào ngày kế tiếp, Vương Lăng đã đến, Trúc Lan chuẩn bị đi Vương gia. Thời tiết đã nhiều ngày không mưa, đến sáng nay thì mưa to như trút nước. Nước mưa chảy thành dòng như suối, có thể dễ dàng nhìn thấy mấy vũng nước đọng đầy nước mưa. Tuyết Hàm thấy mưa ngoài trời không có dấu hiệu dừng, bèn nói:
- Mẹ, mưa không tạnh ngay được, chúng ta còn đi Vương gia nữa không?
Trúc Lan nhìn bầu trời, đáp:
- Mưa này to, hẳn là lát nữa sẽ tạnh thôi.
Tuyết Hàm ngồi bên cửa sổ, chỉ cần đưa tay ra là có thể hứng được nước mưa, nói:
- Nhưng con gái thì lại không mong mưa tạnh. Mấy ngày hôm nay thời tiết nóng bức, mực nước trong hồ ở hoa viên đã hạ xuống rất nhiều, có không ít cá trong bầy ngỏm rồi!
Trúc Lan cũng không mong mưa tạnh, cái nhà này cũng đang chờ nước mưa đây. Nhưng khổ nỗi cũng chỉ là một cơn mưa rào, uống hết một chén trà nhỏ thì mưa đã tạnh.
Tuyết Hàm ra sân xem, rồi nhanh chóng quay lại:
- Mưa đã tạnh rồi, mưa như trút nước, ấy vậy mà đất đai cũng chưa đủ ẩm ướt lắm.
Trúc Lan nói:
- Trời vẫn âm u, nói không chừng lát nữa lại có mưa. Thời gian đã không còn sớm, chúng ta nhanh đi Vương gia thôi.
- Dạ.
*****
Vương gia
Tiết thị nói:
- Ta cho rằng với cái thời tiết này thì muội muội sẽ không đến.
Trúc Lan cười đáp:
- Nếu như ta không đến thì cũng sẽ phái người đến đây báo một câu. Tỷ tỷ đã chờ lâu rồi đúng không?
- Ta ở trong nhà, chờ một lúc cũng không sao. Chẳng qua muội phải đi ra ngoài trong ngày mưa này, làn váy bị ướt mất rồi.
Trúc Lan ngồi xuống nói:
- Cơn mưa này khiến nước đọng thành vũng, ướt làn váy một chút, cũng may không đáng kể.
Tiết thị đã dặn dò bà tử đi nấu trà gừng:
- Lát nữa uống chút trà gừng để xua đi hàn khí.
Trúc Lan: - Được.
Tiết thị thấy Dương thị nhìn sang Vương Lăng thì cười nói:
- Xem ta chỉ lo buôn chuyện, đây là cháu gái của ta - Vương Lăng. Vương lăng, mau đến đây chào hỏi Dương cung nhân đi!