Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 719

Tất nhiên Hoàng Thượng thấy được động tác của Thái Tử, nhưng ngài làm lơ luôn. Làm ca ca thì phải hào phóng một chút, hơn nữa y còn là Thái Tử đương triều đấy!

Thái Tử: "..."

Y bị ngó lơ, lúc y nhận việc là có linh cảm chẳng lành rồi, quả nhiên đã thành sự thật!

Hoàng Thượng cất khế nhà vào, mấy cái này phải giao cho Ninh Tự, sau đó mượn ông ấy đưa cho Dung Xuyên. “Tiếng thơm" này Ninh gia gánh chắc rồi, Hoàng Thượng thấy thương thay cho Thái Tử: bỏ tiền bỏ bạc mua quà cho đệ đệ, vậy mà cuối cùng còn không được cho Dung Xuyên biết. Chuyện tủi thân nhiều thế này, đúng là nên giao cho Thái Tử!

*****

Tân Châu

Trúc Lan vừa về đến nhà là thư của Đổng thị tới rồi. Chuyện Xương Liêm và Dung Xuyên tới phủ, Xương Liêm đã nói với người nhà từ trước. Cô tiếp tục đọc, trong thư toàn viết về những chuyện thú vị khi học nói của Ngọc Nghi. Sau đó Trúc Lan lấy giấy bút ra, cũng kể vài chuyện thú vị trong nhà cho Đổng thị nghe.

Buổi tối, Chu Thư Nhân cầm thư về, Trúc Lan hỏi:

- Thư của ai đấy?

Tâm trạng của Chu Thư Nhân không tồi, đáp:

- Thư của Ngô Minh, y làm Tri huyện nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng được thăng quan.

Trúc Lan mừng thay cho Ngô Minh, nói:

- Đưa thư cho em, em cũng muốn xem.

Chu Thư Nhân đưa thư sang, nó:

- Em đọc trước đi, anh đi thay quần áo.

- Được.

Trúc Lan lấy thư ra xem, Ngô Minh viết trong thư rằng y có công xoa dịu dân chúng ở huyện thành trong đợt chiến loạn. Cộng thêm lần này thắng lớn nên y thuận lợi được thăng chức, bây giờ đang là lục phẩm Thông phán. Ngô Minh đã tới châu thành nhậm chức, trong thư có viết địa chỉ mới.

Chu Thư Nhân thay quần áo xong bước ra nói:

- Y cũng xem như vượt qua được giai đoạn này.

Trúc Lan để thư xuống, nói:

- Tuổi y còn nhỏ, nên đi chậm mà chắc. Bây giờ tạo nền móng vững chắc rồi thì tương lai sẽ khá hơn.

Chu Thư Nhân: - Ừ, trông coi huyện thành ở biên cương nhiều năm, trải qua nhiều điều cũng khiến tâm tính được tôi luyện tốt hơn, tương lai đáng kỳ vọng.

Đời này của Ngô Minh, dùng thời gian mấy năm để đổi lấy tương lai rộng mở hơn, rất đáng giá!

Trúc Lan cười nói:

- Đây là chuyện vui, tối nay phải uống hai ly mới được. Đúng rồi, chắc hai huynh đệ Ngô Vịnh cũng nhận được thư rồi nhỉ!

Chu Thư Nhân: - Thư được gửi tới đây chung nên Ngô gia cũng nhận được.

- Thôi, vẫn nên để hai huynh đệ Ngô Vịnh báo tin này cho Ngô Ninh đi. Dù sao cũng là chuyện vui của Ngô gia, chúng ta không nên nhúng tay vào.

Chu Thư Nhân ừ một tiếng:

- Sao hôm nay không thấy con trai đâu?

Trúc Lan cười cong mắt, nói:

- Thằng bé rất thích mấy đứa cháu trai, đêm nay đi ăn cơm chung với đám Minh Vân rồi. Bây giờ chắc đang dùng bữa ở sân trước đấy!

Bảo sao lúc về, Chu Thư Nhân nghe thấy loáng thoáng tiếng con nít ở sân trước, ngẫm nghĩ rồi nói:

- Nếu thích tụ lại ăn chung với nhau, vậy thì sau này để mấy thằng nhóc đó ăn tối với nhau luôn đi, vừa khéo ăn xong rồi cùng học luôn.

