Hôm sau, mới sáng sớm Chu lão nhị đã tới, Trúc Lan biết ngay mục đích hắn tới là gì:
- Con chuẩn bị khởi hành đi Lễ Châu à?
Chu lão nhị nói:
- Dạ, con tính năm ngày sau khởi hành, chuyến này đi mang ít hành lý nên có thể về sớm một chút.
Hắn không có bao nhiêu cảm tình với tiểu cữu tử, chỉ là tiểu cữu tử đã có chí khí nên hắn cần phải đi chuyến này.
Trúc Lan: - Trong lòng con hiểu là được, mẹ sẽ không hỏi nhiều.
Bây giờ đến Xương Trí cũng không cần cô nhọc lòng quá nhiều nữa, mấy đứa con trai lớn hết cả rồi, vậy nên cô cũng không hỏi nhiều tới nữa.
Chu lão nhị cười nói:
- Lần này quay về, con không muốn đi xa nhà nữa đâu.
Đi đường vất vả thật, nhất là đi trong những ngày mùa hè, dù làm gì cũng không thoải mái được, chờ hắn về rồi, hắn phải đào tạo mấy người có thể dùng được.
Trúc Lan nhìn Chu lão nhị:
- Liễu thái y đã khám cho Triệu thị rồi, thị nói với con rồi đúng không.
Vẻ mặt Chu lão nhị đầy ý cười:
- À, nói rồi ạ.
Đây là chuyện vui lớn nhất sau khi hắn quay lại.
Trúc Lan nhìn thấy, khúc mắc trong lòng Chu lão nhị cũng không khá hơn Triệu thị, người cổ đại quan niệm đông con trai nhiều phúc, vậy nên một đứa con trai không mang tới nhiều cảm giác an toàn. Ai bảo tỷ lệ tử vong ở cổ đại cao, nhiều con trai sẽ đảm bảo hơn.
Chu lão nhị nghĩ ngợi một lúc rồi nói:
- Đại ca sẽ không nói sau lưng người khác, nhưng con vẫn muốn nói với mẹ một câu về Đổng gia.
Vẻ mặt Trúc Lan nghiêm túc hơn vài phần:
- Xảy ra chuyện gì à?
Chu lão nhị nhìn là biết mẹ hiểu lầm rồi, vội nói:
- Đổng lão vẫn còn sống, Đổng gia không xảy ra chuyện gì. Chỉ là con cảm thấy từ sau khi tứ đệ đỗ Tiến sĩ, tứ đệ muội còn giữ lại tiểu nhi tử của Đổng lão đại nên những người khác ở Đổng gia cũng dấy lên suy nghĩ.
Trúc Lan: - Trong lòng bọn họ rục rịch cũng là chuyện bình thường.
Từ gia tộc đứng nhất đứng nhì ở địa phương, thoáng cái đã bị ghẻ lạnh, bây giờ cơ hội hiện ra trước mắt, không động lòng mới là lạ.
Chu lão nhị cũng biết:
- Mẹ, điều con muốn nói là đám huynh đệ của tứ đệ muội, cứ hỏi bóng hỏi gió xem mấy đứa Minh Đằng đã đính hôn hay chưa, con sợ giữ Đổng Triển lại rồi, Đổng gia sẽ đưa nữ nhi tới tiếp.
Trúc Lan im lặng, đúng là rất có khả năng:
- Mẹ biết rồi, mẹ sẽ nói một tiếng với Đổng thị.
Chu lão nhị đứng dậy:
- Mẹ, con vừa về nên còn rất nhiều chuyện cần xử lý, con về trước ạ.
- Ừ.
Trúc Lan chờ Chu lão nhị đi rồi mới đứng dậy viết thư cho Đổng thị: đầu tiên là hỏi thăm mọi chuyện ở Kinh Thành có ổn không, sau đó nhân tiện nhắc tới chuyện Chu lão đại và Chu lão nhị về quê. Cô cũng không nói thẳng ra, cô còn phải giữ thể diện cho Đổng thị nữa, nói châm chước như là đang thảo luận việc nhà. Sau khi viết xong, đọc lại thấy không có vấn đề mới cho người gửi đi.
