Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 711

Đổng thị cười tủm tỉm:

- Đúng rồi, vào buổi chiều, mẹ có chia cho ta và nữ nhi một ít đá quý được Hoàng hậu nương nương ban thưởng cho, chàng muốn xem thử không?

Xương Liêm: - … Thôi khỏi, nàng cất vào đi.

Hắn cảm thấy tiêu chuẩn của nương tử sẽ càng ngày càng cao!

*****

Ninh hầu phủ, Ninh Tự và Ninh Huy ngồi đối diện nhau. Bên trong phòng ngủ, thái y vẫn luôn trông chừng, lão gia vẫn còn chưa tỉnh, người chưa tỉnh thì bọn họ chưa thể yên tâm được. Ninh Huy nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu nhìn thì thấy là thê tử Đỗ thị, sức khỏe của ông ấy không tốt, hỏi với vẻ hơi mệt mỏi:

- Mẫu thân ngủ chưa?

Đỗ thị xót cho trượng phu, đáp:

- Uống thuốc an thần nên ngủ rồi, tình huống của phụ thân thế nào?

Ninh Huy dời mắt nhìn về phía phòng ngủ: "Thái y nói chỉ cần tỉnh lại thì sẽ không sao nữa."

Trong lòng Đỗ thị cầu nguyện, hi vọng cha chồng không xảy ra chuyện gì. Cha chồng sống hay mất sẽ mang ý nghĩa khác nhau: nếu cha chồng còn sống thì cả Quốc công phủ đều được che chở, Quốc công phủ mới là Quốc công phủ; còn nếu cha chồng mất thì cuộc đời của hai đứa con trai và gia đình nhỏ của bọn họ chỉ như thế thôi. Đại nhi tử làm một chức quan nhỏ, tương lai còn có khả năng nhận tước vị, chứ con thứ hai chỉ là thường dân. Bà ta không trông cậy vào nhi tử, chỉ hy vọng cha chồng sống lâu hơn mấy năm để chờ đời cháu của Ninh phủ vươn lên. Về phần Hoàng Hậu và Ninh Tự, Hoàng Hậu cuối cùng vẫn là Hoàng Hậu, Ninh Tự thì vắng nhà nhiều năm, bây giờ điều trói buộc Ninh Tự với Quốc công phủ chính là cha mẹ chồng. Đỗ thị nghĩ tới lời con dâu thứ hai nói, đúng là nên làm vài chuẩn bị.

*****

Trong hoàng cung, Hoàng Hậu chờ mãi vẫn không nhận được tin phụ thân đã tỉnh, lo lắng không nguôi, chỉ cần phụ thân không tỉnh thì lòng bà ấy vẫn luôn thấp thỏm. Hoàng Thượng cũng lo lắng, những năm qua quốc trượng cũng vất vả rất nhiều:

- Yên tâm đi, ngự y nói có thể tỉnh thì chắc chắn có thể tỉnh.

Hoàng Hậu ấn giữa hai hàng lông mày, nói:

- Hoàng Thượng, ngài điều tra chưa? Tại sao xe ngựa lại gặp trục trặc?

Bà ấy không tin đây là chuyện ngoài ý muốn, đừng tưởng xe ngựa không đáng chú ý, cha muốn ra ngoài thì chắc chắn trong phủ sẽ kiểm tra xe ngựa cẩn thận. Nghĩ tới đây, cơn giận trong lòng bà ấy lại dâng lên.

Ngón tay Hoàng Thượng co lại, ngài cảm thấy không nói thì tốt hơn, Khanh Nhiên nghe xong sẽ tức điên lên mất. Nhớ lại năm đó, Khanh Nhiên cũng là người từng cầm đao giết người, võ nghệ còn tốt hơn cả ngài!

Hoàng Hậu ngẩng đầu: - Hửm?

Hoàng Thượng nói:

- Nói ra thì may mà Dung Xuyên đi lấy trâm nên về Chu phủ muộn.

Vì con trai nên Hoàng Hậu bị dời sự chú ý:

- Đúng vậy, thằng bé tới khéo quá, thái y cũng nói nếu muộn hơn một chút thì bọn họ cũng hết cách.

Nghĩ đến đây, bà ấy hoảng hốt.

Hoàng Thượng im lặng, ngài lại thấy may mà quốc trượng đã hôn mê. Nếu như tỉnh táo, ngài không dám nghĩ tiếp chuyện sẽ xảy ra sau đó, khuôn mặt của nhi tử là nỗi đau của quốc trượng.

