Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 714

Trúc Lan đọc thư, nội dung lá thư không dài, chủ yếu là về chuyện trả bạc. Lúc mượn bạc có nói hai tháng sau sẽ trả nhưng bây giờ thì không chắc, cần chờ khoảng hai năm. Triệu Bột thấy rất ngại, nhưng vẫn không chịu nói lý do mượn bạc là gì, có vẻ như không phải chuyện tốt lành gì, nếu là chuyện tốt thì đã tiết lộ một chút rồi.

Trúc Lan cất thư vào, Triệu Bột là người sĩ diện, từ những lá thư từ lúc mượn bạc tới nay, xem nét bút là có thể thấy được lúc viết thư, trong lòng Triệu Bột đã mất bình tĩnh bao nhiêu.

Tống bà tử đi tới:

- Chủ mẫu, nương tử của Uông đại nhân đến rồi.

- Mau mời vào.

Chỉ một lát Đào thị đã vào tới, cầm cây quạt trong tay, vừa ngồi xuống vừa nói:

- Thời tiết nóng quá đi, hình như năm nay nóng hơn năm ngoái nữa!

Vì đang điều dưỡng cơ thể nên Trúc Lan không dùng băng trong nhà, nói với Tống bà tử:

- Đưa ít băng tới đây.

Đào thị biết chuyện Dương thị đang điều dưỡng cơ thể, phất tay nói:

- Không cần, ta ngồi một lát là thấy mát lại thôi.

Trúc Lan: - Nếu hôm nay muội không tới thì ngày mai ta cũng phải đi tìm muội thôi.

Đào thị dùng khăn tay lau mồ hôi, sau khi sinh con xong thị vẫn không ốm đi được, càng béo thì càng sợ nóng:

- Biết thế thì hôm nay ta không tới rồi, quay về chuyện chính, ta nhận được thư của đệ muội, đệ muội nói mẹ chồng của ta rất thích tỷ đó.

Trúc Lan thật sự không ngờ Uông lão phu nhân sẽ nhắc tới mình, cười nói:

- Thật hay giả đấy? Không phải là muội tự nói chứ!

Đào thị nhận trà lạnh mà nha hoàn bưng tới rồi hớp một ngụm, cảm thấy mát mẻ hơn nhiều, nói:

- Ta nói thật hết đấy, đúng là mẹ chồng ta có ấn tượng tốt với tỷ.

Mẹ chồng là người có tiêu chuẩn rất cao, mẹ chồng thấy Dương thị hợp mắt, thị là người vui mừng nhất. Thị thật sự không muốn mẹ chồng có thành kiến với Ngọc Lộ.

Trúc Lan cũng rất vui, lời sau lưng mới là lời nói thật:

- Chuyện này cũng phải cảm ơn muội.

Đào thị hất cằm, đúng là nên cảm ơn thị, từ trên xuống dưới toàn bộ Uông phủ, thị dám nói mình là người hiểu mẹ chồng nhất. Nhớ những ngày tháng đấu trí đấu dũng liên miên năm xưa, khụ khụ, vội đổi chủ đề:

- Ta nghe nói tỷ tiến cung, cảm giác thế nào?

Trúc Lan nhướng mày:

- Có phải muội biết tin nhanh quá rồi không?

Đào thị nhếch môi:

- Ai bảo Tân Châu nằm gần Kinh Thành làm gì, Chu gia lại có quan hệ thông gia với Uông gia, vậy nên Uông phủ rất quan tâm tới nhà tỷ. Ta và đệ muội thư từ qua lại thường xuyên nên biết chút tin tức cỏn con này từ sớm rồi.

Trúc Lan cười nói:

- Lần đầu tiên tiến cung, nói chung thì cũng không tệ lắm, ta cũng được thơm lây từ lão gia thôi.

