Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 717

Sáng sớm hôm sau, Xương Liêm và Dung Xuyên ăn mặc chỉnh tề, Đổng thị còn cẩn thận kiểm tra một lượt, xác nhận không có vấn đề gì mới yên tâm để hai người họ ra ngoài. Đổng thị tiễn tướng công lên xe, chờ xe ngựa đi rồi thị mới quay trở vào nhà. Thị nghe con gái gọi “cha", bèn đón lấy con gái:

- Cha ra ngoài rồi, mẹ chơi với con nha!

Lông mi của Ngọc Nghi rất dài, lúc chớp mắt trông hết sức đáng yêu, con bé bi ba bi bô: - Mẹ, mẹ!

Đổng thị hôn con gái, đáp: - Đây!

Tính ra con gái nhà mình biết nói khá muộn, thị không so với tiểu thúc, thị so với những đứa trẻ bình thường thôi. Con gái nhà mình không biết nói chuyện, cuối cùng cũng chịu mở miệng ra nói chuyện rồi. Thị và tướng công không khỏi kích động, lần đầu tiên làm cha mẹ mà, con gái gọi cha gọi mẹ có ý nghĩa rất khác biệt.

Đổng thị cầm bàn tay nhỏ của con gái, từ tốn nói:

- Ngọc Nghi phải mau mau lớn lên nhé!

Ngọc Nghi ngẩng đầu, đáp: - Lớn!

Bà tử phía sau nói:

- Tiểu thư biết nói cả chữ “lớn”.

Đổng thị cười nói:

- Đúng vậy.

Thị phải về viết thư cho mẹ chồng, chuyện vui cần phải chia sẻ. Thường xuyên thư từ qua lại với mẹ chồng cũng là một cách khá hay có thể củng cố quan hệ mẹ chồng nàng dâu, tránh cho xa mặt cách lòng.

*****

Tân Châu

Trúc Lan và Đào thị hẹn nhau đi chùa lễ Phật, bởi vì Triệu thị và Chu lão nhị đi cùng cho nên lần này Trúc Lan không dẫn theo Lý thị. Lão Đại đã về, Lý thị không tới chính viện nữa, cả ngày quanh quẩn bên cạnh Lão Đại. Đôi vợ chồng này cãi nhau ầm ĩ, nhưng tình cảm rất sâu đậm.

Một mình Trúc Lan một chiếc xe ngựa, Triệu thị và Chu lão nhị ngồi một chiếc khác. Ban đầu Triệu thị còn muốn dẫn Ngọc Sương theo, nếu không có chuyện Mã gia thì Trúc Lan cũng đồng ý. Tuy nhiên bây giờ cẩn thận vẫn hơn.

Xe dừng ở ngoại thành, đợi một lúc sau Đào thị mới đến. Khi tới chân núi, Đào thị xuống xe giải thích:

- Tiểu tổ tông trong nhà không chịu cho ta đi, cho nên mới trễ một chút.

Trúc Lan dùng khăn lau trán, nói:

- Cũng không trễ nhiều, chúng ta lên trên đó đi!

Thời tiết hôm nay không tốt, có chút oi bức. Đào thị đi cùng con gái, nhưng không gặp được Tuyết Hàm:

- Tỷ không dẫn Tuyết Hàm theo à?

Trúc Lan vừa đi vừa nói:

- Tuyết Hàm đã đính ước rồi, tuổi cũng không nhỏ, đi tới mấy chỗ đông người sẽ không dẫn Tuyết Hàm theo.

Đào thị lạc mất một nhịp, nói:

- Tỷ và Chu đại nhân cẩn thận quá à.

Trúc Lan cười nói:

- Cẩn thận để không phải hối tiếc ngày sau. Có thể tránh được, thì cẩn thận một chút cũng không mất gì.

Đào thị phục Dương thị triệt để, nhưng mà, Dương thị dè chừng cũng phải. Bước càng cao trên con đường quan lại, nguy hiểm ẩn núp trong tối càng nhiều, nhất là nữ quyến - đối tượng dễ bị tấn công nhất. Đào thị thoáng nhìn con gái, sau này con gái của thị cũng nên hạn chế đi tới chỗ đông người.

