Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 713

Kinh Thành, Xương Liêm và Dung Xuyên về tới phủ, Đổng thị đã chờ ở cổng từ sớm, Đổng thị cười tủm tỉm:

- Về tới rồi à.

Bước chân của Xương Liêm khựng lại:

- Nương tử, trong nhà có chuyện vui gì sao?

Hôm nay trông nương tử giống như hôm hắn thi đậu Tiến sĩ vậy, chắc chắn là có chuyện vui lớn rồi.

Đổng thị vừa đi vừa nói:

- Buổi sáng hai người vừa đi thì Ninh hầu gia và Ninh thế tử tới phủ tặng quà cảm ơn.

Xương Liêm hiểu ra, vậy là tứ phòng phát tài:

- Cha mẹ thì sao?

Đổng thị nói:

- Buổi chiều nhận được thư, đã về tới nhà rồi.

Xương Liêm nghe xong, cha mẹ đi nhanh như thế có nghĩa là đừng quá để ý tới Ninh quốc công phủ:

- Cha mẹ còn nói gì không?

Đổng thị đáp:

- Cha chồng không nói gì hết, mẹ thì có nói vài câu...

Xương Liêm biết rõ, ý của mẹ cũng là ý của cha, giữ sự tỉnh táo, đừng để bị tính kế, bây giờ hắn muốn đi xem quà cảm ơn hơn:

- Quà gồm có cái gì?

Đổng thị vừa đi vừa nói chuyện, sau đó nói với Dung Xuyên:

- Danh mục quà tặng và quà đã đưa tới sân của đệ rồi.

Dung Xuyên kinh ngạc:

- Có của đệ nữa à?

Hắn cứ tưởng chỉ Xương Liêm mới có thôi, dù sao thì lúc đó cũng là xe ngựa của Chu phủ.

Đổng thị không biết nên trả lời như thế nào, nhìn tướng công. Xương Liêm vỗ vai Dung Xuyên:

- Lúc ấy chúng ta đi cùng nhau.

Hơn nữa dựa theo những điều hắn biết, hắn có thể không có phần trong quà cảm ơn nhưng Dung Xuyên chắc chắn sẽ có. Nhưng mà, vì sao chỉ tặng quà cảm ơn mà không nhận Dung Xuyên về chứ?

Dung Xuyên cảm thấy mình hỏi một câu ngu ngốc rồi:

- Ta về sân trước đây.

Dung Xuyên trở về sân, cầm danh mục quà tặng lên thì im lặng hơn. Sau đó mở rương ra, nguyên một rương vàng, ánh vàng lấp lánh, đúng là chấn động lòng người, còn một rương khác là sách và tranh chữ. Dung Xuyên đóng rương lại, Ninh quốc công phủ rất rõ sở thích của hắn. Nếu đã biết hắn thích bạc, hiểu về hắn như thế, mà Ninh quốc công phủ cũng thể hiện rằng họ không có thành kiến gì với hắn, ngược lại còn rất quan tâm, một khi đã vậy thì tại sao vẫn không có chút động tĩnh nào chứ, đúng là nghĩ mãi không ra. Tuy nhiên, Dung Xuyên nhanh chóng ném hết phiền não ra sau đầu, nếu mà hắn có thời gian thì không bằng nghĩ cách để kiếm thêm của cải cho bản thân, đầu tiên là tòa nhà, nhất định phải mua được tòa nhà.

*****

Trong hoàng cung, Hoàng Thượng và Ninh Tự ngồi đối diện nhau:

- Khanh tặng một rương vàng thật à?

Ninh Tự: - ...Vâng.

Số tiền này là từ Quốc công phủ, khụ khụ, năm đó cha ông ấy cũng không phải người chính trực gì, nếu thật sự chính trực thì khi xưa đã không là người đầu tiên ủng hộ Hoàng Thượng tạo phản. Ninh quốc công phủ thật sự có tiền có bạc, cất chứa rất nhiều đồ cổ, tranh chữ và vàng bạc.

