Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 710

Hộ vệ đã cuống cuồng lên rồi, chỗ này còn cách Quốc công phủ một quãng đường nữa, mà hộ vệ lại không dám cõng Quốc công gia đi về, đã cho người về Quốc công phủ báo tin nhưng thấy trạng thái của Quốc công gia không ổn lắm, trong lòng bọn luống cuống.

Hộ vệ cố gắng bình tĩnh lại, nói:

- Cảm ơn, đúng là chúng ta đang cần xe ngựa.

Ít nhất Quốc công gia có thể nằm thẳng trong xe ngựa, chỉ cần ổn định là có thể về Quốc công phủ nhanh hơn một chút.

Xương Liêm và Dung Xuyên tránh ra: - Mời.

Hộ vệ không có thời gian để khách sáo, cẩn thận bế Quốc công gia lên xe ngựa, nói với xa phu:

- Chúng ta đi thôi.

Còn về hai người đã giúp đỡ, hộ vệ không cần hỏi thăm nhiều, hắn nhận ra quan phục của Hàn Lâm Viện.

Xương Liêm chờ xe ngựa đi rồi mới nói:

- Hi vọng ông lão đó bình an.

Vừa rồi hắn có quan sát, ông lão nhắm nghiền hai mắt, tình huống thật sự không khả quan lắm.

Dung Xuyên thấy trong lòng rối bời, ông lão vừa rồi khá giống hắn, trong lòng thầm nghĩ, may mà hôm nay đi lấy trang sức mới gặp được lão trên đường trở về.

Xương Liêm không nghe thấy Dung Xuyên đáp lời, giơ tay quơ trước mắt Dung Xuyên:

- Đệ đang nghĩ cái gì đấy?

Dung Xuyên tỉnh táo lại, đáp:

- Không nghĩ gì hết, trong nhà còn chờ chúng ta về ăn cơm, chúng ta về nhanh thôi.

Xương Liêm cũng không phải người dễ bị lừa, mới đi hai bước đã phát hiện có gì đó không đúng, hình như ông lão vừa rồi có nét giống Dung Xuyên thì phải. Không phải hắn nhạy cảm, thân thế của Dung Xuyên vẫn còn là câu đố chưa được giải đấy, Dung Xuyên hơi giống Ninh nhị gia, vậy nếu phân tích ngược về trước nữa thì ông lão vừa rồi chính là Quốc công gia còn gì! Xương Liêm lại nhớ tới vài chi tiết mình đã bỏ qua, hắn cảm thấy hình như mình biết quá nhiều rồi.

*****

Chu phủ

Trúc Lan chờ Dung Xuyên và Xương Liêm thay quần áo xong tới đây rồi hỏi:

- Sao hôm nay về trễ vậy? Các con về muộn hơn thường ngày gần một canh giờ.

Dung Xuyên đỏ mặt, ngại không muốn nói là đi lấy trang sức đã đặt cho Tuyết Hàm, cúi đầu:

- Có chuyện bất ngờ xảy ra trên đường.

Xương Liêm nghĩ thầm, có gan đặt trang sức nhưng không có gan nói ra, hắn không vạch trần Dung Xuyên:

- Trên đường tụi con trở về có chuyện bất ngờ xảy ra, vì tụi con đi bộ về nên mới muộn một chút.

Chu Thư Nhân nghe thế thì mở miệng hỏi:

- Xảy ra chuyện gì?

Anh còn chưa rời khỏi Kinh Thành đấy!

Xương Liêm kể về chuyện giúp đỡ, tổng kết lại:

- Con cảm thấy ông lão đó là Ninh quốc công.

