Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 716

Chu Thư Nhân day day giữa trán, nói:

- Không có, đâu dễ gì tìm được đối tượng.

Anh rất cẩn thận suy xét cho hôn nhân của mấy cô cháu gái, anh hy vọng tất cả cháu gái có thể gả vào nhà chồng có phẩm chất không tệ. Thời cổ đại khó tìm tình yêu đích thực, nên anh sẽ cố hết sức đảm bảo về mặt tương lai cho các nàng ấy. Tất nhiên, chỉ cần anh còn tồn tại, thì các cháu gái luôn có chỗ dựa, đây cũng là chuyện duy nhất mà người làm ông như anh có thể làm cho các cháu.

Trúc Lan nhận lấy quần áo của Chu Thư Nhân, nói:

- Có lẽ duyên phận chưa tới, nhân duyên cũng còn phải coi duyên phận.

Chu Thư Nhân cũng không nghĩ nữa, đáp: - Ừm.

*****

Kinh Thành

Bên trong hoàng cung, Hoàng thượng ra hiệu cho người lui xuống. Từ sau khi Ninh Quốc Công xảy ra chuyện, ngài đã phái thêm nhiều tay chân đến phủ Ninh Quốc Công. Ngài nói với Thái tử:

- Con thấy thế nào về chuyện nhận làm con nuôi?

Thái tử có chút mông lung, đáp:

- Phụ hoàng, chuyện này phải xem ý của Tam cữu cữu thế nào đã. Chẳng phải Tam cữu cữu đã từng nói rằng sẽ không nhận nuôi còn gì?

Sao phụ hoàng lại đi hỏi y?

Hoàng thượng cười nói:

- Ngoại tổ phụ của con muốn gặp Dung Xuyên, bây giờ chúng ta lại không thể nhận Dung Xuyên về.

Những lời còn lại, Hoàng thượng không nói.

Thái tử giật giật khóe môi, cuối cùng y cũng hiểu ra vì sao phụ hoàng hỏi y rồi. Dung Xuyên rất giống người của Ninh phủ, bây giờ ở lì trong Hàn Lâm Viện thành ra không ai để ý, thế nhưng thời gian về lâu về dài, sớm hay muộn gì cũng sẽ có người phát hiện ra thôi. Cho nên, buộc phải cho Dung Xuyên một danh phận.

Ngần ấy năm trời, y chưa từng nhìn thấu ngoại tổ phụ. Y dám khẳng định, trong lòng phụ hoàng vẫn luôn có những toan tính, chờ đợi ngoại tổ phụ gặp lại Dung Xuyên thôi, bây giờ thời cơ tới rồi. Thái tử không khỏi thấy thương phủ Ninh Quốc Công, từ ông ngoại đến Tam cữu cữu đều bị phụ hoàng lợi dụng.

*****

Tân Châu

Hôm sau, Trúc Lan gặp mặt Tiết Thị, bèn hỏi:

- Chắc tỷ không chỉ đơn giản là tới thăm ta đâu nhỉ?

Trước giờ có việc Tiết thị mới tới Chu phủ, trông có vẻ như lần này cũng vậy.

Tiết thị lấy khăn tay lau mồ hôi, càng gần đến hè là thị lại càng không thích ra cửa:

- Mấy năm vừa qua ta không ít lần đi làm bà mai cho người ta, ta nghĩ muội cũng đã đoán ra được.

Trúc Lan hơi gượng, hỏi:

- Ngọc Sương sao?

Tiết thị gật đầu, đáp:

- Ta cũng không muốn đến đâu, nhưng mà Vương gia nợ Mã gia một ân tình, ta không thể không tới một chuyến.

Lão gia đã nói Chu gia sẽ không đồng ý hôn sự, bảo thị cứ tới Chu phủ nói thẳng, chứ đừng làm phật lòng người ta. May mà vẫn còn mối quan hệ với Hà Thúc ở đó, thị cũng không tới mức quá khó xử.

Trúc Lan ngẫm lại tình hình của nhà Mã đại nhân, hình như con trai của Mã đại nhân học cùng một trường với Minh Vân. Khỏi nghĩ cũng biết, chắc chắn hôm qua Mã gia đã tìm tới Chu Thư Nhân trước rồi. Cô cười và nói:

- Tỷ cũng không phải người ngoài, ta nói thật với tỷ luôn vậy. Về chuyện hôn sự của Ngọc Sương, ta và lão gia muốn từ từ xem xét.

