Ninh quốc công mở miệng nói:
- Ta muốn gặp hai vị hậu sinh các ngươi từ lâu rồi, nhưng do sức khỏe cần được phục hồi, cảm ơn hai vị vì chuyện hôm đó.
Xương Liêm hơi giật mình, hắn không ngờ Quốc công sẽ chính miệng nói cảm ơn, vội nói:
- Đổi thành ai đi ngang qua lúc đó cũng sẽ vươn tay giúp đỡ thôi. Vãn bối và gia đệ chỉ là vừa khéo, hơn nữa phủ Quốc công phủ đã tặng quà cảm ơn rồi, Quốc Công nói cảm ơn khiến vãn bối thấy hổ thẹn.
Dung Xuyên cũng vội nói:
- Đây đều là chuyện chúng ta nên làm.
Ninh Quốc Công càng có thiện cảm với Chu Thư Nhân hơn, Chu Thư Nhân có thể dạy dỗ nhi tử xuất sắc thể này, khó trách lại được Hoàng Thượng coi trọng. Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là Chu gia đã nuôi dưỡng Dung Xuyên:
- Các ngươi nói thì nói chứ đứng dậy làm gì, các ngươi ngồi xuống cả đi, đừng khách sáo.
Ninh Chí Tường cúi đầu uống trà, hắn ta không đoán ra được. Biểu hiện của ông nội rất bình thường, phụ thân lại càng bình tĩnh hơn, Tam thúc cũng không có vẻ gì là kích động, hắn ta thật không hiểu nổi.
*****
Tân Châu
Trúc Lan ra ngoài trước Đào thị, đợi một hồi thì hai vợ chồng Xương Nghĩa cũng trở lại. Trúc Lan thấy mắt Triệu thị đỏ ửng, bèn nói:
- Mẹ còn phải chờ thêm một lát, các con xuống núi trước chờ đi.
Triệu thị biết tướng công còn có chuyện muốn nói với mẹ chồng, nên mở miệng nói:
- Mẹ, con và bà tử xuống núi trước thôi, để tướng công ở lại với mẹ đi ạ.
Trúc Lan nhìn sang Xương Nghĩa, nó:
- Được, dẫn gã sai vặt đi xuống chung luôn đi.
Chu lão nhị chờ Triệu thị đi rồi mới bắt đầu nói:
- Mẹ, tối hôm qua Minh Thụy đã nói với con rồi.
Trúc Lan ừ một tiếng:
- Con muốn nói cái gì?
Chu lão nhị vịn lan can chạm khắc từ đá, nhìn về phía dãy núi đằng xa từ trên cao:
- Con thấy hơi hổ thẹn, Minh Thụy còn nhỏ đã dám nói muốn dựa vào sức mình, vậy mà con luôn nghĩ tới những lối tắt khác.
Lúc nhi tử ưỡn ngực đứng trước mặt hắn, không lùi bước nói muốn dựa vào chính sức mình, trong lòng hắn chấn động, cũng thấy kiêu ngạo, nhi tử còn nhỏ nhưng đã có khí phách rồi! Cuối cùng nhi tử nói:
"Cha, lẽ ra cha nên tin tưởng nhi tử của mình, con được thừa hưởng sự thông minh từ cha, điểm bắt đầu của con đã rất cao rồi. Con sẽ nỗ lực, con có thể làm được."
Tối hôm qua hắn trằn trọc thao thức cả đêm, trong đầu nhớ tới sự nỗ lực của đại ca, nhớ tới sự kiên trì của Xương Liêm, nhớ tới những thay đổi của Xương Trí. Chỉ có hắn là không thay đổi bao nhiêu, cuối cùng trong đầu hiện lên đôi mắt sáng ngời của nhi tử.
Trúc Lan ngồi trên ghế đá, nói:
- Con người ích kỷ là chuyện bình thường, mẹ cũng thế thôi, có rất nhiều chuyện mẹ làm không tốt.
Lúc cô vừa tới đây, cô chưa từng làm mẹ, rất nhiều chuyện là tự lần mò và học tập. Hồi mới tới Chu gia, cô vẫn luôn dùng thước đo của bản thân để đánh giá đám con cái Chu gia, nhưng theo thời gian trôi qua, cô dần dần hòa nhập vào Chu gia, rồi phát hiện ra vấn đề và từ từ điều chỉnh lại. Mãi đến khi bản thân làm mẹ, cô mới hiểu được làm mẹ là thế nào.
Chu lão nhị nghiêng người, cười nói:
- Mẹ, trong lòng huynh đệ chúng con, mẹ và cha là quan trọng nhất, cũng là bậc cha mẹ tốt nhất.
Trên bàn tay còn có ngón dài ngón ngắn, hắn biết rõ hơn bất cứ ai rằng con cái nhà quan lại khác sống thế nào. Cha mẹ đã đối xử với bọn họ rất công bằng rồi.