Chu Thư Nhân biết Xương Liêm dựa vào điều gì để đưa ra suy đoán đó, trong lòng cảm thán, Kinh Thành nhỏ thật đấy, cũng cảm thấy may mắn, may mà Quốc Công ngất xỉu rồi, chứ anh từng nghe vợ nói diện mạo của Dung Xuyên cũng không giống Hoàng Hậu, tức là không giống cha mẹ, mà mấy ngày trước đó Ninh hầu gia tới thăm phủ, ngoài miệng thường hay nhắc tới Ninh gia Đại công tử đã qua đời, trong lòng anh hiểu ra, những lời vợ nói chỉ giúp anh chứng thực suy đoán của mình thôi. Từ phản ứng của Ninh hầu gia và Ninh nhị gia, có thể đoán được diện mạo của Dung Xuyên giống Ninh đại công tử đã mất, hơn nữa nói không chừng là vô cùng giống. Nếu hôm nay Quốc công gia còn tỉnh táo, nhìn thấy Dung Xuyên còn không k*ch th*ch tới ngất xỉu à!

Xương Liêm thấy cha không lên tiếng, nhanh chóng động não, ban đầu hắn đã cảm thấy nhất định cha biết gì đó, bây giờ cha im lặng càng khiến trong lòng hắn thấy chắc chắn hơn. Xương Liêm hơi hoảng hốt, hóa ra Dung Xuyên thật sự là con cháu của Quốc công phủ sao? Sau đó lại thấy khó hiểu, nếu là con cháu của Quốc công phủ thì sao vẫn chưa được nhận về, là do chưa tìm được bằng chứng, hay là còn lý do nào khác?

Trúc Lan thấy Dung Xuyên cau mày, vỗ vai Chu Thư Nhân:

- Được rồi, đồ ăn nguội hết rồi, mau ăn cơm đi.

Chu Thư Nhân đứng dậy, anh mặc kệ, sau này muốn phát triển thế nào thì cứ phát triển tiếp đi, không muốn nghĩ thêm cho phí não nữa:

- Đi thôi, ăn cơm.

Sau bữa tối, Xương Liêm ở lại ấp a ấp úng, Chu Thư Nhân cũng vờ như không thấy, phất tay đuổi người đi:

- Mau về đi, đừng làm phiền ta và mẹ ngươi nghỉ ngơi, ngày mai cha mẹ còn phải lên đường về Tân Châu.

Xương Liêm nhìn sắc trời còn chưa tối bên ngoài, càng ngày cha càng viện cớ qua loa, nhưng trong lòng hắn lại vui vẻ, đây là cách cha thể hiện sự thân thiết với hắn, vì là con trai ruột nên không cần tìm lý do quá hoàn mỹ:

- Cha, cha và mẹ nghỉ ngơi cho khỏe ạ.

Chu Thư Nhân buồn cười: - Cút đi.

*****

Hoa viên, Tuyết Hàm cầm cây trâm Dung Xuyên cho nàng, thấy Dung Xuyên cau mày, nàng đưa cây trâm cho Thủy bà tử để Thủy bà tử mang về, sau đó vươn tay véo hai đuôi lông mày của Dung Xuyên, dùng sức kéo ra ngoài.

Dung Xuyên xuýt xoa:

- Đau, đau.

Tuyết Hàm thấy hàng lông mày đã thẳng lại mới hài lòng buông tay ra:

- Không được cau mày.

Hôm nay Dung Xuyên to gan khác thường, nắm tay Tuyết Hàm:

- Ta biết muội thông minh, chắc cũng đoán được gì đó rồi, ta…

Tuyết Hàm dùng bàn tay không bị Dung Xuyên nắm để che miệng Dung Xuyên lại:

- Đã là chuyện huynh không quyết định được thì sao phải nghĩ nhiều làm gì, huống chi lúc trước huynh đã không chủ động đi tìm chân tướng, vậy thì hôm nay đừng nên thấy buồn, không phải huynh đã sớm quyết định cứ thuận theo tự nhiên hay sao?