Tiết thị cười đáp:

- Ta biết, cho nên ta chỉ tới cho xong chuyện thôi, sẵn tiện trả lại ân tình, tình nghĩa cứ luôn treo ở trên đầu, trong lòng chúng ta cũng không yên ổn. Tính ra, phần ân tình đó còn là cậy vào Chu phủ.

Trúc Lan hiểu ra, vật chất dễ trả, nhân tình khó trả, nhất là nhân tình trên chốn quan trường. Mã gia lấy cái ơn ra mà dùng, xem ra sẽ không dễ dàng từ bỏ.

*****

Buổi trưa

Minh Đằng tìm một vòng ở học viện mới thấy Thuỵ:

- Đệ không chờ ta đi ăn cơm chung, đệ làm gì đấy?

Minh Thuỵ tỏ vẻ khó nói hết trong một lời:

- Đừng có nói nữa, không biết hôm nay Mã công tử mắc dịch mắc gió gì mà cứ nằng nặc muốn mời ta đi ăn cơm cùng. Khó khăn lắm ta mới thoát ra được.

Minh Đằng sửng sốt:

- Mã công tử mời đại ca còn có thể giải thích được, sao lại mời đệ?

Minh Thuỵ nhún vai:

- Ai mà biết được!

Nhiễm Tầm tẩn ngẩn tần ngần, kéo hai người bạn của mình tới chỗ vắng vẻ mới nói:

- Có lẽ ta biết nguyên nhân!

Minh Thuỵ bèn hỏi:

- Sao ngươi lại biết?

Nhiễm Tầm ấp a ấp úng, tiểu thư Chu phủ rất ít ra ngoài, hai người bạn nhỏ của y không quá nhạy cảm ở phương diện này. Y tằng hắng một tiếng, nói:

- Chắc là Mã gia muốn kết thông gia với Chu phủ, trước mắt chỉ có tỷ tỷ của Minh Thuỵ là trong độ tuổi thích hợp mà thôi.

Minh Thuỵ giật giật khóe môi, nói:

- Vậy ra Mã công tử mời khách là mong muốn ta trở về nhà có thể nói vài lời hay ý đẹp sao?

Nhiễm Tầm hắng giọng, nói tiếp:

- Suy nghĩ theo chiều hướng tốt thì là như vậy, nhưng nhỡ đâu không theo chiều hướng tốt, ngươi vẫn nên tránh một chút tốt hơn. Đúng rồi, nhất là không được đề cập tới bất kỳ tin tức gì có liên quan đến tỷ tỷ của ngươi.

Chỉ cần một xíu tin tức có ích thôi, là có thể viết nên những áng văn chương hùng hồn rồi!

Minh Đằng cảm thấy, hắn cần phải nhìn nhận lại người bạn nhỏ của mình lần nữa:

- Ngươi biết cũng nhiều chuyện nhỉ!

Nhiễm Tầm gãi đầu, nói:

- Hoàn cảnh lớn lên khác nhau, hai năm trước, lúc còn ở Mẫn gia, mấy người Đại ca cực kỳ cẩn trọng, cho nên ta cũng học theo.

Mới mấy năm trước, y còn chưa dám làm càn giống như bây giờ. Nhiễm Tầm nhìn đám bạn bè, cha và mẹ có dặn dò y phải hoà thuận với đám bạn nhỏ này.

Minh Thuỵ thấy lạnh sống lưng, nó muốn trốn tránh. Vốn dĩ Đại tỷ không bằng Nhị tỷ, chuyện hôn nhân càng cần phải cẩn thận hơn. Không biết ông bà nội có cho Đại tỷ đính ước không đây!

*****

Buổi chiều, Trúc Lan đang xem sách, nhìn thấy Minh Thuỵ thì rất ngạc nhiên. Đám trẻ nhà này sẽ thường đi làm bài tập sau khi tan học, cô nói:

- Minh Thuỵ đến rồi đấy à, đừng đứng ở đó, mau đi vào đây.

Minh Thuỵ đi tới trước mặt bà nội, nói:

- Bà nội, có phải nhà Mã đại nhân nhờ người tới nhà làm mai hay không?

Trúc Lan đang lấy trái cây thì ngừng tay lại, hỏi:

- Sao con biết?