Trúc Lan cười nói:
- Ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài nhiều hơn một chút, thật ra cảnh bên ngoài rất tuyệt.
Chu lão nhị nhìn dãy núi đằng xa, tiếp lời:
- Đúng là đẹp như tranh vẽ.
Suy nghĩ khác đi, tầm mắt mới tìm được phong cảnh thế này. Trước kia hắn không có tâm trạng ngắm nhìn núi non trùng điệp giống như bây giờ.
Trúc Lan cảm thấy phong cảnh trước mắt quá đẹp, chợt nghe thấy giọng Đào thị, Trúc Lan quay đầu lại:
- Xong rồi à?
Đào thị cười nói:
- Ừ, xong rồi. Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta cũng xuống núi thôi.
- Được.
*****
Kinh Thành
Tại phủ Ninh Quốc Công, sau khi Xương Liêm và Dung Xuyên xuất phủ thì Ninh quốc công mới dẫn hai đứa con trai vào phòng. Ninh Huy vừa vào phòng đã dùng tay ấn ngực, giống như thấy khó thở vậy, cách nói chuyện cũng chậm hơn nhiều:
- Phụ thân, con ngồi bên ngoài hơi lâu rồi nên thấy trong ngực khó chịu, con muốn về trước ạ.
Ninh quốc công nhìn đứa con thứ hai biểu diễn, nói:
- Lão già ta lớn tuổi rồi, tai không còn thính nữa. Ngươi vừa nói gì, lặp lại cho ta nghe xem?
Ninh Huy: - ...Con chưa nói gì hết ạ.
Ninh quốc công ừ một tiếng, ghế dựa trong phòng đã được bày ra xong, nói:
- Hai người các ngươi tự giác một chút đi.
Ninh Huy thấy nghẹn trong lòng, vì sao ông ấy cũng phải bị đòn?
Ninh Tự đỏ mặt:
- Phụ thân, nửa cái thân của con đã nằm trong quan tài rồi, đổi sang khẽ tay đi mà!
Ninh quốc công đang rất có tinh thần, nhiều năm rồi không đánh, còn thấy hơi nhớ cảm giác đó: - À.
Ngoài phòng có người đứng canh, quản gia đứng ngăn ở cửa, quản gia nghĩ thầm: bây giờ lão gia đã chừa thể diện lại cho Hầu gia và Thế tử rồi, ít nhất trong phòng không có người ngoài. Chứ hồi Hầu gia và Thế tử còn nhỏ… Chao ôi! thời trẻ cũng từng bị đòn, lúc đó mới gọi là mất mặt.
Ninh Quốc Công cũng không còn bao nhiêu sức, mới đánh mấy roi đã đổ mồ hôi ướt hết cả người, nhưng tâm trạng khó chịu đã khá hơn rất nhiều. Hai người Ninh Tự và Ninh Huy vừa buộc đai lưng lại vừa nhìn nhau, mất mặt quá trời quá đất.
Ninh quốc công hừ một tiếng:
- Bây giờ nói vào chuyện chính, Chí Tường gặp Dung Xuyên xong cũng nghi ngờ thân phận của Dung Xuyên rồi, bây giờ Hoàng Thượng không thể nhận Dung Xuyên được, nhưng sớm muộn gì cũng có người phát hiện ra Dung Xuyên. Thay vì bị động thì hãy chủ động đi, Dung Xuyên cần một thân phận.
Ninh Tự thấy lão gia tử nhìn ông ấy, bèn hỏi:
- Ý của cha là để con nhận Dung Xuyên đúng không?
Ninh quốc công khép hờ mi mắt:
- Đây không chỉ là ý của ta, mà còn là ý của Hoàng Thượng.
Ninh Tự im lặng. Đúng vậy, lúc trước Hoàng Thượng bảo ông ấy đi điều tra tức là Hoàng Thượng đã có chuẩn bị cả rồi. Bây giờ lão gia tử nhìn thấy Dung Xuyên, mọi chuyện cứ theo đó mà làm.
- Vậy nên sắp xếp cho thân thế của Dung Xuyên như thế nào?
Ông ấy không thấy mâu thuẫn khi nhận Dung Xuyên là con trai, ngược lại còn có cảm giác bản thân có lời. Chỉ cần nghĩ tới cảnh Dung Xuyên trông giống đại ca kêu ông ấy là phụ thân, mà Hoàng Thượng lại chỉ có thể nhìn và nghe, cảm giác này sướng ghê!
Ninh Quốc Công: - Có phải ngươi bị đần không?
Ninh Tự: - Dạ? Phụ thân, dù người chưa hả giận cũng đâu thể mắng con như thế được!
Ninh Quốc Công mặc kệ tiểu nhi tử, tên tiểu tử này chỉ lo hí hửng, đầu óc không buồn hoạt động nữa.