Môi Dung Xuyên chạm vào tay Tuyết Hàm, nhiều năm trôi qua, đây là lần đầu tiên hành động thân mật thế này. Lòng bàn tay Tuyết Hàm nóng hổi, dường như nhiệt độ ấy đã truyền tới tim hắn, khiến lỗ tai và tay hắn cũng nóng lên. Tuyết Hàm cũng cảm nhận được, cuống quít buông tay ra, lại rút tay còn lại ra khỏi tay Dung Xuyên, sau đó nhanh chóng bỏ chạy. Nàng xấu hổ chết mất, sao nàng chưa nghĩ kỹ đã vươn tay rồi! Cái tay này có suy nghĩ của riêng nó, chắc chắn không phải suy nghĩ của nàng.

Dung Xuyên nhìn Tuyết Hàm chạy đi, cười khẽ, phiền muộn trong lòng đã tan đi. Hắn nghĩ thay vì lo lắng về thân thế của mình, không bằng tập trung hơn vào chuyện làm thế nào để cưới Tuyết Hàm sớm hơn.

Xương Liêm bước ra từ chỗ núp, vỗ vai Dung Xuyên:

- Nhìn dáng vẻ của đệ kìa, muốn thành thân rồi chứ gì, nhưng tiếc là cha mẹ muốn giữ muội muội ở nhà thêm hai năm.

Dung Xuyên giật mình, sau đó cảm thấy đỉnh đầu muốn bốc khói:

- Huynh núp bao lâu rồi?

- À, bắt đầu từ lúc đệ nắm tay muội muội của ta, vì người đó là đệ nên ta mới nhịn đấy, nhưng đệ cũng phải để ý một chút, cũng may ngày mai muội muội về Tân Châu rồi.

Dung Xuyên xụ mặt, Chu Xương Liêm nhịn không động tay động chân, nhưng miệng thì không nhường tí nào, còn cố ý đâm vào tim hắn, biết rõ hắn không nỡ để Tuyết Hàm rời đi!

*****

Sân của tứ phòng, Đổng thị nắm bàn tay nhỏ xinh của con gái để con bé đi đường, thấy tướng công đã về: Không phải chàng có việc cần tìm cha sao? Sao mới đó đã về rồi?

Xương Liêm xòe tay:

- Cha bảo ta cút về, vậy nên ta cút về thôi.

Đổng thị bật cười:

- Nhìn dáng vẻ của chàng, là suy nghĩ thông suốt rồi?

Xương Liêm nhướng mày, Đổng thị gả vào Chu gia từ sớm, bọn họ cũng xem như lớn lên cùng nhau, hắn biết Đổng thị hiểu mình, nhưng không ngờ hắn chưa nói gì mà Đổng thị đã đoán được một chút:

- Ừ, suy nghĩ thông suốt rồi, trên đường về nghe thấy muội muội và Dung Xuyên nói chuyện, vậy là ta nghĩ thông.

Đổng thị không quan tâm những chuyện mình không giúp gì được, trong nhà có mẹ chồng rồi, thị chỉ cần quản lý tốt tứ phòng là được:

- Ngày mai mẹ về Tân Châu rồi.

Xương Liêm bế cô con gái bụ bẫm lên, nói:

- Mẹ về rồi, nàng phải tự tham gia mấy bữa tiệc.

Đổng thị cười cong mắt:

- Ta có thể tự tham gia rồi.

Mấy ngày nay, mẹ dẫn thị tham gia một lần, rồi thăm Uông phủ, sau đó thị cũng tự đi một lần nên bây giờ trong lòng thị đủ tự tin rồi.

Xương Liêm nhếch môi:

- Ta biết ngay chuyện này chắc chắn không thành vấn đề với nương tử của ta mà.

Đổng thị nghe xong thì trong lòng hí hửng, nhưng ngoài miệng thì hừ ra tiếng:

- Nếu chàng cho ta thêm vài bất ngờ thì nhất định ta còn lợi hại hơn.

Xương Liêm: "..."

Vậy nên, cha mẹ nên về Tân Châu sớm một chút thì hơn, trên không có cha mẹ, dưới không có Dung Xuyên xum xoe, cuộc sống của hắn và túi tiền của hắn cũng có thể dễ chịu hơn một chút!

Bình Luận (0)
Comment