Hôm nay Đào thị vội vàng tới đây chỉ là muốn xác nhận lại. Chu đại nhân vào kinh nhiều ngày không về, lão gia luôn để ý chuyện này. Thị từng nghe lão gia nói chắc chắn Chu đại nhân sẽ vào kinh, trong lòng Đào thị cảm thán, Dương thị được gặp Hoàng Hậu trước cả thị cơ, mấy năm trước, thị nghĩ cũng không dám nghĩ Chu gia sẽ phát triển nhanh tới mức này.

*****

Kinh Thành, Ninh quốc công phủ, Ninh quốc công tĩnh dưỡng một ngày, cảm thấy sức khỏe khá hơn nhiều rồi, thấy tiểu nhi tử tới thì nói:

- Tới đúng lúc lắm, con đỡ ta ra ngoài ngồi một lát đi.

Ninh Tự thấy sắc mặt cha không tồi mới ra hiệu cho gã sai vặt bê ghế dựa ra sân, chờ sắp xếp xong mới đỡ cha ra ngoài ngồi.

Ninh quốc công ngồi dưới bóng cây, lần này mới đi quãng đường có mấy bước mà chân đã run rồi, hít vào thở ra mấy hơi, nói:

- Hôm nay hơi nóng nhỉ, còn chưa tới giữa trưa đâu.

Dáng người Ninh Tự cao lớn, động một tí là đổ mồ hôi, ngồi xuống quạt gió:

- Đúng ạ, nhiệt độ năm nay cao hơn năm ngoái.

Ninh quốc công cau mày:

- Hi vọng không xảy ra hạn hán.

Ninh Tự nói:

- Hôm qua Hoàng Thượng cũng từng nói như vậy.

Ninh quốc công tựa lưng vào ghế dựa, nhìn chăm chú vào tiểu nhi tử, nói một câu có hàm ý:

- Cũng không biết ta còn sống được bao lâu, nhà nhị ca con chỉ như vậy thôi, sau này bọn chúng còn cần con quan tâm nhiều hơn, con chú ý đúng mực hơn là được.

Chắt trai còn quá nhỏ, không biết còn phải chờ bao lâu, nhị phòng không có ai gánh vác được, sau này chỉ có thể dựa vào tiểu nhi tử, lúc tiểu nhi tử chưa sống lại, lão không dám chết, bây giờ thì dám nói ra miệng rồi.

Ninh Tự nghe thế thì trong lòng hụt hẫng:

- Phụ thân, trong lòng con biết chừng mực, nhất định phụ thân cũng sống lâu trăm tuổi.

Ninh quốc công chỉ cười rồi thôi, sức khỏe của mình thế nào thì tự mình biết:

- Nói tới thì con thích nhi tử và con rể tương lai của Chu Thư Nhân lắm đúng không, lần này cũng khéo quá, con tìm cơ hội để ta được gặp hai vị thiếu niên này nhé.

Ninh Tự: - … Phụ thân, chờ cơ thể của người khỏe hơn đã.

Ninh quốc công trừng mắt:

- Cơ thể này của ta dưỡng cỡ nào cũng không khỏe được, người già rồi nên thích bọn trẻ lắm, chỉ gặp thôi nên không sao đâu, cứ sắp xếp vào ngày nghỉ của Hàn Lâm Viện đi.

Ninh Tự tính tới tính lui, lại không tính tới tính tình lão cha nhà mình, nhất là khi cha già đã lớn tuổi nên đôi khi rất tùy hứng:

- Phụ thân.

Ninh quốc công: - Hửm?

Ninh Tự cảm thấy mình toi rồi, trên trán toát mồ hôi:

- Chuyện đó, con sẽ sắp xếp.

Ninh quốc công híp mắt, tiểu nhi tử có chuyện giấu lão, hơn nữa còn là chuyện lớn. Đừng tưởng nhiều năm không gặp nhi tử nên lão không biết, lão vẫn hiểu đứa con trai này. Người là phải gặp, lão muốn đích thân đi gặp xem sao.