*****

Sáng sớm hôm sau, Trúc Lan và Chu Thư Nhân còn chưa đi thì quản gia đã vội vàng chạy vào:

- Gia chủ, Thế tử của Quốc công phủ và Ninh hầu gia đến.

Chu Thư Nhân thở phào nhẹ nhõm, bây giờ có thể tới thì chứng minh Quốc công gia đã ổn rồi. Anh và Trúc Lan liếc nhìn nhau, hai người đứng dậy ra cửa nghênh đón.

Chu Thư Nhân tới sân trước, ánh mắt bị thu hút bởi cái rương trong phòng, quà cảm ơn hào phóng quá:

- Đây là gì vậy?

Hai người Ninh Tự và Ninh Huy đứng dậy:

- Hai người bọn ta tới là để gửi lời cảm ơn đến Chu phủ vì đã ra tay cứu giúp.

Kỹ thuật diễn của Chu Thư Nhân phải nói là hạng nhất:

- Nói vậy, người mà con trai hạ quan và Dung Xuyên giúp chính là Quốc công gia sao?

Ngoài miệng nói thế nhưng hành động của Chu Thư Nhân cũng không chậm, né không để Ninh Tự và Ninh Huy hành lễ với mình.

Hai người Ninh Tự đứng dậy, Ninh Tự đỡ nhị ca ngồi xuống. Từ tối hôm qua đến giờ bọn họ vẫn chưa nghỉ ngơi, ông ấy có thể chịu được, nhưng nhị ca thì không:

- Đúng vậy, may mà hôm qua có hai người bọn họ đi ngang qua.

Chu Thư Nhân hỏi:

- Bây giờ Quốc công gia đã ổn chưa?

Trên mặt Ninh Huy có ý cười:

- Tình huống đã ổn rồi.

Ninh Tự tiếp tục nói:

- Những thứ này là quà cảm ơn.

Đây cũng có thể xem như là đưa bạc thẳng cho Dung Xuyên. Ninh Tự nhìn mấy cái rương, lần này chính là tiền bạc, ông ấy nhớ lời muội muội đã nói.

Chu Thư Nhân kêu lên một tiếng:

- Xương Liêm và Dung Xuyên chỉ làm việc nên làm thôi, số quà này nhiều quá rồi.

Ninh Tự nhớ tới khoảng thời gian đó, không có chiếc xe ngựa nào đi ngang qua, ánh mắt u ám, khiến tâm trạng bình tĩnh lại mới cười nói:

- Đây là danh mục quà tặng.

Danh mục quà tặng được đưa tới trước mặt Trúc Lan, Trúc Lan nhìn Chu Thư Nhân, thấy Chu Thư Nhân gật đầu thì cô mới nhận lấy. Có ba phần danh mục quà tặng, cái trên đầu là cho Chu phủ, bên dưới là cho riêng Dung Xuyên và Xương Liêm. Trúc Lan cất danh mục quà tặng vào mà không thèm xem, bây giờ không phải lúc để xem nó.

Ninh Huy muốn quay về nghỉ ngơi, ông ấy có thể tự tới cửa đã là chuyện không dễ gì rồi, còn những lời bảo đảm ngoài miệng, ông ấy cảm thấy cho dù không có Ninh phủ che chở thì chỉ bằng việc Chu gia nuôi dưỡng Dung Xuyên, Hoàng Thượng sẽ che chở Chu gia một chút. Vậy nên sau khi ông ấy và Ninh Tự thương lượng với nhau thì quyết định cảm ơn bằng quà tặng, dù sao nếu sau này Chu phủ có gặp nạn thì bọn họ cũng sẽ che chở.

Ninh Huy đứng dậy:

- Cả đêm hôm qua thức trắng rồi, chúng ta xin phép về trước, sau này chờ Chu đại nhân vào kinh, chúng ta lại hẹn nhau uống hai chén nhé.

Chu Thư Nhân cũng đứng dậy đáp:

- Nhất định, nhất định rồi.

Chu Thư Nhân và Trúc Lan tiễn người tới cổng phủ, chờ xe ngựa của Quốc công phủ đi rồi, hai người mới trở về. Trúc Lan quay lại sân chính rồi xem danh mục quà tặng, cái trên cùng là cho Chu phủ, phần lớn là sách, tranh chữ và châu báu trang sức các loại. Tờ thứ hai ghi tên của Xương Liêm, là cho Xương Liêm, gồm đồ cổ và tranh chữ. Tờ thứ ba là cho Dung Xuyên, Trúc Lan xem qua xong thì bật cười:

- Quả nhiên đã biết lời Dung Xuyên từng nói, tặng một rương vàng thật này.