Hoàng Thượng biết Ninh quốc công phủ giàu có, ngài rất hài lòng khi Ninh quốc công phủ đưa tiền cho con trai. Nhắc tới chuyện này, Hoàng Thượng nhìn Ninh Tự, vị này làm thám tử nhiều năm như vậy cũng giấu được không ít tiền tài:

- Của cải của khanh cũng nhiều không kém đâu.

Ninh Tự cười gượng một tiếng, đúng là của cải của ông ấy cũng nhiều, sau khi ông ấy sống lại rồi khôi phục thân phận, cha đã chia nhà, nhị ca nhận hai phần ba tài sản của Quốc công phủ, ông ấy được chia cho một phần ba, trong phần ông ấy nhận đều là về tiền tài. Không chỉ có thế, còn có của hồi môn và những thứ mẹ gom góp được cả đời, phần lớn được chia cho Hoàng Hậu, còn lại chia đôi, ông ấy và nhị ca mỗi người một nửa. Hơn nữa ông ấy lang bạt bên ngoài nhiều năm, gặp được sơn tặc trên đường buôn bán như cơm bữa, nhất là ở ngoài biên giới, đen ăn đen âu cũng là chuyện bình thường. Ông ấy nhận được rất nhiều tiền bạc, Hoàng Thượng chưa từng hỏi tới tức là tất cả đều thuộc về ông ấy. Như vậy tính ra, của cải của ông ấy không chỉ phong phú thôi đâu.

Hoàng Thượng cũng không tính để Ninh Tự trả lời, giống như chỉ thuận miệng nhắc tới thôi, rất nhanh đã thay đổi chủ đề:

- Khanh điều tra tin tức, xe ngựa bị phá hư lúc ra ngoài sao?

Vẻ mặt Ninh Tự nghiêm túc:

- Vâng, lúc xe ngựa rời khỏi Quốc công phủ vẫn còn bình thường, xe ngựa bị phá hư trong lúc dừng ở ngoài chờ buổi tụ họp bạn của cha kết thúc.

Hoàng Thượng cười nhạo một tiếng:

- Hành trình của Quốc công không bí mật chút nào.

Xuất phát từ sự tôn trọng và tín nhiệm đối với Quốc công phủ, số thám tử ngài xếp vào Quốc công phủ là ít nhất.

Ninh Tự không thể phản bác, mẹ lớn tuổi rồi nên không còn hỏi đến chuyện trong Quốc công phủ nữa, bây giờ là nhị tẩu quán xuyến chuyện trong nhà, thật ra nhị tẩu là một người quản lý gia đình giỏi, thế nhưng Quốc công phủ không nhỏ, nhị tẩu lại không dám hỏi tới chuyện ở sân của cha mẹ mới khiến người ta nắm được sơ hở.

Hoàng Thượng: - Trẫm tin tưởng năng lực của khanh, bắt hết đám người này tới đây cho trẫm.

Cành lá xum xuê cũng vậy, ngài không tin, nếu đã chém hết cành chỉ chừa lại phần thân, thì bọn chúng còn trốn được đến khi nào!

Ninh Tự nhếch môi, dám ra tay với cha ông ấy, được lắm:

- Thần lĩnh chỉ.

Ông ấy về Kinh Thành là để dưỡng lão, nhưng không có nghĩa ông ấy không dám ra tay tàn nhẫn.

*****

Tân Châu, cả gia đình ăn bữa cơm đoàn viên, bữa tối đêm nay còn chưa bắt đầu, Xương Trung đã tặng quà trước. Trúc Lan nhìn Xương Trí bằng ánh mắt chứa ẩn ý, nhất định là ý định của Xương Trí, nếu không, theo tính cách của con trai, Xương Trung đã chạy đi tặng quà ngay từ khi nghe tin mấy đứa Minh Vân tan học rồi.

Xương Trung lấy quà ra, đưa từng món cho đám cháu trai, Xương Trung phát quà xong, ưỡn ngực:

- Ta ra ngoài một chuyến còn mang quà về cho mấy đứa, có thích không?