*****

Tân Châu nha phủ, Chu Thư Nhân và Uông Cự trao đổi công việc, hơn hai năm qua Chu Thư Nhân thực hiện rất nhiều cải cách trong công việc, bây giờ công tác trong nha phủ được phân công rất rõ ràng, anh rời đi nhiều ngày cũng không xảy ra vấn đề gì.

Uông Cự là người xúc động nhất, Chu Thư Nhân rời đi, ông ấy cứ lo sẽ xảy ra vấn đề, nhưng Chu Thư Nhân rời đi nhiều ngày mà từ trên xuống dưới nha phủ vẫn giống như Chu Thư Nhân không rời đi, điều này khiến ông ấy càng hiểu hơn về sự lợi hại của Chu Thư Nhân, khó trách Chu Thư Nhân phải vào kinh, Tân Châu này quá nhỏ với anh.

Chu Thư Nhân ngẩng đầu:

- Còn chuyện gì nữa à?

Uông Cự: - Không còn chuyện gì, chỉ là ta đang cảm thán, không biết còn được làm việc cùng đại nhân bao lâu nữa đây.

Chu Thư Nhân im lặng một hồi:

- Bản quan cũng luyến tiếc ngài.

Uông Cự nghe thế thì vui vẻ:

- Thật sao?

- Năng lực của Uông đại nhân khiến người ta lưu luyến lắm đấy, Uông đại nhân như người có tiềm lực vô hạn, có áp bức thế nào cũng có thể chịu đựng được, đúng là khiến người ta luyến tiếc mà!

Dùng thuận tay quá chừng, anh có thể đạt được thành quả như hiện tại, Uông Cự góp công lao không nhỏ. Anh còn đang nghĩ chờ sau khi Uông Cự vào kinh, có nên kéo người tới chỗ mình không, anh không phải người ôm hết việc vào người, anh thích sử dụng nhân tài một cách hợp lý hơn.

Uông Cự: "..."

Hừ, bây giờ lưu luyến gì cũng mất hết rồi, ngược lại ông ấy còn mong Chu Thư Nhân đi nhanh lên giùm, vậy mới cứu lại được mớ tóc đang từ từ chia tay ông ấy!

*****

Buổi tối, ăn tối xong, Trúc Lan nhắc tới lá thư của Triệu Bột:

- Không biết Triệu Bột gặp chuyện gì nữa.

Chu Thư Nhân cũng rất lo, Triệu Bột là một trong số những người bạn không nhiều lắm của anh:

- Thôi vẫn nên chờ Triệu Bột tự nói đi!

Trúc Lan hỏi:

- Hôm nay anh tới nha phủ, mọi người có phản ứng gì không?

Đám quan viên này nhận tin nhanh lắm, chắc trong lòng đều có suy đoán của riêng mình rồi.

Chu Thư Nhân cởi giày, nói:

- Thử chứ gì nữa, nhưng cũng không dám làm quá đáng, ai cũng khôn như khỉ, đều biết thêm một phần thiện duyên quan trọng cỡ nào, nếu đã ngăn không được thì cố gắng hết sức để kết thiện duyên, nếu không phải hôm nay anh bảo anh mệt rồi, thì bọn họ còn chưa chịu thả anh về đâu.

Câu anh nghe được nhiều nhất hôm nay là mời anh đi uống rượu.

Trúc Lan yên tâm:

- Vậy là tốt rồi.

*****

Thời gian trôi qua nhanh quá, chớp mắt đã qua năm ngày, cuối cùng Chu lão đại và Chu lão nhị cũng về tới, hai người họ gầy đi rất nhiều, Chu lão đại là thấy rõ nhất, nhìn không thấy bụng đâu.

Trúc Lan thấy tinh thần hai người cũng không tệ lắm, mở miệng nói:

- Các con vất vả rồi.

Chu lão nhị nói:

- Đại ca mới là người vất vả nhất.