Chu Thư Nhân lấy lại xem, nói:

- Trong phủ chúng ta đúng là không có bí mật gì mà.

Trúc Lan thấy Tống bà tử và Đổng thị đi vào, Trúc Lan đưa hai tờ danh mục quà tặng cho Đổng thị:

- Cái ở trên là cho nhà các con, con cất vào đi. Cái bên dưới là cho Dung Xuyên, chờ tối Dung Xuyên về thì đưa cho nó.

Đổng thị nghe nói Quốc công phủ tới cửa cảm ơn, trong lòng hí hửng nhận danh mục quà tặng, mới nhìn thoáng qua đã thấy choáng váng, phần danh mục quà tặng này dài quá:

- Mẹ, có phải là quý quá rồi không?

Trúc Lan an ủi:

- Đối với Quốc công phủ mà nói, Quốc công gia quan trọng hơn so với bất cứ thứ gì, con yên tâm nhận lấy đi. Có chuyện lần này, mẹ cũng yên tâm về con và Xương Liêm hơn một chút, nhưng mà mẹ vẫn phải dặn dò con vài câu, con phải giữ vững lòng mình, đừng bị người ta khen mấy câu đã quên mất mình là ai. Lần này Quốc công phủ đã tặng rất nhiều quà, đối với chúng ta thì đây chỉ là chuyện nhỏ không đáng kể, đừng tự cho mình là ân nhân cứu mạng.

Đổng thị cố gắng khiến tâm trạng bình tĩnh lại, nếu nói thị không kích động thì là giả, nhưng thị đã được mẹ chồng dạy dỗ nhiều năm rồi:

- Mẹ, mẹ yên tâm đi, trong lòng con dâu luôn nhớ kỹ lời mẹ nói.

Trúc Lan vẫn khá yên tâm về Đổng thị, đứa bé này gả vào Chu gia từ nhỏ, được cô dạy dỗ nhiều năm rồi: - Ừ.

Đổng thị mang danh mục quà tặng trở về kiểm kê quà cáp, bên Trúc Lan cũng bảo Tống bà tử niêm phong quà rồi cất vào kho. Cuối cùng, thời gian khởi hành về Tân Châu bị trì hoãn khoảng một canh giờ.

Xương Trung ngồi trong xe ngựa rất hào hứng:

- Mẹ, cháu trai và cháu gái sẽ thích quà con mua chứ?

Trúc Lan cười nói: - Sẽ.

Những món quà này là cô dẫn con trai tới cửa hàng để mua, nghĩ tới quà, Trúc Lan rất mong được thấy dáng vẻ của mấy đứa Minh Vân lúc nhận quà.

Chu Thư Nhân sờ túi tiền, trước kia anh tiêu tiền hào phóng, còn bây giờ anh noi gương theo Cẩn Ngôn và Thận Hành rồi. Không đúng, hai người kia chỉ là không mang theo bạc, chứ không có nghĩa là bọn họ không có tiền!

*****

Tân Châu, Chu phủ

Xương Trí thấy đã gần giữa trưa rồi mà cha mẹ còn chưa về tới nhà, lo lắng muốn chết:

- Theo kinh nghiệm trước đây thì lẽ ra giờ này cha mẹ đã về tới nhà rồi mới phải.

Tô Huyên cũng thắc mắc, hồi sáng cha mẹ có phái người về trước để báo tin, theo lý thì đúng là nên tới rồi:

- Để ta phái người ra ngoài thành đón.

Thị không phải người hay chờ đợi, thích chủ động đi giải quyết vấn đề hơn.

Xương Trí không ở nhà chờ nổi nữa:

- Để ta dẫn người ra ngoài thành đón cha mẹ.

Tô Huyên: - Được.

Trên đường, Trúc Lan thấy thời gian đã quá giữa trưa, kêu lên:

- Xem trí nhớ của em kìa, chúng ta trì hoãn một canh giờ mà em còn chưa phái người về nhà báo một tiếng, bây giờ chưa về tới, chắc trong nhà lo lắm đây.

Chu Thư Nhân cũng quên mất chuyện này:

- Để anh bảo Cẩn Ngôn đi trước báo tin.

- Được.

Bình Luận (0)
Comment