Minh Vân nhìn chuồn chuồn bằng trúc trong tay, hắn đã qua độ tuổi tò mò, cũng may vì để quản lý đám đệ đệ mà hắn xụ mặt quanh năm, dù trong lòng rối rắm nhưng biểu cảm trên mặt lại không thay đổi gì:

- Cảm ơn tiểu thúc thúc, ta rất thích.

Minh Đằng nghĩ thầm không hổ là đại ca, đến giọng điệu cũng không đổi, chỉ là nhìn con quay trong tay với ánh mắt rối rắm, hắn ngừng chơi thứ này nhiều năm rồi, nếu bây giờ mang cái này ra ngoài, đám bạn cười thối mũi hắn mất:

- Cảm ơn tiểu thúc thúc.

Xương Trung mím môi:

- Ngươi không thích à?

Minh Đằng cảm nhận được ánh mắt của ông nội, h*m m**n sống sót bị khơi dậy mãnh liệt:

- Không, tiểu thúc thúc nhìn nhầm rồi, ta cực kỳ thích, ta biểu diễn cho thúc xem ngay đây.

Xương Trung cười cong mắt:

- À, vậy ngươi chơi đi, ta nhìn.

Minh Thụy nhìn Minh Đằng cứng đờ, chơi con quay trước mặt cả nhà, đáng đời lắm, ai bảo huynh ấy đến giả vờ cũng không biết làm:

- Tiểu thúc thúc, ta rất thích quà thúc mang về.

Xương Trung hớn hở nói:

- Nếu các ngươi thích thì lần sau ta đi sẽ mang về tiếp cho các ngươi.

Minh Thụy cười đáp: - Vâng.

Minh Huy còn nhỏ tuổi nên quà gì cũng thích, cảm thấy tiểu thúc thúc là người tốt nhất.

Trúc Lan nhìn Xương Trung ra vẻ ta là tiểu thúc thúc tốt nhất, nhịn không được bật cười.

Minh Đằng thì chỉ muốn khóc, tiểu thúc thúc đang nhìn chằm chằm vào hắn, hắn chỉ có thể biểu diễn thôi!

Xương Trí hả hê, không uổng công hắn xúi tiểu đệ tặng quà vào giờ cơm.

*****

Hôm sau, Hàn Lâm Viện ở Kinh Thành, chuyện Ninh quốc công được người cứu đã truyền ra, ai bảo Ninh hầu gia và Ninh thế tử tới Chu phủ tặng quà cảm ơn không kiêng dè gì chứ. Xương Liêm vừa vào phòng đã cảm nhận được một đợt hâm mộ đố kỵ, còn có căm ghét, nghĩ cũng không cần nghĩ, nhất định là Thẩm Dương. Hắn không thể hiểu nổi, sao Thẩm Dương cứ muốn so bì với hắn làm gì!

Thẩm Dương nghĩ, buổi tối hôm trước hắn ta thấy Chu Xương Liêm và Trương Dung Xuyên đi bộ về phủ, còn hả hê khi người khác gặp họa, tưởng rằng xe ngựa của hai người gặp trục trặc. Nhưng hôm nay, sau khi hắn ta nhận được tin thì chỉ thấy vô cùng hối hận. Nếu hắn ta nhanh hơn xe ngựa của Chu gia một chút thì người cứu Ninh quốc công đã là hắn ta rồi, như vậy cảnh tượng nở mày nở mặt hôm nay đã là của hắn ta.

*****

Tân Châu, Chu phủ

Chu Thư Nhân vừa đi nha môn, Đinh quản gia đã mang thư tới sân chính:

- Chủ mẫu, có thư gửi cấp tốc tới.

Trúc Lan cầm lên xem thì thấy là thư của Triệu Bột, nhắc tới thì Triệu Bột mượn Chu phủ rất nhiều tiền rồi!

Bình Luận (0)
Comment