Lên tới đỉnh núi, Chu lão nhị mới buông cánh tay mẹ ra:

- Mẹ, lát nữa con và Triệu thị sẽ quay lại đón mẹ.

Trúc Lan nghĩ thầm: đúng là con trai có sức hơn, Lý thị cũng rất khoẻ, nhưng bản thân Lý thị còn phải leo núi, tóm lại vẫn không thể so với Xương Nghĩa được. Xương Nghĩa dìu cô lên núi, đây là lần cô cảm thấy leo núi nhẹ nhàng nhất.

- Ừm.

Đào thị cực kỳ hâm mộ, nói:

- Có con trai kề cận đúng là tuyệt thật.

Trúc Lan phe phẩy cây quạt, đáp

- Muội cũng có con trai mà.

- Có giống nhau đâu. Nhà ta con trai thưa thớt, toàn là con vàng con bạc đã đành, bởi vì từ nhỏ gia tộc đã đặt nặng chuyện học hành, ta nói với tỷ cái này, ta là mẹ mà thời gian ở chung với con trai lớn rất ít. Hồi còn bé tí con trai lớn đã đi theo cha chồng rồi, lớn lớn một chút mới quay trở về, chẳng khác gì ông cụ non cả, không thân thiết được với ta.

Trúc Lan vỗ về mu bàn tay Đào thị. Nữ quyến của gia tộc lớn là như thế đấy: quán xuyến hậu viện, sinh con dưỡng cái, có nhiều con cái nhưng đứa nào cũng thật xa lạ.

*****

Kinh Thành

Xương Liêm và Dung Xuyên đã đến phủ Quốc Công được một lúc, hai người bọn họ chỉ gặp được mỗi Ninh hầu gia, đến cả Thế tử Ninh phủ cũng chưa gặp được, vậy mà bảo là Quốc công muốn gặp họ ư?

Xương Liêm không uống nước trà nổi nữa, sắp uống cạn một ấm trà rồi, cho dù có là trà ngon thì hắn cũng không uống trôi. Ấy vậy mà hắn còn không thể hỏi thẳng, đành phải mân mê chung trà để giết thời gian. Dung Xuyên nhìn Ninh hầu gia với vẻ khó mà giải bày: cho uống trà là có ý gì đây?

Ninh Tự cũng hết cách rồi, Nhị ca sợ phụ thân trực tiếp gặp mặt sẽ không chịu nổi, cuối cùng nghĩ ra một cách: trước hết là trộm nhìn xem, đại phu chẩn đoán không có việc gì thì phụ thân mới đi ra gặp mặt Dung Xuyên. Nhị ca phải giám sát không cho phụ thân xảy ra chuyện gì, còn mỗi ông ấy ra trước chiêu đãi. Ông ấy không thể hỏi chuyện Hàn Lâm Viện, thi từ ca phú thì thôi… từ bé ông ấy đã không thích học rồi. Hỏi về cuộc sống ấy à, hỏi sâu quá cũng không tốt, bọn họ có thân thiết lắm đâu. Thế là, chỉ có thể ngồi chờ thời.

*****

Trong nhà, Ninh Quốc Công đứng nhìn Dung Xuyên bên dưới tàng cây, đôi mắt vẩn đục không hề chớp lấy một lần, nước mắt dường như cứ muốn tự rơi:

- Giống, quá giống!

Ninh Huy tính toán canh giờ, phụ thân đã nhìn được một lúc lâu, từ khi mới thấy Dung Xuyên, phụ thân vẫn luôn trong trạng thái này, miệng lẩm bẩm "giống, quá giống".

- Phụ thân, đã nửa canh giờ rồi ạ.

Cha già không sao cũng đỡ, chẳng qua cứ khóc mãi thế này thì không hay chút nào, lát nữa phụ thân còn phải ra ngoài.

