Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 712

Sau nửa canh giờ, xe ngựa về Tân Châu gặp được Xương Trí ra khỏi thành nghênh đón. Chu Thư Nhân ngồi cạnh cửa sổ, Xương Trí ngồi xe ngựa đi song song trở về.

Chu Thư Nhân hỏi:

- Con gặp Cẩn Ngôn rồi, sao không đứng chờ tại chỗ?

Xương Trí thấy cha mẹ đi đường bình an, nói với giọng điệu nhẹ nhàng:

- Không tận mắt thấy cha mẹ khiến lòng con thấp thỏm không yên, vậy nên thay vì chờ thì con đi thêm một đoạn tới đón cho yên tâm.

Đầu ngón tay Chu Thư Nhân hơi động đậy, bây giờ đến Xương Trí cũng biết lo lắng cho họ, sự thay đổi này đúng là khiến người ta thấy vui mừng mà:

- Mọi chuyện trong nhà có ổn không?

Xương Trí cảm thấy tâm trạng của cha không tồi, cười nói:

- Mọi chuyện vẫn ổn, à, thành tích của Minh Đằng cũng tiến bộ, đợt kiểm tra nhỏ này tiến bộ hơn rất nhiều.

Chu Thư Nhân hừ một tiếng, nói:

- Thằng nhóc này còn không chịu tiến bộ thì cha sẽ dán thành tích của nó lên cổng sân đại phòng.

Xương Trí bật cười ra tiếng, nếu dán lên cổng sân thật thì Minh Đằng thảm rồi.

Xương Trung nghe thấy tiếng nói chuyện thì tỉnh dậy, bàn tay mũm mĩm dụi mắt, nhìn theo hướng âm thanh thì thấy được ngũ ca:

- Mẹ, hình như con nhìn thấy ngũ ca.

Trúc Lan lấy khăn tới lau khóe miệng cho con trai, thằng bé này ngủ ch** n**c miếng:

- Là ngũ ca của con đó.

Xương Trung kêu một tiếng, nhanh chóng bò tới cạnh cửa sổ xe, nó tiếp xúc nhiều với ngũ ca nên thấy rất nhớ ngũ ca:

- Ngũ ca, ngũ ca, đệ có mang quà về cho huynh đó.

Xương Trí nhìn tiểu đệ lại béo hơn kha khá, nói:

- Vậy sao, ca ca cảm ơn đệ trước vì món quà nhé.

Trúc Lan dùng khăn tay để che khóe miệng, đừng cảm ơn trước, chờ thấy quà rồi xem con còn cười nổi nữa không.

Lại qua nửa canh giờ, cuối cùng Trúc Lan cũng về tới nhà. Đám người Lý thị đã đứng sẵn ở cổng, Trúc Lan vừa xuống xe ngựa đã bị Lý thị ôm cứng ngắc.

Trúc Lan: "..."

Đã lâu rồi cô chưa thấy Lý thị kích động thế này.

Lý thị dùng sức ôm, ừm, thật sự là mẹ chồng:

- Mẹ, cuối cùng mẹ cũng về rồi.

Tới giờ rồi nhưng mẹ còn chưa về tới khiến thị lo lắng không thôi, trong đầu cứ nghĩ tới những chuyện đáng sợ, rồi tự hù dọa bản thân.

Chu Thư Nhân mở miệng nói với giọng lạnh tanh:

- Lý thị, lực tay của ngươi thế nào, không lẽ ngươi không biết sao?

Lý thị vội buông tay ra, thị cảm nhận được đôi mắt hình dao găm của cha chồng: - Dạ cha.

Trúc Lan cười khẽ ra tiếng, ra hiệu cho Chu Thư Nhân đừng hù Lý thị nữa:

- Đi thôi.

Lý thị đỡ mẹ cẩn thận, nói:

- Mẹ, mẹ đi đường vất vả rồi.

Trúc Lan cười nói:

- Cũng tạm, các con ở nhà có ổn không?