Trúc Lan: - Con trai sẽ thấy mừng lắm đây.

Cho dù là cùng đọc sách, Xương Trung cũng sẽ thấy vui vẻ. E hèm, đương nhiên còn có thể ỷ vào thân phận trưởng bối, đây cũng là lý do chủ yếu khiến Xương Trung rất thích chơi với đám cháu trai.

*****

Ngô gia

Hai huynh đệ Ngô Vịnh đang đọc thư, Ngô Vịnh là người cảm tính, khóe mắt đỏ bừng:

- Cuối cùng Đại ca cũng vượt qua khoảng thời gian này rồi.

Ngô Thính không chịu nổi phản ứng này của Nhị ca, nói:

- Chuyện mừng lớn, huynh đừng có rơi nước mắt.

Ngô Vịnh chớp mắt:

- Ta đâu có, đệ nhìn nhầm rồi.

Ngô Thính: - Ha ha.

Tính tình Nhị ca giống như tiểu muội, may mà hắn cũng ở Tân Châu. Nếu không, Nhị ca bị ức h**p cũng chỉ biết nhịn nhục chịu đựng một mình:

- Chắc chắn thúc thúc và thẩm thẩm cũng nhận được tin rồi. Lát nữa viết thư cho tiểu muội đi, tiểu muội còn chưa biết tin này đâu!

- Đúng, đúng, còn có tiểu muội.

Ngô Vịnh lại nói:

- Tiểu muội cũng thật là, ở châu thành có thể mua được bất cứ thứ gì, vậy mà cứ cách một khoảng thời gian lại gửi rau xanh tới. Muội ấy xuất giá rồi, cứ nghĩ cho nhà mẹ đẻ thế này không biết muội phu có nghĩ nhiều không.

Ngô Thính trợn trắng mắt, nói:

- Ta thấy huynh mới nghĩ nhiều đó! Có mấy cọng rau xanh thôi mà, cũng đâu phải cho mỗi nhà mình, còn cho Chu gia và Vương gia nữa. Quà bình thường nhưng cất chứa tấm lòng, ta thấy huynh còn không bằng tiểu muội.

Cũng may Đại ca quyết định rất nhanh chuyện đưa tiểu muội tới Chu gia, bây giờ nhìn xem cách tiểu muội hành xử kìa, dù tuổi tác còn nhỏ, nhưng lần trước hắn gửi đồ cho tiểu muội, gặp người Hà gia nào cũng khen tiểu muội cả.

Ngô Thính càng mong đợi vào Nhị tẩu tương lai hơn, người có thể lọt vào mắt Chu gia thì nhất định sẽ không tồi.

Lúc Ngô Thính nghĩ tới việc này, Trúc Lan cũng đang nghĩ, chờ Chu Thư Nhân rửa mặt xong quay về, nói:

- Nhà chúng ta nhiều việc nên mới trì hoãn chuyện chọn người giúp Ngô Vịnh. Tranh thủ bây giờ còn chưa lên kinh thì xử lý cho xong chuyện này luôn, chứ chờ đến Kinh Thành rồi lại không tiện làm mai.

Chu Thư Nhân: - Ngô Vịnh và Ngô Thính ở thư viện khá ổn, chúng ta vào kinh không có thời gian lo cho bọn họ, để bọn họ ở lại Tân Châu sẽ tốt hơn. Có Vương gia ở đây, hơn nữa nhà Uông đại nhân và Nhiễm đại nhân có quan hệ thông gia với nhà mình, sẽ quan tâm tới huynh đệ bọn họ nhiều hơn. Em nói đúng, tốt nhất là nên xử lý nhanh chuyện hôn sự.

Trúc Lan hơi rầu rĩ, nói:

- Em cũng muốn làm nhanh, nhưng anh biết rồi, không dễ chọn được người.

Chu Thư Nhân cân nhắc một hồi:

- Em có thể hỏi thăm thử gia quyến của Vương đại nhân.

Trúc Lan không cho là Chu Thư Nhân chỉ nói vu vơ:

- Có phải anh biết chuyện gì đó không.