Bởi vì đại ca là lão Đại, đại ca về tộc tế tổ luôn bận trước bận sau, tế tổ xong lại phải lên đường tới Ngô gia nên đại ca không được nghỉ ngơi chút nào. Mấy năm qua đại ca luôn cố gắng học tập, rất nhiều lần hắn nhìn thấy đại ca không ngần ngại học hỏi kẻ dưới, trong tay đại ca có một cuốn sổ, đại ca đi tới đâu cũng mang nó theo, vì tò mò nên hắn từng xem trộm, toàn là những chuyện đại ca không nhớ được. Trong cuốn sổ, đại ca nhớ chuyện gì rồi thì gạch chuyện đó đi, mặc dù đại ca không thông minh nhưng lại luôn dùng cách riêng của mình để nỗ lực, hắn bất ngờ vì sự cố gắng của đại ca, cũng thấy khâm phục đại ca vô cùng. Hắn còn còn ngẫm lại bản thân rất nhiều, chuyến này đi xa, hắn luôn nghe lời đại ca, đại ca nói gì thì hắn làm đó, không lấn lướt đại ca, đây là sự tôn trọng mà đại ca nên được nhận.

Chu lão đại cười ngây ngô:

- Con không thấy vất vả ạ, đây đều là chuyện con nên làm, nhị đệ cũng vất vả, lúc con không ở thôn Chu gia, toàn là nhị đệ xã giao với các cụ trong tộc.

Trúc Lan thấy rất vui, lão Đại đã dùng chính sự nỗ lực của mình để chinh phục đám em trai, sự thay đổi của mấy đứa Chu lão nhị, cô thấy rõ nhất:

- Các con đều vất vả.

Chu lão đại lấy khế thư ra:

- Mẹ, mấy cái này là khế thư của cửa hàng, mẹ cất đi.

Trúc Lan: - Ừ, Tuyết Mai và tộc nhân ở thôn Chu gia có ổn hết không?

Chu lão đại đáp:

- Tộc nhân đều khá ổn, tộc trưởng liên tục nói cảm ơn cha với con, tộc trưởng nói dòng tộc Chu thị có được ngày hôm nay là nhờ cha che chở, còn nhờ con nói với cha rằng ông ấy sẽ quản lý chặt chẽ tộc nhân, nhất định sẽ không rước thêm phiền phức cho cha.

Chu lão nhị nói tiếp:

- Cả nhà muội muội cũng khá tốt, Khương Đốc học hành không tồi, mấy đứa nhỏ cũng nghe lời. Mẹ, mẹ yên tâm đi.

Trúc Lan thấy lão Đại muốn nói lại thôi:

- Còn chuyện gì sao?

Chu lão đại nói:

- Mẹ, lúc tụi con rời đi, hình như Tam muội có ý định cho Khương Đốc về cùng tụi con.

Trúc Lan còn tưởng là chuyện gì:

- Hóa ra là chuyện này à, ta và cha con cũng nói tới chuyện này rồi, ý cha con là chờ vào thu, lúc nhà nhạc phụ con vận chuyển lương thực tới đây thì dẫn Khương Đốc đi chung luôn.

Chu lão đại nở nụ cười, hắn thấy mừng thay cho Tam muội:

- Vẫn là cha suy nghĩ chu đáo.

Trúc Lan hàn huyên một hồi với hai đứa con trai rồi không nói nữa, hai đứa nó về rồi, lúc nào cũng có thời gian để nói chuyện, bây giờ bọn chúng cần nghỉ ngơi hơn.

*****

Kinh Thành, Hoàng Thượng lật xem danh sách trong tay, đây là những người bây giờ câu ra được, đầu ngón tay lướt qua mấy cái tên, Chu Thư Nhân sắp vào kinh rồi, nên để ai đó nhường lại vị trí thôi.

Thái Tử nhìn danh sách, trong lòng nặng trĩu, từ sau khi y biết Dung Xuyên là tiểu đệ, phụ hoàng cũng không giấu y nữa, y đã xem qua danh sách trong tay phụ hoàng rồi, hừ, rất nhiều người bò tới vị trí hiện tại thông qua con đường thi cử sau khi lập triều.

Bình Luận (0)
Comment