Lý thị nói với vẻ khá hưng phấn:

- Ổn ạ, mọi thứ đều ổn. Mẹ ơi, con lại làm được loại bánh ngọt mới, lần này nhìn vỏ ngoài đẹp lắm, món bánh ngọt này trông như đóa hoa vậy. Mẹ, nhất định mẹ phải nếm thử.

- Được, mấy ngày mẹ ở Kinh Thành, tự dưng thấy thèm bánh ngọt con làm lắm.

Lý thị nghe thế thì vui vẻ:

- Mẹ, vậy mẹ không nhớ con à?

Trúc Lan vỗ tay Lý thị:

- Nhớ chứ, mẹ nhớ hết mấy đứa các con.

Triệu thị đứng sau nghe thế, tiếp lời:

- Mẹ, đồ ăn đã chuẩn bị xong, mẹ muốn đi rửa mặt trước hay là đi ăn cơm trước?

Trúc Lan đã thấy hơi đói bụng từ lâu, cô lớn tuổi rồi nên mỗi bữa cơm đều không ăn quá no, vậy nên cũng đói nhanh:

- Ăn cơm trước đi.

Triệu thị biết có đại tẩu ở đây, thị không bộc lộ tình cảm ra ngoài thẳng thắn được như đại tẩu, mà nếu đã không xen vào nói chuyện được thì thị đi làm việc khác vậy:

- Mẹ, vậy con đi dọn cơm.

Trúc Lan nhìn Triệu thị:

- À, vất vả cho con rồi.

Triệu thị nhếch môi cười:

- Đây là chuyện con dâu nên làm.

Giữa trưa, ăn cơm trưa trước, dùng bữa xong, Trúc Lan đưa đá quý đã chia sẵn cho các nhà, đá quý cho cháu gái cũng giao cho mấy đứa con dâu để sau này làm của hồi môn. Trúc Lan luôn đối xử rất công bằng với mấy đứa cháu gái, không thiên vị ai trong số chúng, cho đồ giống nhau, cả chuyện dạy dỗ cũng công bằng.

Trúc Lan chờ con dâu và cháu gái đi rồi mới chuẩn bị rửa mặt, lát nữa cô còn phải đi xem tận mắt thai long phượng.

Lý thị quay về sân, vừa rồi ở trước mặt mẹ chồng thị chỉ vội vàng nhìn thoáng qua thôi, quay về sân mở hộp ra, Lý thị cẩn thận lấy đá quý ra:

- Đẹp quá đi mất.

Ngọc Lộ cầm một viên lên, nói:

- Khó mà tìm được ở cửa hàng trang sức, không hổ là đồ từ hoàng cung.

Lý thị cất vào cẩn thận, rất sợ cầm không chặt sẽ làm rơi, lại lấy viên trong tay nữ nhi về cất vào:

- Mấy thứ này mẹ cất giùm con, có mấy viên đá quý này, của hồi môn của con cũng có thể diện hơn một chút.

Ngọc Lộ cản lại:

- Mẹ, mẹ không cần cho con phần mà bà nội cho mẹ.

Nàng ấy đau lòng vì mẹ, vì chuyện cưới hỏi của nàng ấy và đại ca mà cha mẹ gặp áp lực rất lớn, đã lâu rồi mẹ không đổi trang sức mới.

Lý thị v**t v* khuôn mặt của nữ nhi, thị hi vọng có thể giúp nữ nhi tự tin hơn một chút, thị cũng lớn tuổi rồi, mang hay không mang mấy thứ này cũng không sao:

- Chỉ cần tốt cho con thì mẹ đều thấy vui.

*****

Nhị phòng, Triệu thị cất đá quý vào:

- Không biết cha con đi đến đâu rồi.

Ngọc Sương: - Chắc là sắp về rồi, không phải hai ngày trước mới nhận được thư sao.

Triệu thị sờ kinh Phật đã chép, mấy thứ này là thị chép những ngày qua, còn có một phần là do nữ nhi và nhi tử chép, thị hi vọng có thể mang tới Lễ Châu sớm một chút, không cầu kiếp sau mẹ được giàu sang phú quý, chỉ mong cả đời trôi chảy.