Minh Thuỵ cẩn thận quan sát bà nội, thấy bà nội cau mày thì thở phào nhẹ nhõm. Trông có vẻ như bà nội không tán thành rồi. Nó thuật lại chuyện lúc trưa, cuối cùng mới nói:

- Bà nội, Mã gia mưu tính quá nhiều.

Còn thủ sẵn vài kịch bản!

Trúc Lan cũng có cảm giác bọn họ có quá nhiều mưu đồ, nói:

- Sau này cách Mã công tử xa một chút!

Minh Thuỵ nheo mắt, đáp:

- Bà nội, con rất giỏi tránh né.

Trúc Lan cười nói:

- Nè, đây là trái cây mới mua hôm nay, ăn đi!

Minh Thuỵ thích ăn trái cây, nó không hề ngượng ngùng, ngồi ở trên ghế thưởng thức trái cây. Ăn liền mấy quả cho đã, thấy bà nội tiếp tục đọc sách, nó nghĩ gì đó rồi nói:

- Bà nội, lần này cháu trai làm bài thi có tiến bộ.

Trúc Lan ở Kinh Thành cũng biết chuyện này, còn cố ý mua quà cho mấy thằng nhóc có tiến bộ để làm phần thưởng. Bây giờ Minh Thuỵ nhắc tới, nghĩa là có chuyện muốn nói.

- Thì sao?

Minh Thuỵ đứng dậy, nói:

- Cháu trai không cần dựa dẫm Đại tỷ nữa!

Trúc Lan thấy ánh mắt quyết tâm của Minh Thuỵ, duỗi tay xoa đầu thằng bé:

- Minh Thuỵ cũng trưởng thành rồi.

Minh Thụy được khen không khỏi ngượng ngùng, nói:

- Bà nội, con sẽ cố gắng.

Trúc Lan cười nói:

- Bà nội tin tưởng Minh Thuỵ. Con cứ yên tâm, bà nội và ông nội của con sẽ tìm một nhà thật tốt cho Ngọc Sương.

Minh Thuỵ biết bà nội nói được làm được, nó cười cong mắt, trong lòng đã yên tâm hơn: - Dạ.

*****

Buổi tối, lúc Chu Thư Nhân trở về, Trúc Lan liền nói lại chuyện cầu hôn. Cô vẫn luôn để ở trong lòng:

- Mã đại nhân này chắc có vấn đề đúng không?

Chu Thư Nhân: - Cái này thì anh không biết, Mã gia cũng không dám làm ra quá nhiều động thái. Nhưng mà, cẩn thận tốt hơn, đừng để sắp sửa vào kinh còn xảy ra chuyện.

Trúc Lan nhớ rõ trong lòng, đáp: - Ừm.

*****

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, ngày mai là ngày Hàn Lâm Viện được nghỉ. Xương Liêm thấy Dung Xuyên thất thần, bèn hỏi:

- Còn muốn đến phủ Quốc Công à?

Dung Xuyên còn chưa vô tư tới mức biết rõ bản thân có quan hệ với phủ Quốc Công mà còn thản nhiên đến đó: - Ừm.

Xương Liêm không biết nên an ủi Dung Xuyên thế nào, hắn nghĩ ngợi rồi nói:

- Cái gì nên tới rồi cũng sẽ tới thôi.

Dung Xuyên nói với vẻ sâu xa:

- Ban đầu, đệ còn định cưỡi ngựa trở về Tân Châu.

Hắn đã chuẩn bị sẵn quà tặng Tuyết Hàm rồi.

Xương Liêm: “...”

*****

Phủ Ninh Quốc Công

Ninh Tự cố tình chọn hôm nay mới nói để tránh bị tẩn cho một trận. Sau khi nói xong, ông ấy chăm chú nhìn phụ thân của mình:

- Phụ thân, người có ổn không?

Ninh Quốc Công không ổn, cực kỳ không ổn. Nếu không phải là trong lòng đã có chuẩn bị tâm lý Ninh Tự giấu diếm lão chuyện gì đó rất hệ trọng thì chắc chắn lão đã chịu không nổi rồi.

- Ngươi… giỏi lắm!

Ninh Tự: “...”

Vậy ra, ông ấy vẫn sẽ bị đánh ư!

 

Bình Luận (0)
Comment