Chu Thư Nhân nhún vai, nói:

- Anh thì biết cái gì, chẳng qua anh nghĩ Ngô gia dựa vào Ngô Minh, nhưng Lục phẩm vẫn còn thấp lắm, rất khó tìm được cô nương nào tốt ở Tân Châu. Vương đại nhân có gia thế, Vương đại nhân và Tiết thị lại có rất nhiều thân thích. Hơn nữa tính tình Ngô Vịnh lại không bằng Ngô Minh và Ngô Thính, vậy nên tốt nhất là chọn cô nương nào thực tế một chút. Nếu nhà gái có chút quan hệ với Vương gia, tính luôn cả quan hệ của Hà Thúc thì hai huynh đệ Ngô gia ở Tân Châu sẽ càng ổn định hơn.

Vừa nói như thế xong, Chu Thư Nhân cảm thấy anh đúng là nhọc lòng vì anh em Ngô gia quá nhiều. Sau này Ngô Minh cần phải báo đáp nhiều hơn cho Chu gia mới được!

- Vậy để sáng mai em đi hỏi thăm Tiết thị thử xem sao.

Chu Thư Nhân mệt rồi, nói:

- Đi ngủ sớm một chút thôi.

- Được.

*****

Hôm sau, Trúc Lan tự mình tới nhà Vương đại nhân, Tiết thị ngạc nhiên đón Trúc Lan vào. Trúc Lan nhìn chậu băng, hỏi:

- Mới sáng sớm đã dùng tới băng rồi à?

Tiết thị ra hiệu cho bà tử mang chậu băng ra xa một chút, đáp:

- Ta là người không chịu được nóng, thời tiết năm nay lại oi bức, sáng nay dậy đã thấy khó chịu rồi, nên mới lấy chút băng tới đây.

- Đúng thế, nhiệt độ năm nay cao hơn hẳn, tính ngày thì đã một khoảng thời gian không có mưa rồi. Hôm qua đi chùa, ta còn thấy rất nhiều dân chúng thêm tiền nhang khói bái Phật để mong trời mưa sớm một chút.

Tiết thị cau mày:

- Tính ra mấy năm gần đây mưa thuận gió hoà, đã vài năm không gặp hạn hán rồi.

Trúc Lan cũng cau mày theo:

- Làm ơn đừng xảy ra hạn hán, cuộc sống của dân chúng chỉ vừa khá hơn một chút.

- Thì đó! Mấy năm nay cuộc sống của dân chúng khá hơn, mới vừa được ấm no hơn một chút thôi, nếu gặp hạn hán thật thì công sức mấy năm qua coi như mất trắng. Hạn hán rất đáng sợ, nhưng mà nhiều năm rồi Kinh Thành bên này không xảy ra hạn hán, chắc là sẽ không sao đâu.

Trúc Lan lau mồ hôi, nói:

- Ta cũng xin phép nói thẳng mục đích hôm nay ta đến đây. Tỷ tỷ cũng biết Ngô Ninh có hai người ca ca đang ở Tân Châu, hôm nay ta tới là vì Ngô Vịnh. Huynh muội Ngô gia không có trưởng bối nên ta đành đảm nhận chuyện này, nhưng mà những cô nương ta quen lại không phù hợp.

Những lời còn lại, Trúc Lan không cần nói, Tiết thị cũng hiểu được rồi.

Tiết thị nhướng mày, hỏi:

- Sao ta nhớ hình như Ngô Vịnh đã có hôn ước rồi mà?"

Trúc Lan nói:

- Nhà gái từ hôn rồi, đến giờ vẫn chưa nói chuyện này ra ngoài.

Tiết thị cau mày nói:

- Vậy ta mạn phép hỏi nhiều một câu, chuyện từ hôn là vì Ngô gia sao?

Trúc Lan cười nói:

- Ta biết trong lòng tỷ tỷ lo lắng điều gì. Yên tâm đi! Người Ngô gia có phẩm hạnh không tồi. Nguyên nhân từ hôn không nằm ở Ngô gia, mà là ở nhà gái.

 

Bình Luận (0)
Comment