- Chờ cha con về tới, mẹ lại lên chùa cúng cho bà ngoại con.

Ngọc Sương an ủi mẹ:

- Mẹ, mẹ đừng nghĩ nữa, mấy ngày nay mẹ gầy đi nhiều lắm.

Triệu thị đã hết đau buồn rồi, chỉ là muốn làm thêm chút gì đó cho người mẹ đã khuất: - Ừ.

*****

Trúc Lan rửa mặt xong thì dẫn con trai tới sân ngũ phòng. Xương Trung cầm quà trong tay, quà cho cháu trai và cháu gái thì rất bình thường: là trống bỏi. Thế nhưng món tặng Xương Trí thì có vẻ quá trẻ con.

Xương Trí đứng ngơ ra nhìn con diều trong tay:

- Cái này thật sự là quà cho ta à?

Xương Trung gật đầu:

- Dạ, ngũ ca, huynh không thích sao?

Tất nhiên là Xương Trí không thích rồi, không phải chỉ có tiểu cô nương và tiểu hài tử mới thích con diều kiểu này thôi sao? Hắn là người đã lập gia đình và có con rồi, nhưng khi đối diện với ánh mắt chờ mong của đệ đệ, đây là món quà đầu tiên mà đệ đệ tặng, tấm lòng này mới là điều quý giá nhất, hắn chỉ đành nói trái lương tâm:

- Thích.

Tô Huyên đã cười trộm rồi, Xương Trí càng thấy cạn lời hơn, nương tử không giúp hắn thì thôi, còn chê cười hắn nữa.

Trúc Lan dời mắt khỏi cặp thai long phượng:

- Mới mười mấy ngày không gặp mà hai đứa bé này đã lớn hơn rất nhiều rồi.

Nhắc tới con trai con gái là Tô Huyên không thiếu chuyện để nói:

- Mẹ, hai đứa nhỏ này sinh ra cùng lúc, bây giờ khóc cũng khóc cùng lúc, ngủ cũng nối gót nhau, thú vị lắm.

Trúc Lan cười nói:

- Thai long phượng nên giống nhau là chuyện bình thường.

Tô Huyên cảm thấy vô cùng thần kỳ, lần đầu tiên làm mẹ, trong lúc ở cữ thị đã thí nghiệm rất nhiều:

- Mẹ, lần này hai đứa nhỏ đầy tháng, mẹ có tính toán gì không?

Trúc Lan nói:

- Theo ý cha mẹ thì không tính làm lớn, một mặt là vì hai đứa nó còn quá nhỏ, mặt khác là chuyến này cha con vào kinh đã gây quá nhiều sự chú ý, sắp tới nên khiêm tốn một chút thì hơn.

Tô Huyên lập tức hiểu ra:

- Mẹ, ý mẹ là cha sắp vào kinh đúng không?

Vậy nên không thể để xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn được!

Trúc Lan cười và gật đầu khẽ, trong lòng lại nghĩ, đúng là hoàn cảnh và thân phận khác nhau sẽ khiến tầm mắt khác nhau. Lý thị và Triệu thị nói chuyện với cô một hồi, cô cũng lộ rất nhiều nội dung, nhưng Lý thị và Triệu thị đều chú ý tới những thứ mới lạ nhiều hơn, mà cô vừa nói một câu với Tô Huyên, Tô Huyên đã đoán được rồi.

Tô Huyên chẳng thấy không vui vì con trai con gái không được tổ chức một buổi đầy tháng hoành tráng, thị còn ước gì làm khiêm tốn thôi. Thai long phượng vốn có phúc lớn, thị sợ làm nổi bật quá sẽ ảnh hưởng tới phúc của bọn nhỏ! Bây giờ cha chồng sắp vào kinh, chuyện này tốt cho toàn bộ Chu gia, cũng có lợi hơn cho tương lai con trai con gái của thị!

Bình Luận (0)
Comment