Ninh Quốc Công thở hắt ra, trái tim vẫn còn ê ẩm. Lão chùi nước mắt, trong lòng hụt hẫng, ngồi một hồi lâu mà không thể lấy lại tinh thần, đại phu trong nhà định tới bắt mạch cho lão. Ninh Quốc Công xua tay, lão không sao cả, chẳng qua quá khát vọng nhìn thấy con trai lớn mà thôi. Lần này gặp được, chỉ cảm thấy chua xót vô cùng tận, lão cần phải nghỉ ngơi một chút.

Chờ thêm một lát để Ninh Quốc Công đắp mắt xong, đôi mắt không còn quá khó chịu nữa, lão mới chậm rãi đứng dậy:

- Chúng ta đi ra ngoài thôi.

Vừa nói dứt lời, Ninh Quốc Công nghe thấy tiếng của Chí Tường. Lão nghiêng đầu nhìn con trai thứ hai, hỏi:

- Sao Chí Tường lại đến đây?

Ninh Huy bị cha nhìn như vậy thì hơi mất tự nhiên, nói:

- Phụ thân, con không có bảo Chí Tường đến đây, nó từng gặp mặt Dung Xuyên, chắc là tự có suy đoán, cho nên tới để tìm hiểu.

Ninh Quốc Công hừ lạnh một tiếng:

- Đừng nghĩ phụ thân của người già cả, thì cái gì cũng không biết.

Gương mặt Ninh Huy nóng lên, bởi vì ông ấy đã từng toan tính: - Phụ thân!

Ninh Quốc Công xua tay, nói:

- Được rồi, chúng ta đi ra ngoài thôi.

Ninh Chí Tường vừa mới ngồi xuống thì nghe có tiếng mở cửa, hắn ta thấy ông nội và phụ thân cùng nhau bước vào, mấy đầu ngón tay khẽ nhúc nhích. Ông nội và phụ thân vẫn luôn ở gian phòng phía trong, vì sao bây giờ mới chịu lộ diện? Tầm mắt hắn ta dừng lại trên người Trương Dung Xuyên, nguyên nhân là ở chỗ này.

Xương Liêm và Dung Xuyên vội vàng đứng dậy chào hỏi:

- Ra mắt Quốc Công.

Cảm xúc của Ninh Quốc Công đã ổn định, có điều giọng nói vẫn còn hơi lạc:

- Ngồi đi.

Ninh Quốc Công được con trai đỡ ngồi xuống, nói:

- Con người có tuổi, chân cẳng làm gì cũng không tiện. Tuổi trẻ tốt thật, nhìn thấy hai lớp người trẻ các ngươi, ta bỗng cảm thấy bản thân trẻ hơn rất nhiều.

Xương Liêm và Dung Xuyên chờ Quốc Công ngồi trước, bọn họ mới dám ngồi lại vị trí của mình. Chẳng qua không dễ tiếp lời, nên giữ im lặng thì hơn.

Ninh Tự nói:

- Phụ thân, chờ người bồi bổ cơ thể khỏe mạnh, người sẽ sống lâu trăm tuổi.

Trước kia Ninh Quốc Công còn phản bác đứa con trai út, nhưng giờ thì không. Lão đã có điểm tựa tinh thần mới rồi, đáp:

- Ừ, ta thật sự cần phải dưỡng cơ thể mình cho khỏe mạnh.

Tuy Dung Xuyên cũng là cháu ngoại, nhưng hoàn toàn không giống Thái tử. Thái tử trưởng thành trong cung, còn là Thái tử, lòng dạ thâm sâu, lão chỉ có thể nhìn thấu phần nào. Vả lại Thái tử là quân, lão là thần, khoảng cách hai bên quá xa. Dung Xuyên thì khác, không lớn lên ở Hoàng cung. Dung Xuyên đơn thuần hơn, vả lại diện mạo rất giống con trai lớn. Lão nghĩ, đây là chuyển thế của con trai cả.

Dung Xuyên v**t v* chung trà, ánh mắt của Quốc Công đã dừng lại trên người hắn mấy lần rồi. Vậy ra… hắn thật sự là con cháu của phủ Quốc Công sao? Nhưng mà tại sao Ninh thế tử vẫn còn bình thản thế này?

Bình Luận (0)
Comment