Ninh Tự chờ lão gia tử đi rồi mới kịp phản ứng lại. Chuyện sắp xếp cho Dung Xuyên thật sự không cần tới Ninh phủ, Hoàng Thượng sẽ tự lo toan, dù sao Hoàng Thượng mới là cha ruột mà!
*****
Chu phủ
Xương Liêm và Dung Xuyên về đến nhà, Xương Liêm vội vàng đi vệ sinh:
- Ta đi một lát rồi về.
Vốn dĩ Dung Xuyên không muốn đi, hắn không uống nhiều trà như Tứ ca, nhưng trông Tứ ca thế này khiến hắn cũng muốn đi vệ sinh theo. Nhìn Tứ ca chạy vội đi, Dung Xuyên bật cười ra tiếng. Nhịn lâu rồi chứ gì, đúng là làm khó Tứ ca có thể nhịn được.
Chờ Dung Xuyên và Xương Liêm ngồi xuống nói chuyện đã là chuyện của một khắc sau. Dung Xuyên không muốn nhắc tới phủ Quốc Công, vì quá phiền lòng:
- Tứ ca, huynh nói xem có phải gần đây số ta hơi xui rồi không?
Xương Liêm cạn lời, số Dung Xuyên thế này mà còn bảo là xui? Vậy thì chắc không còn ai may mắn nữa.
- Sao lại nói thế?
Dung Xuyên buồn bực nói:
- Chuyện ta mua tòa nhà đó, vất vả lắm Đặng tú tài mới tìm được tòa nhà, vậy mà chỉ cần ta cảm thấy tòa nhà nào không tồi, chưa kịp mua đã bị bán rồi!
Vừa nhắc tới là tức, từ đầu tới cuối tìm được ba tòa nhà, kết quả đều bị người ta nẫng tay trên hết!
Xương Liêm im lặng:
- Ta cảm thấy đây không phải trùng hợp.
Một lần là trùng hợp, lần thứ hai cũng cho qua, nhưng lần thứ ba thì khéo quá rồi. Nhìn kiểu gì cũng thấy là có người không muốn để Dung Xuyên mua tòa nhà!
Dung Xuyên im lặng theo, hắn cũng có cảm giác như thế, chỉ là không muốn đoán, vô cùng bực bội:
- Rốt cuộc phủ Ninh Quốc Công có ý gì đây?
Trên đường Ninh quốc công quay về sân thì hắt xì một cái, hại quản gia hốt hoảng không yên. Ninh quốc công không biết mình đã gánh tiếng ác thay người khác, còn cảm thán:
- Cơ thể ốm yếu, cần phải điều dưỡng kỹ càng hơn.
*****
Trong hoàng cung, Thái tử cũng hắt xì một cái, Liễu công công căng thẳng:
- Thái tử, có cần mời thái y không ạ?
Cảnh Thần không ngẩng đầu, đáp:
- Không cần.
Liễu công công lui xuống, sau đó Liễu công công nhớ tới Hoàng Thượng, Hoàng Thượng ra hoa viên đã một lúc rồi mà sao tới giờ còn chưa về nữa?
Thái Tử hoạt động phần cổ, mắt ngó về phía bàn của phụ hoàng, chăm chú nhìn vào khế nhà mà y vừa giao cho phụ hoàng lúc sáng. Phần đó y tự tiêu bạc của mình để mua, đến bao giờ phụ hoàng mới trả bạc lại cho y đây?
Sau đó Thái Tử lại thấy cạn lời với tiểu đệ, tiểu đệ có cần mua tòa nhà vội vàng như thế không? Không phải nói chờ hai năm nữa mới thành thân à? Tên tiểu tử này được lắm, mới mấy ngày đã vừa ý ba tòa nhà. Bây giờ tiểu đệ tiền bạc dư dả rồi nên chi tiền hào phóng thật, tiêu chuẩn cũng cao, những tòa nhà khiến tiểu đệ hài lòng đều không rẻ chút nào.
Hoàng Thượng vừa vào thì thấy Thái Tử đang nhìn chằm chằm vào bàn:
- Nhìn cái gì đấy?
Thái Tử sờ túi tiền, ba tòa nhà đó, hai trong số đó là tòa nhà ba sân, còn nằm ở đoạn đường rất tốt:
- À, nhi thần đang nghĩ hôm nay Dung Xuyên được nghỉ, có khi nào lại đang đi xem nhà nữa không?
Làm ơn làm phước đừng đi xem nữa!
Khóe miệng Hoàng Thượng nhếch lên, tiểu nhi tử cố chấp thật:
- Chờ một khoảng thời gian nữa là thằng bé không cần mua tòa nhà nữa thôi.
Thái Tử lại sờ túi tiền, nói:
- Ba tòa nhà không rẻ chút nào.
Phụ hoàng, người nên trả bạc lại cho nhi thần đi! Nhi thần vẫn còn một đống nữ nhân và hài tử cần phải nuôi đấy!