Tống bà tử đi tới:
- Đã sắp xếp xong những thứ Đại gia và Nhị gia mang về rồi ạ.
Trúc Lan đứng dậy:
- Chúng ta đi xem.
- Vâng.
Chuyến này về quê, Chu lão đại và Chu lão nhị mang theo rất nhiều thứ trở về. Trong những thứ mang về có món do tộc nhân cho, cũng có món do hai đứa con trai mua, tộc nhân tặng rất nhiều thứ, chiếm đa số là đặc sản vùng núi. Còn đồ hai đứa con trai mang về là mấy tấm da có chất lượng không tồi hoặc là dược liệu, dược liệu là mang về cho cô và Chu Thư Nhân bồi bổ sức khỏe.
*****
Kinh Thành, Ninh hầu gia rầu rĩ:
- Nhị ca, huynh nói xem nên làm sao bây giờ, còn mấy ngày nữa là tới ngày nghỉ của Hàn Lâm Viện rồi.
Ninh Huy cũng đau đầu:
- Thật sự hết cách thì nói thẳng với phụ thân đi, giờ chưa gặp người nhưng biết trước tướng mạo, cũng xem như cho thời gian giảm sốc, đệ cứ kéo dài thế này cũng không được.
Ninh hầu gia trừng mắt:
- Bây giờ thành ta kéo dài rồi à, huynh mặc kệ hả?
Ninh Huy xòe tay ra:
- Lúc trước đệ cũng không nói trước với ta, bây giờ đừng trách ta mặc kệ. Ta nhắc nhở đệ một câu, nếu để phụ thân biết chuyện cuối cùng thì chắc chắn ông ấy sẽ tức giận, hậu quả nếu phụ thân tức giận, đệ cũng biết rồi đấy.
Ông ấy không muốn bị phụ thân đánh đòn, phụ thân biết chuyện xong nhất định sẽ dùng roi mây, ông ấy là người đã làm ông nội rồi, không muốn bị tét mông đâu, lại còn là c** q**n ra đánh, mất mặt chết đi được!
Ninh hầu gia: "..."
Lang bạt nhiều năm bên ngoài, ông ấy thật sự đã quên phụ thân đánh người thế nào, nhớ lại năm đó, thôi nhớ lại sẽ mơ thấy ác mộng mất.
Đỗ thị chờ tiểu thúc đi rồi mới bưng bánh ngọt vào:
- Hai huynh đệ nhà chàng nói chuyện gì thế? Còn cho người đứng canh bên ngoài, đến ta cũng không được vào.
Không phải Ninh Huy không tin tưởng nương tử, mà là thân phận của Dung Xuyên không thể tiết lộ ra ngoài được:
- Canh giờ này thời tiết bên ngoài nóng lắm, sao nàng còn tự mang bánh ngọt tới làm gì?
Đỗ thị thấy tướng công không trả lời, biết đây là chuyện bà ta không nên hỏi, cười rồi ngồi xuống:
- Ta nghe nói Ninh Tự tới, vừa lúc phòng bếp mới làm bánh ngọt xong nên ta tự bưng tới đây, chỉ là không ngờ lại không được vào.
Ninh Huy nhìn vào mắt nương tử, thở dài nói:
- Ta nói rồi, đừng nhắc tới chuyện cho con thừa tự nữa.
Đỗ thị cau mày:
- Trăm năm sau không có ai kế thừa tước vị của Ninh Tự, thế chẳng phải sẽ trả lại cho triều đình sao. Chàng đừng nhìn ta như vậy, ta làm thế không phải chỉ vì nhi tử. Tuổi tác của Ninh Tự không còn nhỏ nữa, bên dưới không con cái cũng thấy tịch mịch lắm. Nếu cảm thấy Chí Tường lớn tuổi không có bao nhiêu cảm tình, vậy thì để tôn tử đi thừa tự đi. Nhi tử của Chí Tường còn nhỏ, cũng dễ vun đắp tình cảm.
Ninh Huy cau mày, nếu nói ông ấy không động lòng là giả, hai đứa con trai đều là máu mủ ruột thịt, hơn nữa sức khỏe của lão Nhị vốn không tốt, vậy nên tất nhiên từ nhỏ đã được cưng hơn một chút, chỉ là ông ấy không thích hành vi vượt mặt mẹ chồng của Du thị:
- Vốn dĩ có vài lời ta không nên nói, hôm nay đúng lúc phu thê chúng ta nói chuyện một chút. Du thị hơi quá rồi đấy, mấy năm nay làm chuyện không ảnh hưởng toàn cục, ngó lơ cho qua còn được, nhưng chỗ nào không nên thò tay tới thì đừng nhúng tay vào, nàng nên quản lại đi.
Tim Đỗ thị đập thình thịch, tướng công không hỏi tới chuyện hậu viện, nhiều năm như vậy đây là lần đầu tiên, Du thị giẫm lên giới hạn của tướng công rồi:
- Ta sẽ nhắc nhở nó.
Ninh Huy ngẫm nghĩ, ông ấy muốn tự mình dạy dỗ nhi tử của Chí Tường, nhưng đây là điểm mấu chốt, ông ấy không thể dẫn dắt tôn tử được, nếu không sẽ giống như đang tiết lộ tin tức gì đó vậy:
- Ừ.
*****
Chu phủ, Đổng thị nhận được thư mẹ chồng gửi tới, mở đầu lá thư còn khá tốt, nhưng tới đoạn sau, mặt mũi Đổng thị đỏ bừng. Mẹ chồng đã giữ thể diện cho thị lắm rồi, nhưng thị vẫn cảm thấy mặt mũi nóng rát. Đám nhị ca đúng là dám nghĩ thật, đến thị còn không dám nghĩ như thế.
Đổng thị tức giận tới mức nói với bà tử đã theo thị gả tới đây:
- Có phải bọn họ cho rằng Chu phủ đối xử với ta không tồi, không chê ta thì có nghĩa là người của Chu phủ rất dễ nói chuyện đúng không?
Bà tử đã theo tiểu thư đi tới ngày hôm nay nên cũng hiểu về Chu phủ, địa vị của tiểu thư ở Chu phủ vững vàng, người nhà thị cũng được thơm lây theo:
- Tiểu thư, người không thể mềm lòng được.
Đổng thị vuốt lá thư, nói:
- Ta sẽ viết thư ngay cho cha, Đổng gia dám gửi người tới thì ta cũng dám đưa Đổng Triển trở về. Đúng, còn phải viết thư cho đại ca và đại tẩu.
Bà tử nói:
- Người muốn để nhà Đại công tử kiềm chế những nhà khác sao?
Đầu ngón tay Đổng thị gõ lên lá thư:
- Bây giờ ta và nhà đại ca có chung ích lợi, đại ca sẽ giám sát những nhà còn lại.
*****
Tân Châu, Chu Thư Nhân về nhà, Trúc Lan quá hiểu Chu Thư Nhân:
- Có chuyện gì sao?
Chu Thư Nhân vừa thay quần áo vừa nói:
- Hôm nay có người tìm anh nhắc về Ngọc Sương.
Trúc Lan hiểu ngay:
- Là muốn kết thân à?
- Ừ, mặc dù chuyện kết thân ở cổ đại quan tâm tới ích lợi nhiều hơn một chút, nhưng những người này không chân thành chút nào.
Trong lòng Trúc Lan vẫn luôn lo nghĩ về chuyện cưới xin của Ngọc Sương, chuyện này trì hoãn lâu quá cũng không tốt, muội muội đính hôn rồi mà tỷ tỷ còn chưa đính hôn, thời gian lâu sẽ có lời đồn đãi:
- Trong lòng anh vẫn chưa chọn được ai sao?